Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 315: Bị Bọn Buôn Người Theo Dõi

Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:10

Trong không gian Nông trường.

Khu vực nuôi cá được quây bằng lưới trên mặt sông thường xuyên có những con cá to nhảy vọt lên mặt nước.

Tô Thanh Từ biết đây là do cá lớn lên chen chúc quá, rốt cuộc bao nhiêu năm nay, cô cũng chỉ thỉnh thoảng bắt một con lên ăn cho vui.

Nhân dịp thời gian này có thể tùy ý hoạt động trong Nông trường, cô tốn rất nhiều công sức bắt khá nhiều cá lớn từ ba bốn cân trở lên ở khu nuôi trồng để làm thành cá khô hoặc cá muối.

Cá muối làm phiền phức hơn chút nên phần lớn đều làm thành cá khô.

Bên ngoài khu Nông Gia Nhạc, từng hàng cá đã làm sạch, ướp gia vị được treo đầy.

Làm thịt một lúc cả trăm con cá, Tô Thanh Từ cảm giác toàn thân mình, từ trong ra ngoài đều tỏa ra mùi cá nồng nặc.

Tuy rằng rất nhiều việc có thể dùng ý niệm thao tác, nhưng vẫn khiến cô mệt bở hơi tai.

Đấm ngược tay vào cái eo đau nhức, cô dùng thuật "súc địa thành thốn" nhanh ch.óng trở về biệt thự tắm rửa, sau đó lấy một thùng mì ăn liền ăn qua loa cho no bụng rồi lăn ra ngủ.

Ngày hôm sau, Tô Thanh Từ tỉnh dậy đã là 10 giờ sáng.

Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt trong Nông trường, cô làm cho mình một bữa sáng phong phú, rót thêm một ly sữa tươi nguyên chất.

Nhìn bữa sáng trước mắt, cô cảm thán không thôi. Đã lâu lắm rồi không được ăn bữa sáng ngon lành thế này, quả nhiên, cô vẫn thích hợp sống một mình hơn!

Lại là một ngày không muốn quay lại quân đội.

Ăn uống no nê, cô tìm một cái hộp đựng đầy các loại hạt khô, thay một chiếc váy hoa nhí, đeo túi xách nghênh ngang ra khỏi nhà khách.

Dì lễ tân nhà khách đang cầm cái vỉ đập ruồi đan bằng cỏ, đập từng nhát một.

Thấy Tô Thanh Từ đi ra, bà nhiệt tình chào hỏi.

Tô Thanh Từ cười tủm tỉm đáp lại, nhưng vừa quay người đi, nụ cười trên mặt đã tắt ngấm. Cô có chút nghi ngờ bà dì này là người của Vương Trung Nhẫm, nhiệt tình với cô hơi quá đáng.

Lên xe buýt tuyến, Tô Thanh Từ tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, vừa ăn hạt khô vừa ngắm cảnh bên ngoài.

Rất nhanh cô cảm nhận được phía sau có ánh mắt như có như không thường xuyên nhìn chằm chằm vào mình.

Tô Thanh Từ lập tức cảnh giác, mượn cớ quay đầu xem cảnh bên hông xe, liếc mắt nhìn ra phía sau.

Là một đôi vợ chồng trung niên dắt theo đứa con. Thấy Tô Thanh Từ quay đầu, họ rất tự nhiên cúi xuống trêu đùa đứa trẻ, tránh ánh mắt của cô.

Ngay khi Tô Thanh Từ tưởng giác quan thứ sáu của mình sai lệch, cô lại cảm nhận được ánh mắt nóng rực của cặp vợ chồng kia phía sau. Vì thế cô giả vờ cúi xuống chỉnh giày, lơ đãng nhìn lại phía sau.

Vô cùng trùng hợp, ánh mắt đối phương lại lần nữa lảng tránh Tô Thanh Từ.

????

Qua mấy trạm, người lên xuống xe tấp nập. Tô Thanh Từ lặng lẽ để ý, phía sau vẫn chưa có động tĩnh gì.

Rất nhanh xe đến trạm gần Khách sạn Hòa Bình, Tô Thanh Từ đứng dậy. Lúc này cô cảm nhận được cặp vợ chồng phía sau cũng dắt đứa nhỏ đứng lên.

Hiện tại cô xác định trăm phần trăm, đối phương nhắm vào cô.

Mang theo trẻ con thế này, chắc không phải người của Lục gia. Chẳng lẽ gặp phải bọn buôn người?

Tô Thanh Từ bất động thanh sắc đi về phía trước. Cô ăn mặc như con nhà giàu có, lại có vẻ ngoài nữ sinh đơn thuần chưa trải sự đời, xinh đẹp lại đi một mình, khả năng bị nhắm tới là rất lớn.

Xuống xe, Tô Thanh Từ nhìn quanh. Đã đến con hẻm phía sau Khách sạn Hòa Bình.

Con hẻm này ngày thường chỉ có bếp sau của khách sạn chuyển rau củ, rác rưởi các thứ, khá vắng vẻ.

Cô không biết đối phương là ai, nhưng theo dõi cô suốt một đoạn đường như vậy chắc chắn không phải người tốt.

Đi được một đoạn, cặp vợ chồng phía sau cảnh giác quan sát xung quanh, trao đổi ánh mắt rồi tăng tốc bước chân. Đứa trẻ mười mấy tuổi thậm chí đã chạy chậm hai bước, gọi với theo Tô Thanh Từ: "Chị ơi, chị ơi!"

Thân mình Tô Thanh Từ khựng lại, cứ thế đứng im tại chỗ.

