Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 342: Đưa Tình Báo Ra Ngoài
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:15
"Ai?"
"Là ai ở đó!!!"
Quả nhiên, Tô Thanh Từ vừa mới nhảy ra xa, liền nghe thấy tiếng quát lớn truyền ra từ trong phòng.
Mắt thấy xung quanh đều là khoảng đất trống trải, căn bản không có chỗ ẩn nấp, Tô Thanh Từ lập tức xoay người, giả vờ như vừa mới đi tới, vừa đi về phía trước vừa gọi to: "Ngọc Trân, Ngọc Trân, cậu ở đâu? Ủa, sao cậu lại chạy tới đây?"
Bên kia, Khổng Ngọc Trân đang bị Khổng Lục túm cổ áo với vẻ mặt kinh hoảng, nghe thấy tiếng gọi của Tô Thanh Từ mới phát hiện cô không biết đã chạy đi từ lúc nào.
Tô Thanh Từ nháy mắt với cô ta từ xa, rồi nhanh ch.óng chạy lại gần, hỏi lại lần nữa: "Sao một lúc không thấy cậu đâu đã chạy tới đây rồi?"
"Ủa, biểu ca cũng ở đây à? Cậu tới tìm biểu ca sao?"
Khổng Ngọc Trân nháy mắt phản ứng lại: "Em... em vừa đi ngang qua đây, nghe thấy tiếng anh Mạnh Bạch đang nói chuyện nên muốn ghé vào xem."
Khổng Lục đứng bên cửa sổ, vẻ mặt nghi ngờ nhìn hai người.
"Vừa mới tới?"
Khổng Ngọc Trân nhìn sắc mặt anh trai, hoảng loạn không thôi, nhưng vẫn cố cứng miệng: "Bọn em muốn ra sau xem phun... đài phun nước."
Tô Thanh Từ vội vàng tiếp lời: "Đúng đúng, Ngọc Trân bảo đằng sau này có đài phun nước, em còn chưa thấy đài phun nước trông thế nào bao giờ, nên năn nỉ cậu ấy dẫn em đi xem."
"Vừa nãy em đang mải xem, quay người lại đã không thấy Ngọc Trân đâu, nhìn xa xa thấy cậu ấy đi về phía này nên mới đuổi theo."
Thấy Khổng Lục vẫn còn vẻ nghi ngờ, Tô Thanh Từ cúi đầu, mặt đầy sầu não phủi phủi váy: "Ây da, chắc chắn là lúc nãy nghịch nước bị ướt rồi, làm sao bây giờ, em cũng không mang theo quần áo thay, lát nữa lại bị người ta cười cho xem~"
Khổng Lục nhìn xuống váy cô, chỉ thấy vạt váy bị ướt một mảng lớn.
Sự nghi ngờ trong mắt hắn tan biến hết: "Đi chỗ khác chơi, đây không phải chỗ các em chơi đùa."
Tô Thanh Từ giả vờ tò mò nhòm vào cửa sổ hai cái, đáng tiếc bị Khổng Lục đứng chắn kín mít.
"Biểu ca, các anh ở đây làm gì thế?"
Khổng Ngọc Trân cũng đúng lúc nghiêng đầu ngó vào trong.
"Vừa nãy em nghe thấy tiếng anh Mạnh Bạch, anh ấy có ở đây không?"
"Không nên hỏi thì đừng hỏi, còn chưa đi đi!!" Khổng Lục lạnh mặt, không vui nói.
Thân mình Tô Thanh Từ theo bản năng căng thẳng, kéo tay Khổng Ngọc Trân lôi đi: "Ngọc Trân đi thôi, có gì đẹp đâu, núi giả ở đài phun nước vừa nãy tớ còn chưa xem xong, đi đi đi."
Khổng Lục nhìn theo hai người đi xa, lúc này mới quay đầu lại.
Lan Thừa Dũng nhìn qua vai hắn ra ngoài cửa sổ, mặt không biểu cảm nói: "Không vấn đề gì chứ?"
Khổng Lục lắc đầu, giải thích: "Đúng là vừa mới tới, vạt váy con bé Ngọc Yến kia đều ướt, chắc là mới từ đài phun nước bên kia qua. Con bé Ngọc Trân ấy à, haizz~", nói đến đây Khổng Lục làm bộ đau đầu.
Chu Lượng cười nói: "Mạnh Bạch huynh, cậu cũng tém tém lại chút, cái bộ dạng đa tình của cậu ấy, câu mất hồn vía con gái nhà người ta rồi, xem làm Lục gia của chúng ta khó xử chưa kìa~"
"Ha ha~"
"Ha ha."
Mọi người ở đây nghe Chu Lượng trêu chọc đều cười rộ lên, nhớ tới cái dáng vẻ không kìm nén được mà dính lấy Mạnh Bạch mỗi lần gặp mặt của Khổng Ngọc Trân.
Hôm nay còn đỡ, chứ cái bộ dạng trang điểm trước kia, cũng uổng công Mạnh Bạch còn có thể mặt không đổi sắc dỗ dành cô bé con đỏ mặt tía tai.
Khổng Lục này cũng đúng là người thương em gái, bảo vệ Khổng Ngọc Trân kín kẽ, bằng không...
