Sau Khi Chia Tay, Tôi Giả Vờ Kết Hôn Với Em Trai - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 16:07
Quý Dã vội vàng cúi người xuống hứng phân, động tác vẫn thuần thục như ngày nào.
Xong xuôi đâu đấy, một người một ch.ó bắt đầu đi về phía tôi.
Tôi vội nấp người vào một góc tường ẩn nấp.
Quý Dã dắt ch.ó đi tới dưới mái hiên, nhưng lại không có ý định đi lên tầng.
Anh ngồi xổm xuống.
Nhìn Đại Tráng.
Nhìn một hồi... bỗng nhiên ôm chầm lấy nó.
Tôi: ?
Một người một ch.ó cứ thế ôm nhau thắm thiết dưới mái hiên giữa trời mưa lớn.
Ôm một lúc, tôi chợt nghe thấy tiếng khóc thút thít vang lên.
Nghe quen quen.
Chưa chắc chắn lắm, phải nghe kỹ lại xem sao.
Tôi vểnh tai lên, bước tiến về phía trước vài bước.
Quý Dã đang ôm Đại Tráng sụt sùi kể lể:
"Con trai cưng của bố, con có nhớ bố không?"
Rồi tự hỏi tự trả lời:
"Ngoan lắm, bố cũng nhớ con nhiều lắm!"
"Cái thằng bố dượng hiện tại của con ấy, nhìn qua là biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì rồi, đến cả việc đơn giản như dắt con đi dạo mà cậu ta cũng lười không chịu làm."
"Con nói cho bố nghe xem, có phải cậu ta ngược đãi con không?"
Anh vừa sờ vào lớp mỡ dày nục nịch trên người Đại Tráng, vừa mở mắt nói dối trắng trợn:
"Con nhìn xem này, nuôi đứa trẻ nhà người ta đến mức gầy rộc cả đi thế này đây?"
"Bố nói cho con nghe nhé, người xưa nói cấm có sai bao giờ, có bố dượng là có mẹ ghẻ... con nhất định phải hướng về bố đẻ đấy nhé."
Quý Dã càng nói càng hăng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi đang tựa vào tường, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, nhìn anh bằng ánh mắt cạn lời.
Tôi dắt Đại Tráng đi.
Quý Dã cũng tháo kính râm ra.
Tôi giật b.ắ.n mình: "Mắt anh sao lại sưng húp lên thế kia, bị ong đốt à?"
Quý Dã quay ngoắt mặt đi, từ chối trả lời.
Được rồi.
Tôi hỏi tiếp: "Chẳng phải anh sống ở tầng dưới nhà tôi sao? Sao tự dưng lại chuyển sang nhà bên cạnh rồi?"
Anh thản nhiên đáp: "Nhiều tiền quá không biết làm gì, một căn để ở, một căn bỏ trống."
Được thôi.
Tôn trọng sở thích của đại thiếu gia.
Tôi nhớ lại tiếng động đêm qua, bèn hỏi tiếp:
"Thế con Beagle rên rỉ ẳng ẳng đêm qua nhà anh đâu? Sao không dắt ra ngoài đi dạo cùng luôn?"
Quý Dã không hiểu, mở to đôi mắt sưng húp như hai quả óc ch.ó ngơ ngác nhìn tôi.
Im lặng mất vài giây, tôi bỗng nhiên vỡ lẽ.
Sực hiểu ra vấn đề, tôi thốt lên: "A, hóa ra con Beagle nhà anh có hẳn bốn cái chân cơ đấy."
...
Quý Dã bảo tôi nói lời tổn thương anh quá, anh không nuốt trôi nổi.
Thế là ba ngày liền, anh không sang làm phiền tôi nữa.
Có điều ngày nào anh cũng xị mặt sang dắt Đại Tráng đi dạo.
Anh bảo đây là quyền lợi làm bố của anh, tôi không có quyền tước đoạt.
Tôi cũng chẳng dám nói, chẳng dám hỏi.
Chỉ sợ nếu không cho anh gặp Đại Tráng, anh lại ở nhà một mình khóc nhè như con Beagle thì khổ.
Đến ngày thứ tư, tôi bắt đầu đến kỳ kinh nguyệt.
Ngày đầu tiên của chu kỳ là đau nhất, tôi xin nghỉ làm ở nhà nghỉ ngơi.
Giang Tự bảo hay là nó cũng xin nghỉ để ở nhà chăm sóc tôi.
"Rẻ lắm, bảo mẫu nam toàn thời gian, một ngày tám trăm tệ thôi."
Tôi biết ngay cái thằng này chẳng có ý tốt gì, bèn đuổi nó biến đi cho khuất mắt.
Hơn nữa Giang Tự vẫn đang trong thời gian thực tập, xin nghỉ vì lý do này cũng không hay lắm.
Nó rụt cổ lại, nấu xong cho tôi ly trà gừng đường đỏ rồi mới chịu xách đ.í.t đi làm.
Tôi ủ rũ nằm ẹp trên ghế sofa, trên tivi đang phát bộ phim "Võ Lâm Ngoại Truyện".
Bụng đau đến mức tôi chẳng còn tâm trí đâu mà cười nổi.
Chuông cửa bỗng nhiên vang lên dồn dập.
Tôi thở dài một tiếng.
Chắc chắn lại là cái thằng Giang Tự quên mang theo đồ đạc gì rồi đây.
"Cái đầu heo này, sao từ nhỏ đến lớn vẫn chẳng sáng ra được tí nào thế nhỉ?"
Tôi gượng gõ đứng dậy, xỏ đôi dép lê lẹp kẹp ra mở cửa.
Thế nhưng người đứng ngoài cửa lại là Quý Dã.
Tôi còn chưa kịp mở miệng hỏi anh sang đây làm gì.
Thì Quý Dã đã đỡ lấy tôi, dìu tôi quay lại ghế sofa nằm đàng hoàng.
Sau đó anh lại móc đâu ra một chiếc chăn lớn, đắp lên người tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện trên vai anh đang đeo một chiếc túi to bự.
Anh lại từ trong túi lấy ra mấy túi chườm ngải cứu, một túi chèn sau lưng tôi, một túi bảo tôi tự ôm lấy để sưởi ấm bụng dưới.
"Uống Ibuprofen chưa?" Anh hạ giọng hỏi tôi.
Tôi ngẩn người gật gật đầu.
Ánh mắt anh lướt qua ly trà gừng đường đỏ trên bàn trà, hừ lạnh một tiếng đầy vẻ coi thường:
"Vợ mình không thích mùi gừng mà cậu ta cũng không biết à?"
Nói rồi anh lấy từ trong túi ra một cốc nước đậu đỏ ý dĩ nóng hổi.
"Uống cái này đi, anh tự tay nấu đấy. Bình giữ nhiệt là đồ mới."
Tiếp đó, anh đứng dậy, chỉnh âm lượng tivi nhỏ xuống, nâng nhiệt độ điều hòa lên, đồng thời điều chỉnh lại hướng gió.
Lại còn từ chiếc túi thần kỳ như túi Doraemon kia móc ra đủ loại nguyên liệu nấu ăn.
Rồi tự biên tự diễn bước tọt vào bếp.
Tôi kinh ngạc đến ngơ toàn tập.
"Anh định làm cái gì đấy?" Tôi hướng về phía bóng lưng anh gào lên.