Ba người phía sau thấy Tô Thanh Từ bất động, có chút không nắm chắc tình hình, cũng giảm tốc độ.

Người phụ nữ nhìn chồng một cái, tay nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay, thử mở miệng gọi Tô Thanh Từ: "Tiểu Vân, sao con lại chạy đến đây?"

Tô Thanh Từ như cương thi, chậm rãi cứng đờ xoay người lại, ngay tại chỗ "lên cơn", nhìn chằm chằm đối phương nở nụ cười quỷ dị, c.h.ế.t ch.óc và trầm tĩnh.

Người phụ nữ rụt cổ lại, nắm c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay định tiến lên.

Đây là "món hàng" tốt hiếm có, bọn họ đã theo dõi ba ngày nay. Cô gái này ở một mình tại nhà khách, nhìn là biết người nơi khác đến.

Loại người ngoài này, đang độ tuổi như hoa như ngọc, lại xinh đẹp, chẳng những dễ ra tay mà còn không lo hậu họa, hơn nữa giá lại cao, làm một vụ là có thể nghỉ nửa năm.

Ngay lúc đối phương do dự một lát, Tô Thanh Từ đã bắt đầu cười to điên dại, lao ngược lại phía bọn họ, hai mắt đỏ ngầu.

Đúng lúc Tô Thanh Từ chuẩn bị diễn màn "tang thi bò sát", "quỷ hét" cùng với màn bò trườn vặn vẹo tứ chi quỷ dị, thì thằng bé kia đã run rẩy quay đầu bỏ chạy.

"A a a a a a ~, có ma a~"

"Tiểu Hoài, Tiểu Hoài~"

Người đàn ông trung niên gọi với theo thằng bé hai tiếng, rồi quay lại nhìn chằm chằm Tô Thanh Từ với vẻ mặt tàn nhẫn.

"Bà La, nhanh lên, đừng tin nó giả thần giả quỷ, nhân lúc bây giờ không có ai!"

Gã đàn ông kia nhìn là biết thuộc loại vai u thịt bắp. Tô Thanh Từ đã cảnh giác chuẩn bị triệu hồi khẩu s.ú.n.g lục lấy được từ tên sát nhân trăm mạng.

"Anh~"

"Em cũng muốn đi, anh cho em đi cùng đi mà~"

"Nghe lời nào!!"

"Em không chịu, em không chịu đâu!!!!"

Đúng lúc này, từ đầu hẻm truyền đến tiếng nói chuyện. Tô Thanh Từ vừa nghe đã nhận ra giọng của Khổng Ngọc Trân.

Tay đang định rút s.ú.n.g khựng lại, cô lập tức đổi phương án, giả bộ vẻ mặt hoảng sợ, quay đầu chạy thục mạng ra ngoài.

"Bà La, mau đuổi theo, tôi đã bảo là nó giả thần giả quỷ mà!"

Bà La thấy thế, nắm c.h.ặ.t khăn tay trong tay vội vàng đuổi theo: "Tiểu Vân ơi, Tiểu Vân à, con đừng chạy nữa, dù có giận dỗi cũng không thể không về nhà a~"

"Con không chịu lấy chồng cũng không chịu về nông thôn, bố con mắng con vài câu cũng là vì muốn tốt cho con thôi mà!"

Tô Thanh Từ nghe người phụ nữ nói, trong mắt hiện lên vẻ tàn khốc. Thời này đã có mánh l.ừ.a đ.ả.o cao tay thế này rồi!

"Cứu mạng với, cứu mạng với, buôn người bắt cóc~"

Gã đàn ông đi cùng bà La sải bước lao lên, túm lấy cánh tay Tô Thanh Từ, miệng quát lớn: "Đồ mất mặt xấu hổ, con hàng lỗ vốn kia, còn chạy lung tung ông đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Nói rồi gã giơ bàn tay to bè lấy đà định tát xuống. Cú tát này mà giáng xuống, con gái bình thường chắc ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tô Thanh Từ cúi đầu luồn qua nách gã, vòng ra sau lưng, sau đó lập tức lao v.út ra khỏi con hẻm.

Khổng Ngọc Trân đang kéo tay anh trai làm nũng, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu của Tô Thanh Từ!

Tô Thanh Từ nhắm chuẩn Khổng Lục, lao tới túm lấy tay áo hắn, mượn lực xoay người nấp ra sau lưng hắn, kéo hắn xoay vòng tại chỗ hai vòng.

"Anh Khổng, cứu mạng~"

Bà La và gã đàn ông đuổi theo ra tới nơi, miệng vẫn còn mắng c.h.ử.i con gái mình.

"Tiểu Vân, con đừng có không hiểu chuyện như thế, bà nội con bị con chọc tức đến đổ bệnh rồi, mau theo bố mẹ về nhà!"

"Các vị đại ca, xin lỗi nhé, tôi là mẹ nó. Con gái tôi giận dỗi gia đình đòi bỏ nhà đi bụi đấy mà!"

Bà La giải thích hai câu rồi định lao tới kéo tay Tô Thanh Từ.

Tô Thanh Từ làm bộ hoảng sợ hất tay bà La ra: "Tránh ra, tránh ra, tôi không quen bà, tôi thật sự không quen bọn họ. Bọn họ đột nhiên nhảy ra, cứ bảo tôi là con gái họ, muốn bắt tôi về nhà. Mọi người nhìn xem, trên tay bà ta còn cầm cái khăn tay kìa, cứ định bịt mũi tôi, chắc chắn là mẹ mìn!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.