Sau Khi Chia Tay, Tra Nam Khóc Lóc Cầu Tôi Quay Lại - Chương 6
Cập nhật lúc: 06/08/2026 16:03
Trên đường về, tôi mở cửa kính xe.
Gió lạnh gào thét tràn vào trong xe. Cơn lạnh phả lên mặt giống như tôi vừa tự tay khoét bỏ một miếng thịt thối trên cơ thể mình.
Trái tim dường như cũng hoàn toàn trống rỗng.
Trên đường về nhà tôi không hiểu sao lại nhớ đến nụ hôn đầu tiên của mình.
Khi đó tôi và Tần Sách vẫn còn học đại học.
Một hôm trên đường từ thư viện trở về, tuyết bất ngờ rơi.
Tần Sách nói trên tóc tôi có tuyết, anh giả vờ đưa tay phủi giúp tôi.
Nhân lúc tôi không đề phòng anh cúi xuống hôn tôi.
Tôi xấu hổ đẩy anh ra, định chạy về ký túc xá nhưng lại bị anh kéo vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t.
"Đình Đình, em biết không?"
"Người ta nói rằng vào ngày tuyết đầu mùa, nếu hai người hôn nhau thì sẽ mãi mãi ở bên nhau."
"Đời này em chạy không thoát khỏi anh đâu."
Khi đó có lẽ anh thật sự từng thích tôi.
Tôi vẫn nhớ lúc ấy để che giấu sự ngượng ngùng, tôi cố làm ra vẻ hung dữ dọa anh:
"Vậy sau này anh không được hôn người phụ nữ khác!"
"Sao có thể chứ?"
"Ngoài em ra, chỉ cần nghĩ đến chuyện nuốt nước bọt của người khác thôi anh đã thấy ghê rồi."
"Thật sao?"
"Đương nhiên."
"Nếu anh ngoại tình, em xé nát miệng anh đi, anh cũng không kêu một tiếng."
Hóa ra lời thề trên đời này chỉ là thứ kẻ l.ừ.a đ.ả.o nói cho những kẻ ngốc tin mà thôi.
Bây giờ Tần Sách sẽ nghĩ thế nào?
Có phải anh cảm thấy ngoài Mạnh Hiểu ra, hôn bất kỳ người phụ nữ nào khác cũng đều ghê tởm?
Đặc biệt là hôn tôi.
Tối hôm đó, Tần Sách lại không về.
Anh nói với tôi rằng đồ ăn mang theo quá nhiều, nên buổi tối bọn họ quyết định cắm trại lại đó.
Anh vẫn chưa biết tôi đã thêm WeChat của đồng nghiệp anh.
Tôi nhìn thấy có người vui vẻ đăng ảnh lúc trở về.
"Thu hoạch đầy ắp trở về."
Trong bức ảnh chỉ duy nhất không có Tần Sách và Mạnh Hiểu.
Tần Sách vẫn đang say mê diễn vở kịch của mình.
Khi tôi lướt vòng bạn bè, lại nhìn thấy bài đăng mới của anh.
Vẫn là một ảnh chụp màn hình lời bài hát.
"Nếu tình yêu đã không thể tiếp tục, em cứ nói thẳng đi, anh cũng không sao. Không cần phải an ủi anh, hà tất phải sợ anh đau lòng."
Mấy lần trước tôi hỏi, anh đều nói:
"Anh chỉ thích nghe mấy bài hát buồn thôi, không có ý gì khác."
Nhưng sau khi thêm WeChat của đồng nghiệp anh, tôi lật lại những bài đăng trước đó.
Cuối cùng cũng nhìn thấy những bình luận mới từ bạn chung.
Trong một bài đăng, đồng nghiệp A hỏi:
"Sao vậy? Tình cảm xảy ra vấn đề à?"
Anh không phủ nhận chỉ trả lời:
"Suốt ngày bị nghi ngờ, mệt mỏi lắm."
Đồng nghiệp A:
"Khó chịu như vậy thì chia tay đi."
Tần Sách trả lời:
"Chỉ là trách nhiệm khiến tôi không làm được."
Tần Sách không tiếc công sức xây dựng hình tượng một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa.
Trong mắt người khác anh là một người bạn trai tốt.
Còn tôi là một người phụ nữ vô lý, ngày nào cũng làm loạn, tự chuốc lấy cô độc.
