Sau Khi Chia Tay, Tôi Giả Vờ Kết Hôn Với Em Trai - Chương 9
Cập nhật lúc: 14/08/2026 17:11
Quý Dã sờ sờ lên trán tôi: "Em không sao đấy chứ?"
"Nhưng mà bảo bối em yên tâm nhé, cậu ta với cô gái này cũng chẳng thành được đâu. Người ta là con gái chủ tịch công ty cậu ta đấy, anh đã cho người đến bảo cho cô ấy biết sự thật rồi. Đến lúc đó em ly hôn với cậu ta, cho cậu ta trắng tay cả đôi đường."
"Cái gì?!"
Tôi bật dậy vội vã, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Quý Dã.
Chuyện tình cảm của thằng em tôi với em dâu.
Có thể nói là thành cũng nhờ Quý Dã, mà suýt bại cũng vì Quý Dã.
Cho chuyển chính thức sớm tạo điều kiện cho hai người có nhiều cơ hội tiếp xúc hơn.
Nhưng đến cú sút quyết định thì người đi mách lẻo với em dâu đã đi gần tới trước mặt người ta rồi.
Quý Dã phi một cuộc điện thoại sang.
Người đó đành ngậm ngùi sửa câu "người đàn ông trước mặt cô đã có gia đình rồi" thành "người đàn ông trước mặt cô... là một người đàn ông phát triển toàn diện cả về đức, trí, thể, mỹ, lao động".
Thằng em tôi gửi tin nhắn bảo trên đường đi công tác gặp phải một tên thần kinh.
Tôi đáp: [Không ảnh hưởng đến buổi hẹn hò của hai đứa là được.]
Nó kinh ngạc: [Chị, sao chị biết em đang đi hẹn hò?!]
Tôi hừ hừ cười khẩy, ẩn giấu tài năng và danh tiếng.
Đây tới là mối tình đầu của thằng em tôi đấy.
Nếu mà bị tôi làm cho tan vỡ, nó có thể ở nhà biểu diễn màn đ.á.n.h đu bằng cổ mất.
Quý Dã thì vui mừng khôn xiết.
Không còn một tiếng "thằng tóc vàng", hai tiếng "thằng tóc vàng" nữa, mở miệng ra là gọi "em vợ tóc vàng".
Anh ôm lấy Đại Tráng hôn lấy hôn để mấy phát: "Bố con chuẩn bị vinh quang trở lại hậu cung rồi!"
Đêm đó anh đã muốn dọn ngay vào nhà tôi.
Nhưng bị tôi thẳng thừng từ chối.
Trước đây Quý Dã biết hành hạ người khác thế nào, tôi vẫn còn nhớ như in.
Bây giờ trong nhà vẫn còn em trai tôi ở cùng.
Mấy chuyện bại hoại phong tục thế này, tuyệt đối không được.
Tôi bảo Quý Dã cứ ngoan ngoãn ở lại nhà mình, khi nào rảnh tôi sẽ sang.
Ban đầu Quý Dã còn đồng ý.
Nhưng về sau, anh dần dần không thỏa mãn với tần suất tôi sang thăm nữa.
Sau cuộc ân ái, anh rũ mi mắt lẩm bẩm:
"Bảo bối, em làm anh cảm thấy mình như một phi tần trong hậu cung đang đỏ mắt chờ em lật thẻ bài vậy."
Đầu ngón tay tôi xoay tròn trên n.g.ự.c anh: "Có gì không tốt đâu? Trẫm sẽ siêng năng sang thăm anh hơn mà."
Anh chộp lấy bàn tay đang giở trò của tôi, dưới đáy mắt đượm vẻ ấm ức:
"Lúc ngủ với anh thì coi anh như ch.ó để huấn luyện, ít nhất cũng phải cho anh hưởng đãi ngộ như Đại Tráng chứ?"
Tôi bảo: "Anh muốn ngày nào cũng có xương thịt để gặm à?"
