Sau Khi Chồng Chết, Ta Nuôi Dưỡng Tiểu Vai Ác Của Hầu Phủ Thành Đại Lão - Chương 82: Có Suy Nghĩ Là Tốt Quá Rồi

Cập nhật lúc: 31/01/2026 20:13

Tiêu Ngọc Minh tuy cảm thấy suy nghĩ của Tiêu Ngọc Thần vừa hiểm độc vừa hay, nhưng vẫn nói: "Cách này tuy không tệ, cũng hả giận, nhưng ta thấy vẫn nên lập kế hoạch chu toàn thì hơn, lỡ như bại lộ, sau lưng Lương Kiện An là Lương Quý Phi đó."

Tiêu Ngọc Thần gật đầu nghiêm túc, "Ta biết, chắc chắn phải vẹn toàn rồi mới hành động."

"Đại ca," Tiêu Ngọc Minh khoác tay lên vai Tiêu Ngọc Thần, ra vẻ anh em tốt nói: "Có kế hoạch chi tiết rồi thì nói với ta, ta cũng giúp huynh tham khảo tham khảo."

Tham khảo là giả, phá rối mới là thật.

"Ừm, có kế hoạch chi tiết, ta sẽ nói với đệ." Tiêu Ngọc Thần rất nghiêm túc đáp.

Tiêu Ngọc Minh vỗ vỗ vai hắn, "Huynh đệ đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn."

Tiêu Ngọc Thần rất cảm động, nói: "Nhị đệ, cảm ơn."

Tiêu Ngọc Minh lại vỗ vai hắn một cái, rồi lại cà nhắc rời đi. Lừa gạt anh ruột, hắn vẫn có chút áy náy.

Sau bữa tối, Tiêu Ngọc Minh tìm cơ hội, lén lút nói cho Đường Thư Nghi biết suy nghĩ của Tiêu Ngọc Thần, còn nói: "Nương, kế hoạch của người khi nào thực hiện? Đừng để đại ca của con đi trước một bước."

Đường Thư Nghi cũng không ngờ, Tiêu Ngọc Thần trông có vẻ trung hậu thật thà mà lại nghĩ ra cách hiểm độc như vậy. Có điều, đây cũng là do người nhà họ Lương giở trò âm hiểm trước, suy nghĩ này của Tiêu Ngọc Thần cũng chẳng là gì. Nhưng nàng có kế hoạch quan trọng hơn, kế hoạch vừa hiểm độc vừa hay này của Tiêu Ngọc Thần chỉ đành phá sản.

Nàng nhỏ giọng nói với Tiêu Ngọc Minh: "Con cứ giữ chân nó mấy ngày, kế hoạch của ta có thực hiện được không, ngày kia sẽ có kết quả."

"Vâng." Tiêu Ngọc Minh mắt sáng lấp lánh gật đầu, hắn thích nhất là làm những chuyện thế này.

.........

Rất nhanh đã đến ngày đi Sùng Quang Tự, hôm đó Đường Thư Nghi dậy từ giờ Mão một khắc, bên ngoài trời vẫn còn tối đen. Nàng bên này ăn mặc đơn giản, bên kia xe ngựa cũng đã chuẩn bị gần xong.

Trời lạnh rồi, đệm ngồi trong xe ngựa đều đã đổi thành da lông, ngay cả t.h.ả.m trải sàn cũng được lót dày thêm hai lớp. Nửa canh giờ trước, trong xe ngựa đã đốt than, đảm bảo người vừa vào là có thể cảm nhận được hơi ấm.

Lúc Đường Thư Nghi vén rèm xe đi vào, quả thật cảm nhận được một luồng hơi nóng mang theo hương thơm phả vào mặt, tức thì xua tan đi cái lạnh lẽo cảm nhận được khi ra ngoài. Sau khi vào trong, liền thấy trà nóng điểm tâm có đủ cả.

Nàng không khỏi thầm cảm thán trong lòng, xuyên không đến cổ đại, tuy có mấy đứa con gấu, nhưng cũng được hưởng thụ cuộc sống giàu sang tột bậc của cổ đại. Chỉ có thể nói, chuyện gì cũng có hai mặt lợi hại.

Dựa vào thành xe được bọc mềm mại thoải mái, nhận lấy trà sâm Thúy Trúc đưa tới, Đường Thư Nghi khẽ nhấp một ngụm, trong lòng lại lần nữa cảm thán, thoải mái!

Ấm áp một lúc, Đường Thư Nghi và Thúy Trúc, Thúy Vân bắt đầu nói về gia đình trang đầu của trang t.ử Tây Sơn, Quan Hữu Căn. Trang đầu của các trang t.ử nhà quyền quý thường là gia sinh t.ử, nhưng gia đình Quan Hữu Căn lại không phải. Quan Hữu Căn là hàng xóm cùng làng với lão Hầu gia Tiêu Thành Côn trước khi ông nhập ngũ.

Năm đó Tiêu Thành Côn nhập ngũ, một năm sau thì có người đồn ông đã t.ử trận trên chiến trường. Sau đó nữa, chiến loạn lại gặp phải năm mất mùa, người nhà của Tiêu Thành Côn cùng người trong làng đi lánh nạn, rồi sau đó bặt vô âm tín. Không ít người nói, nhà họ Tiêu đều c.h.ế.t cả rồi.

Nghe nói năm đó, Tiêu Thành Côn tìm người nhà rất lâu mà không tìm được, cuối cùng chỉ đành đau đớn thừa nhận, người nhà quả thật đều đã c.h.ế.t.

Đường Thư Nghi nghĩ đến những chuyện này, không khỏi lại thở dài một hơi, lần này là tiếng thở dài than tiếc, than tiếc số phận trêu ngươi.