Ánh mắt vài người đảo qua khuôn mặt tinh xảo của Mạnh Bạch với ý vị sâu xa.
"Được rồi, nếu không có chuyện gì khác thì mọi người giải tán đi. Bên chỗ Khổng huynh vẫn theo quy tắc cũ, ngày mai tôi sẽ dẫn người qua một chuyến."
Mạnh Bạch nói rồi đứng dậy, bảo người thanh niên nãy giờ vẫn im lặng bên cạnh: "Sinh Xuân, lát nữa đi với tôi một chuyến."
Người đàn ông đeo kính nho nhã gật đầu, lặng lẽ đứng dậy đi theo sau Mạnh Bạch.
Khổng Ngọc Trân và Tô Thanh Từ đi được một đoạn xa mới thở phào nhẹ nhõm: "Làm tớ sợ muốn c.h.ế.t, anh tớ vừa rồi dọa người quá."
"Cũng may cậu phản ứng nhanh, lúc nãy tớ cứ cảm giác như sắp bị anh ấy bóp c.h.ế.t đến nơi rồi!"
Tô Thanh Từ cũng vỗ vỗ n.g.ự.c: "Tớ còn chưa nói cậu đấy, sao nghe thấy tiếng là thò đầu ra nhìn thế hả?"
"Thì tớ nghe thấy tiếng anh Mạnh Bạch, muốn xem con Chu Minh Nguyệt kia có lẳng lơ không mà!"
Tô Thanh Từ cạn lời: "Cậu nghĩ cái gì thế? Đó là chị dâu cậu, hơn nữa anh cậu còn đang ở bên trong!"
"Đúng rồi, thế Lan Thư đâu? Ai là Lan Thư vậy? Sao không thấy đi cùng anh Mạnh Bạch của cậu?"
Khổng Ngọc Trân vừa đi vừa giải thích cho Tô Thanh Từ: "Lan Thư sao có thể đến những chỗ thế này! Chị ta ốm yếu bệnh tật, cơ bản chẳng bao giờ ra khỏi cửa, hình như là bệnh từ trong bụng mẹ, rất ít khi ra ngoài gặp người khác, cho nên anh Mạnh Bạch tuy mang tiếng là đã kết hôn, nhưng thực ra chẳng khác gì độc thân cả!"
Tô Thanh Từ sửng sốt: "Thế nhà họ Lan chẳng phải có mấy cô con gái sao? Cô Lan Kỳ với Lan Họa vừa rồi tuổi cũng đâu còn nhỏ, nếu đã liên hôn, sao không chọn người khỏe mạnh?"
Khổng Ngọc Trân lắc đầu: "Ai biết được..."
Ở một bên khác, Mạnh Bạch và Ngu Sinh Xuân đi tới một căn phòng xa hoa. Ngu Sinh Xuân quen cửa quen nẻo đi vào thư phòng, xoay một vật trang trí bên cạnh.
Trong phòng vang lên tiếng "rắc rắc", sau đó tủ gỗ bên cạnh di chuyển sang một bên, lộ ra một cánh cửa.
Mạnh Bạch và Ngu Sinh Xuân nhìn nhau, đi vào bên trong. Bên trong là một phòng ngủ nhỏ chưa đến hai mươi mét vuông. Ngu Sinh Xuân đẩy một cái tủ gỗ bên cạnh ra, lấy từ trong đó một chiếc máy điện báo kiểu cũ, theo chỉ thị của Mạnh Bạch bắt đầu gõ "tích tích tích".
Sáng sớm hôm sau, Chu Minh Nguyệt đã dặn dò dì Cầm chuẩn bị thực đơn buổi tối. Khổng Ngọc Trân vui sướng nhảy chân sáo, miệng ngân nga những giai điệu không tên.
Sau khi dò hỏi bóng gió, Tô Thanh Từ mới biết từ chỗ Khổng Ngọc Trân là tối nay Mạnh Bạch sẽ đến nhà họ Khổng làm khách.
Nhớ đến đêm qua sau nửa đêm, cửa sau sân xe ra xe vào, cửa nhà kho đóng mở ầm ầm, Tô Thanh Từ lập tức hiểu ra, Mạnh Bạch này có khả năng đến để di chuyển hàng hóa.
Nếu cô đoán không sai thì lô hàng từ kinh đô theo về lần trước đêm qua đã đến nơi rồi.
Phải mau ch.óng truyền tin tức ra ngoài mới được.
Trước đó Vương Trung Nhẫm đưa cho cô một địa chỉ và ba cái tên, ba người này thật sự không dễ tiếp cận, ít nhất đến giờ cô vẫn chưa gặp được ai.
Vậy chỉ có thể đi ra ngoài, mà muốn đi ra ngoài thì chắc chắn không thể đi một mình.
Tô Thanh Từ lập tức lên lầu tìm Khổng Ngọc Trân. Chỉ vài câu nói, đối phương đã không kìm được mà kéo cô đòi ra ngoài, đi mua kẹp tóc bươm bướm biết tự vỗ cánh và khăn lụa nhỏ tăng thêm vẻ nữ tính.