Anh lật người đè tôi xuống dưới thân, rủ mắt nhìn tôi đầy hung tợn:
"Phải. Ngày nào cũng muốn gặm cục xương là em đây."
"256 ngày."
"Tống Chi Ninh, chúng ta đã xa nhau 256 ngày rồi, không có ngày nào là anh không nhớ em."
"Thế nên, từ giờ trở đi, anh không bao giờ muốn chia tay em nữa."
-------------------------------------
Ngoại truyện:
Để củng cố ngôi vị "Quý hoàng hậu".
Người đầu tiên Quý Dã mua chuộc chính là cậu em vợ tóc vàng của mình.
Chẳng biết anh bỏ ra số tiền lớn từ đâu để gom về một đống giày thể thao phiên bản giới hạn màu sắc sặc sỡ xanh đỏ tím vàng xấu lạ.
Xếp thành một bức tường giày trong phòng Giang Tự.
Cái gu thẩm mỹ quái dị này lại chạm đúng vào "vảy ngược" của thằng em tôi.
Lúc Giang Tự trở về, nó cảm động đến mức suýt thì cất tiếng gọi Quý Dã là bố.
Chưa dừng lại ở đó.
Chiếc xe máy mà trước đây Giang Tự nịnh bợ tôi như cháu chắt để đòi mua.
Quý Dã cũng dễ dàng tậu về cho cậu em vợ.
Tôi thật sự nhìn không nổi nữa: "Nó mà đòi hái mặt trăng chắc anh cũng đi hái cho nó quá?"
Quý Dã lắc đầu: "Mặt trăng thì không hái được."
Nói rồi anh kéo tôi vào lòng, ghé sát tai tôi thì thì thầm:
"Nhưng anh có thể hái em xuống cho nó làm em vợ."
Sau đó anh lại thản nhiên bồi thêm một câu: "Có điều anh đã tậu riêng cho cậu em vợ một căn hộ ở Vịnh Ánh Trăng rồi."
Tôi: "?"
…
Ngọn núi lớn cản trở Quý Dã cùng vợ ôm ấp quấn quýt cuối cùng cũng đã được dời đi.
Có điều tôi là người hoài niệm, ở quen căn nhà cũ nên không muốn chuyển sang căn biệt thự lớn của Quý Dã.
Quý Dã tỏ ra hoàn toàn thấu hiểu.
Thế rồi anh gọi ngay một đội thi công tới.
Đập thông hết tất cả các căn hộ trên, dưới, trái, phải lại với nhau.
Căn nhà nhỏ rộng chín mươi mét vuông của tôi nghiễm nhiên được nới rộng ra thành hơn bốn trăm mét vuông.
Hóa ra bức tường trước đây không phải là tường chịu lực, mà giờ toàn là trụ chịu lực cả rồi, là do tôi kiến thức nông cạn quá mà thôi.
Từ đó về sau.
"Quý hoàng hậu" cùng vị Hoàng thượng của mình sống trong căn nhà rộng thênh thang chẳng khác nào mê cung.
Hạnh phúc bên nhau trọn đời.
"Ơ, từ từ đã."
Ở đoạn cuối của câu chuyện, tôi ngắt lời một chút:
"Chẳng phải trước đây nhà anh sắp phá sản, phải cần anh đi liên hôn mới cứu vớt được công ty gia đình sao?"
Quý Dã vừa bận rộn hôn chụm chụm lên má tôi như gà mổ thóc, vừa đáp: "Đúng thế."
Tôi không hiểu hỏi lại: "Thế cuối cùng giải cứu bằng cách nào vậy?"
Anh vừa hôn vừa nói: "Thì đi liên hôn đấy thôi."
Tôi vội đẩy mồm anh ra: "Anh đi liên hôn thật đấy à?!"
"Nghĩ gì thế không biết."
Quý Dã bật cười khẽ, cúi người bế bổng tôi lên, sải bước đi về phía phòng ngủ.
"Anh không đi liên hôn."
"Anh tống bố anh đi liên hôn với mẹ người ta rồi."
_HOÀN_
