Sau Khi Chồng Thú Nhân Giả Vờ Mất Trí Nhớ - Chương 4

Cập nhật lúc: 09/09/2026 16:05

Lúc này Bùi Tễ Hồi mới chịu cầm bộ đồ tôi chọn bước vào phòng thay đồ.

Có lẽ vì thường xuyên không được ăn no, Bùi Tễ Hồi rất gầy gò.

Mỗi bộ quần áo mặc lên người cậu ấy đều biến thành dáng rộng.

Mỗi lần thay xong bộ đồ mới, Bùi Tễ Hồi đều dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn tôi.

Tôi không hề keo kiệt đưa ra lời khen ngợi.

“Bộ này đẹp.”

“Bộ này cũng rất hợp với cậu.”

“Quả nhiên, người đẹp thì mặc gì cũng đẹp.”

Dạo trung tâm thương mại xong, tôi dẫn Bùi Tễ Hồi về nhà: “Ngày mai tôi dẫn cậu đến bệnh viện kiểm tra tổng quát.”

Sắc mặt Bùi Tễ Hồi tái đi, rất bài xích bệnh viện: “Em, em không bệnh, khôn, không cần đến bệnh viện!”

Tôi vô thức nhíu mày: “Tôi dẫn cậu đi kiểm tra là vì sức khỏe của cậu, sẽ không bất chấp ý muốn của cậu mà ép buộc cậu làm gì đâu.”

Bùi Tễ Hồi nhìn biểu cảm có phần nghiêm túc trên mặt tôi, không nói lời từ chối nữa.

Cậu ấy ngoan ngoãn lại, tôi nhận ra ngữ điệu của mình quá mức nghiêm khắc, bực bội “chậc” một tiếng, không nói gì thêm với cậu ấy nữa.

Ngày hôm sau, đến bệnh viện rồi, Bùi Tễ Hồi cẩn thận dùng chiếc đuôi rắn cọ cọ cẳng chân tôi: “Chị ơi, em, em sẽ ngoan ngoãn, nghe, lời chị, chị có thể đừng, đừng giận, nữa được không?”

“Tôi không giận cậu.” Tôi bực bội giải thích với cậu ấy: “Tôi chỉ là... tâm lý có chút vấn đề, rất thích kiểm soát người khác.”

“Cậu không muốn bị tôi kiểm soát, tôi liền thấy hơi cáu kỉnh, không phải đang giận cậu đâu, là vấn đề của bản thân tôi.”

Lúc tôi chưa thành niên, mẹ đã từng nói với tôi rằng, d.ụ.c vọng kiểm soát quá mạnh sẽ mang lại tổn thương cho người khác, tôi buộc phải học cách kiềm chế.

Tôi đã thực sự cố gắng rồi, nhưng tôi không làm được.

Việc đè nén bản tính trong thời gian dài sẽ khiến tâm trạng tôi trở nên vô cùng phiền muộn.

Tôi luôn muốn nắm quyền kiểm soát mọi thứ xung quanh mình, thú cưng tôi nuôi, bạn bè của tôi, thậm chí là cả cha mẹ tôi.

Một khi có ai thoát khỏi sự kiểm soát của tôi, toàn bộ con người tôi sẽ trở nên lo âu bứt rứt, vô cùng sốt sắng muốn hủy diệt tất cả những thứ khiến tôi mất kiểm soát.

Mẹ nhận ra tôi thế này rất dễ làm tổn thương người khác, liền dẫn tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.

Bác sĩ gợi ý tôi nuôi dưỡng sở thích, chuyển hướng sự chú ý của bản thân.

Bố mẹ vì thế mà vắt óc suy nghĩ, họ dẫn tôi đi học piano, cello, phong cầm và nhiều loại nhạc cụ khác, thấy tôi hoàn toàn không có hứng thú, lại đưa tôi đi học vẽ, học nhảy.

Những lúc bất lực nhất, họ còn bắt tôi chơi cờ vây với AI.

Trải qua nửa năm thử nghiệm, cuối cùng tôi cũng tìm thấy thứ khiến mình có hứng thú - quyền anh.

Lúc tôi mới học quyền anh, mỗi lần về nhà đều cực kỳ mệt mỏi.

Mẹ rất xót tôi, khuyên tôi bồi dưỡng thêm sở thích nào khác, tôi không chịu.

Chỉ có quyền anh mới có thể trút bỏ sự phiền muộn trong lòng tôi.

Cùng với tuổi tác tăng lên, d.ụ.c vọng kiểm soát của tôi cũng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Cho nên, sau khi trưởng thành tôi đã chủ động chọn kết hôn với một thú nhân thỏ ngốc nghếch thật thà.

Là một thú nhân thỏ có ngoại hình xuất chúng, Lâm Dữ phù hợp với mọi tưởng tượng của tôi về một nửa kia.

Sau khi kết hôn, tôi từng chút một nắm quyền kiểm soát mọi thứ của anh.