Cha của Quan Hữu Căn trong một lần tình cờ đã gặp được Tiêu Thành Côn, hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm tự nhiên không cạn. Khi đó Tiêu Thành Côn đã là Vĩnh Ninh Hầu, muốn nâng đỡ cha của Quan Hữu Căn. Nhưng Quan lão gia t.ử nói, ông chỉ là một người nông dân, ngoài trồng trọt ra thì không biết làm gì cả, cứ để ông trồng trọt đi.

Cứ như vậy, nhà họ Quan đã bén rễ ở trang t.ử Tây Sơn. Nhưng nghe nói, ngoài việc trông coi trang t.ử Tây Sơn cho Hầu phủ, họ cũng tự mình mua một ít ruộng đất, cuộc sống gia đình rất sung túc.

Đến Sùng Quang Tự, trời đã sáng hẳn. Đường Thư Nghi được sắp xếp vào căn phòng lần trước đến nghỉ ngơi. Căn phòng này cũng đã được chuẩn bị từ sớm, bên trong đốt than, cả căn phòng ấm áp như mùa xuân.

Vừa ngồi xuống một lúc, bên ngoài đã có tiếng thông báo, nói là Quan Hữu Căn dẫn theo vợ và con trai đến thỉnh an, Đường Thư Nghi vội cho người vào nhà.

Quan Hữu Căn khoảng ba bốn mươi tuổi, mặt đen, người cao to, trông có vẻ trung hậu. Quan đại tẩu thì lại trắng trẻo, ngũ quan cũng rất thanh tú. Con trai của họ là Quan Nghi Niên có tướng mạo giống Quan đại tẩu, rất mực thư sinh tuấn tú. Cách ăn mặc của cậu ta rất khác với vẻ nông dân của Quan Hữu Căn, trông như một thư sinh.

Vợ chồng Quan Hữu Căn thấy Đường Thư Nghi liền định quỳ xuống hành lễ, nhưng lưng họ vừa cong xuống, Đường Thư Nghi đã cho đứng dậy, còn nói: "Tính từ vai vế của cha chồng ta, mọi người đều là bà con làng xóm, các vị đừng câu nệ."

Đường Thư Nghi phất tay cho họ ngồi, cười nói chuyện phiếm một lúc, giữa chừng Quan Hữu Căn nhắc đến, Quan Nghi Niên thi Hương lần trước đã đỗ tú tài, muốn tìm một danh sư chỉ điểm. Ông ta đưa ra yêu cầu này có chút thấp thỏm, không biết Đường Thư Nghi có đồng ý không.

Họ và lão Hầu gia có chút tình nghĩa, nếu Tiêu Hoài còn sống, cũng có thể nể mặt lão Hầu gia mà chiếu cố cho nhà họ một chút, nhưng Hầu phu nhân thì chẳng có chút tình nghĩa nào với họ cả.

Lại thấy Hầu phu nhân ngồi trên ghế trên mặt mang nụ cười, nhìn con trai họ hỏi han, như trước đây học ở đâu, bình thường làm những gì. Con trai họ cung kính trả lời, thấy nụ cười trên mặt Hầu phu nhân càng thêm thân thiết, vợ chồng Quan Hữu Căn lưng cũng thẳng lên mấy phần.

"Đại công t.ử nhà ta cũng là người thích đọc sách, sau này các con cùng học là được." Đường Thư Nghi hỏi xong Quan Nghi Niên liền nói.

Quan Hữu Căn và Quan đại tẩu nghe vậy, vui mừng đến mức vội vàng quỳ xuống, lần này Đường Thư Nghi ngăn thế nào cũng không được, Quan Nghi Niên cũng cúi đầu thật sâu hành lễ với Đường Thư Nghi.

Họ đều nghe nói, đại công t.ử của Hầu phủ cũng sắp tham gia khoa cử, thầy giáo mà Hầu phủ mời cho cậu ấy tự nhiên là cực tốt. Bây giờ Hầu phu nhân để Quan Nghi Niên cùng học với đại công t.ử Hầu phủ, chẳng phải Quan Nghi Niên cũng có thể được danh sư chỉ điểm sao?

Đường Thư Nghi cười bảo họ đứng dậy, nàng có ấn tượng tốt với nhà họ Quan, lại có tình nghĩa của lão Hầu gia ở đó, giúp một tay cũng chẳng sao. Hơn nữa, Quan Nghi Niên đã là tú tài, lỡ như sau này đỗ tiến sĩ, nói không chừng sau này sẽ là trợ lực cho Hầu phủ. Một công đôi việc, sao lại không làm.

Nói xong chuyện của Quan Nghi Niên, Đường Thư Nghi chuyển sang chủ đề chính. Nàng hỏi: "Liễu cô nương ở trang t.ử có tốt không?"

Trước khi đến, vợ chồng Quan Hữu Căn đã đoán Hầu phu nhân gặp họ có lẽ là vì Liễu Bích Cầm đang ở trang t.ử. Dù sao cũng là một nữ t.ử, Quan Hữu Căn và Quan Nghi Niên đều không lên tiếng, Quan đại tẩu sắp xếp lại lời nói rồi đáp:

"Liễu cô nương này ra vẻ tiểu thư khuê các, ở trang t.ử tự nhiên không quen. Hơn nữa dạo này, cô ta và nha hoàn của mình cứ hay dò hỏi chuyện bên ngoài, xem ra là có chút suy nghĩ."

Đường Thư Nghi nghe đến đây thì cười, có suy nghĩ là tốt, có suy nghĩ là tốt quá rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.