Tôi bật cười lạnh hai tiếng sau đó trực tiếp gọi video cho đồng nghiệp A vừa thêm hôm nay.
Bên kia nhanh ch.óng bắt máy:
"Có chuyện gì vậy em gái?"
Quả nhiên giống như tôi đoán, bọn họ vẫn đang ngồi trên xe, chưa kịp tách ra.
"Tôi thấy bài đăng của anh. Tần Sách không phải nói tối nay mọi người cắm trại ở đó sao? Sao mọi người lại về sớm vậy?"
Đầu dây bên kia im lặng một giây, bầu không khí lập tức trở nên kỳ lạ.
Camera rung lên hai lần sau đó quay về phía những người còn lại.
Những người khác cũng lập tức hiểu ra vấn đề, tất cả đều né tránh ánh mắt của tôi.
Cuối cùng, đồng nghiệp A cười gượng:
"Cái này..."
"Tôi... chúng tôi..."
"Chúng tôi cũng không rõ lắm. Hay là em hỏi lại Tần Sách đi."
"Được."
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Ngay giây phút tôi tắt cuộc gọi video, tôi nghe thấy bên kia vang lên hai câu c.h.ử.i thề.
Tôi hiểu rất rõ.
Nếu chỉ có một mình đồng nghiệp A có lẽ anh ta còn sẽ giúp Tần Sách nói đỡ vài câu.
Nhưng khi một nhóm người cùng ở đó, con người thường thích đứng ngoài xem náo nhiệt hơn.
Tôi dám chắc trong giới đồng nghiệp của Tần Sách aanh tiếng của anh ta sắp hoàn toàn đảo chiều rồi.
Tôi còn liên lạc với cô bạn thân Tiểu Nhã.
Hiện tại Tiểu Nhã là một luật sư trẻ đầy triển vọng, thế mạnh nhất của cô ấy chính là xử lý các vụ tranh chấp tình cảm.
Sau khi tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại, tôi hỏi:
"Nếu bây giờ tớ chia tay Tần Sách, có cách nào khiến anh ta phải bồi thường nhiều hơn không?"
Tiểu Nhã vẫn còn đang tức giận.
Cô ấy mắng một tràng dài, đến mức cuối cùng phải lau mồ hôi rồi mới nói:
"Tớ chưa bao giờ c.h.ử.i bị đơn cả, nhưng Tần Sách đúng là không phải người."
"Lúc theo đuổi cậu thì nói những lời hay ho như vậy, bây giờ lại giở thủ đoạn hèn hạ này. Đúng là một tên đàn ông khốn nạn!"
Cô ấy còn định an ủi tôi nhưng tôi chỉ lắc đầu.
"Không sao. Tớ nghĩ thông suốt từ lâu rồi."
"Bây giờ tớ chỉ muốn khiến anh ta mất một lớp da thôi."
"Được."
Tiểu Nhã đẩy kính.
"Thật ra nói một cách nghiêm túc, trong pháp luật không có khái niệm phí chia tay."
"Nhưng nếu có bằng chứng chứng minh rằng trong quá trình yêu nhau, tinh thần của cậu bị tổn thương nghiêm trọng, cậu có thể yêu cầu đối phương bồi thường tổn thất tinh thần."
"Ngoài ra, chẳng phải cậu nói tiền thuê nhà từ khi sống chung đều do cậu trả sao? Khoản tiền đó tớ cũng sẽ giúp cậu đòi lại."
"Thêm nữa, trong khoảng thời gian yêu nhau, những khoản tiền cậu từng chi cho anh ta, tốt nhất cũng lập một danh sách."
"Tớ lo đến lúc đó Tần Sách bị dồn vào đường cùng sẽ quay sang bắt cậu trả lại quà cáp gì đó. Khi ấy chúng ta cứ ném thẳng danh sách ra."
Nói xong, Tiểu Nhã thở dài một hơi.
"Thanh xuân mấy năm nay của cậu đúng là cho ch.ó ăn rồi."
"Tớ thật sự không ngờ..."
Ai mà ngờ được chứ?
Chúng tôi tưởng rằng đã sắp đi từ đồng phục học sinh đến váy cưới nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi ngày mà bộ mặt thật bị phơi bày.
"Tớ chỉ có thể nói..."
"Tớ không thẹn với lòng mình."