Mỗi ngày anh mặc đồ gì, đi đâu, gặp ai, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Nhưng phàm là những thứ tôi ban cho anh, dù là roi da hay kẹo ngọt, anh đều sẵn lòng tiếp nhận.

Trong ba năm ở bên nhau, tôi không ít lần thao túng tâm lý anh.

Lâm Dữ là thú nhân thỏ, hầu như ngày nào cũng ở trong kỳ phát tình.

Là con người, thực ra tôi không thể chịu nổi những kỳ phát tình quá dày đặc.

Nhưng với tư cách là bạn đời của anh, tôi rốt cuộc không thể trơ mắt nhìn anh uống t.h.u.ố.c ức chế, cô độc chịu đựng kỳ phát tình khó nhằn.

Những lúc mệt đến mức không muốn nhúc nhích, tôi vẫn không quên thao túng anh.

“Kỳ phát tình của anh kéo dài như vậy, cũng chỉ có em mới chịu nổi anh thôi!”

Cuộc sống sau hôn nhân của tôi và Lâm Dữ xem như khá ngọt ngào, điều duy nhất khiến tôi không vừa ý là, Lâm Dữ là một thú nhân rất bảo thủ.

Vóc dáng anh rất đẹp, nhưng lại ngại ngùng không muốn trưng bày trước mặt tôi.

Mỗi lần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, cũng đều phải do tôi chủ động.

Tôi quyết định sửa lại cái thói hư tật xấu này của anh, bèn luồn cà vạt vào cổ anh, bắt anh ưỡn n.g.ự.c lên.

“Anh luyện vóc dáng săn chắc thế này, chẳng phải là để quyến rũ em sao?”

Lâm Dữ đỏ bừng má nhắm c.h.ặ.t mắt, khóe mắt rỉ ra những giọt nước mắt ươn ướt.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Lâm Dữ từ lâu đã không được ai coi trọng.

Thế nên, mỗi khi chúng tôi cùng xuất hiện trước mặt người khác, những kẻ vốn ngứa mắt với tôi luôn dùng giọng điệu đầy ngạc nhiên mà nói: “Tôi tưởng các người ly hôn từ lâu rồi cơ, không ngờ vẫn còn ở bên nhau à.”

Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi đều không thể nghe lọt tai hai chữ “ly hôn”.

Tôi thừa biết tại sao bọn họ lại không coi trọng tôi và Lâm Dữ.

Chẳng qua là vì tính cách tôi thì quá mạnh mẽ, còn Lâm Dữ lại yếu đuối, chúng tôi cứ như hai cực đối lập trên một chiếc cân vậy.

Thời gian chúng tôi quen nhau quá ngắn, mới gặp lần đầu đã quyết định kết hôn.

Không có sự tích lũy tình cảm, đoạn hôn nhân này rốt cuộc có thể duy trì được bao lâu?

Nhưng tôi cứ khăng khăng muốn trói buộc anh.

Giữa tôi và Lâm Dữ, người cầu hôn vẫn là tôi.

Theo lời Lâm Dữ kể, anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên.

Tôi thừa biết bản thân là kiểu người thế nào, để đề phòng người khác cố ý châm chọc ly gián tình cảm giữa chúng tôi trước mặt Lâm Dữ, tôi đã cài hệ thống nghe lén vào điện thoại của anh.

Mỗi ngày anh gặp ai, nói chuyện gì với người khác, tôi đều phải nắm rõ trong lòng bàn tay.

Sau khi Lâm Dữ vô tình phát hiện ra chuyện này, anh đã hỏi với vẻ đầy khó hiểu: “Hứa Tri Ý, sao em lại làm thế?”

Khoảnh khắc ấy, trong mắt anh, tôi chẳng khác nào một con quái vật.

Tôi sợ hãi anh thấy phản cảm, đành mượn danh nghĩa tình yêu để thao túng anh.

“Em yêu anh, muốn bảo vệ anh, nên mới cài hệ thống nghe lén trong điện thoại của anh!”

“Em làm tất cả những điều này đều là vì tốt cho anh!”

Lâm Dữ vẫn như mọi khi, chẳng hề phản kháng.

Sự việc lần ấy không hề tạo ra bất kỳ gợn sóng nào trong cuộc sống của chúng tôi.

Tôi cứ ngỡ tình trạng hôn nhân của chúng tôi sẽ cứ ổn định như thế mãi.

Nào ngờ Lâm Dữ lại cố ý tạo ra một vụ t.a.i n.ạ.n xe, còn giả vờ mất trí nhớ để lừa tôi.

Tôi bắt đầu hoài nghi, có phải bản thân đã ép anh quá c.h.ặ.t rồi không?

Bây giờ Lâm Dữ không ở bên cạnh tôi, vậy mà tôi lại đi thử kiểm soát Bùi Tễ Hồi.

Đây là điều không đúng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Chồng Thú Nhân Giả Vờ Mất Trí Nhớ - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD