Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 150
Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:11
“Bùi Trừng Tĩnh lẻn vào một con hẻm, nơi đó có để một con lừa.”
Bùi Trừng Tĩnh:
“……”.
Giờ nàng đã biết cưỡi ngựa rồi, tại sao lại để lại một con lừa, ký ức ch-ết tiệt đột nhiên ùa về.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn leo lên lưng lừa, đ.á.n.h lừa bắt đầu rẽ trái rẽ phải chạy như điên.
Cảnh tượng này thực sự rất buồn cười, một thiếu nữ xinh đẹp mặc cung trang hoa lệ, tóc cài trâm ngọc châu báu lại đang đ.á.n.h một con lừa chạy như điên trong hẻm nhỏ.
May mà cảnh tượng buồn cười này nhanh ch.óng kết thúc, Bùi Trừng Tĩnh thấy đám người Âu Dương Thiến hoặc ngồi hoặc đứng ở cửa sau của viện t.ử.
Nhìn thấy nàng cưỡi lừa chạy như điên tới, mấy cô nương đều không nhịn được cười, Âu Dương Thiến đập tay vào tường cười ha ha.
“Cuối cùng muội cũng tới rồi, con lừa này dùng tốt chứ?
Ông chủ nói đã chọn cho ta con lừa khỏe nhất cửa hàng đấy.”
Bùi Trừng Tĩnh im lặng xuống lừa, sau đó im lặng dùng ánh mắt khiển trách nàng.
La Tố đi tới, dắt lừa buộc lại rồi mang theo ý cười nói:
“Được rồi, đừng quậy nữa, chính sự quan trọng.”
Bùi Trừng Tĩnh lườm Âu Dương Thiến một cái cháy mặt, sau đó mấy người đồng loạt nhìn lên bảng tên cửa.
Cửa sau Vân Hầu phủ.
Bích Đào vốn dĩ định bỏ trốn đã bị bắt trở lại, nàng ta bị bịt miệng, chỉ có thể phát ra âm thanh ú ớ trong cổ họng.
Cho dù là thanh thiên bạch nhật, căn phòng Vân Phương nghỉ ngơi cũng tối đen như mực, bị vải lụa che chắn hết ánh sáng bên ngoài.
“Là cái đồ gian tế nhà ngươi.”
Vân Phương ngồi bên giường, bà ta lạnh lùng nhìn Bích Đào, móng tay đỏ rực dưới ánh nến trông vô cùng quỷ dị.
Bích Đào sợ hãi muốn lùi lại, miệng bị bịt c.h.ặ.t, chỉ có thể không ngừng lắc đầu, không, không phải nô tỳ.
Vân Phương từng bước tiến lại gần nàng ta, Bích Đào cứ thế lùi lại, cho đến khi lùi tới dưới giá sách, không còn đường lui nữa.
“Không phải ngươi, vậy ngươi sợ ta như vậy làm gì?
Ta trông đáng sợ lắm sao?”
Bà ta vừa nói vừa dùng móng tay dài cào lên mặt Bích Đào, trong mắt Bích Đào lộ rõ vẻ kinh hãi.
Đột nhiên nàng ta thấy đau điếng, móng tay đã cào rách mặt nàng ta, Vân Phương lại càng lúc càng dùng sức, vết thương từ má trái cào sang tận dưới tai phải.
Bàn trang điểm ở ngay cách đó không xa, Bích Đào nhìn rõ vết m-áu dài xuyên suốt cả khuôn mặt, bị cào rách da thịt sống như vậy sao có thể không đau, nàng ta mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, miệng chỉ có thể ú ớ cầu xin tha thứ.
“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, ngươi đã làm hỏng đại sự của ta, ch-ết cũng không hết tội.”
Trong mắt bà ta hận ý ngút trời, bà ta cũng không phải kẻ ngốc, từ lúc rời cung bà ta đã nhận ra mình mắc mưu rồi, bị Bùi Trừng Tĩnh xoay như chong ch.óng.
Vị trí Thái t.ử phi mất rồi, quân cờ tốt Bùi Nghiên cũng hủy rồi, Bùi Trừng Tĩnh không một tiếng động đã phản lại bà ta mấy ván, bà ta thua sạch sành sanh!
Nghĩ tới đây Vân Phương quay người bước nhanh tới bên cửa sổ, nơi đó có treo một chiếc roi dài.
Bà ta lấy xuống rồi quất vài cái vào không trung, “Bùi Nghiên trước khi ch-ết đã phải chịu một roi, ta thấy vẻ mặt nàng ta rất đau đớn, ngươi và nàng ta là chủ tớ một thể, cũng tới cảm nhận một chút đi.”
Nói xong bà ta vung roi quất về phía Bích Đào, nhát roi đầu tiên nàng ta đã phải hứng chịu một cách trọn vẹn.
Nàng ta đau đến ch-ết đi sống lại, chỗ bị quất nóng rát như bị lột đi một lớp da, Vân Phương quả thực cũng nhắm tới hiệu quả lột đi một lớp da mà làm.
Bà ta vung tay hạ tay, chớp mắt một cái trên người Bích Đào đã là những vết m-áu đan xen trái phải, Bích Đào cũng không lăn lộn né tránh được nhát roi nào vẫn cứ thế hứng chịu.
Bất cứ ai từng khen ngợi Vân Phương là thục nữ danh gia vọng tộc đều không dám tin rằng, chuyện tàn nhẫn như vậy lại có thể do bà ta làm ra.
Mà bên ngoài cửa sau Vân Hầu phủ, mấy người Bùi Trừng Tĩnh bắt đầu chơi trò đùn đẩy.
“Được rồi giờ mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi hành động thôi.”
Âu Dương Thiến điểm danh từng người, đủ cả rồi.
Thế nhưng không có ai tiếp lời nàng, mấy người kia người thì nhìn mũi chân, người thì huýt sáo, người thì ngắm trời, người thì đóng giả hồ lô, tóm lại là không có ai chủ động bắt đầu hành động.
“Các cô nương à, không làm nhanh lên trời tối mất, các người làm cái dáng vẻ này là sao đây?”
Âu Dương Thiến nhìn họ một cách đầy mê muội, giận mà không làm gì được.
Vu Khê lên tiếng trước, chỉ vào mũi mình nói:
“Ta không đi, ta là công chúa đấy, công chúa các người có hiểu không hả?
Các người đã thấy công chúa nước nào xách xô phân đi phá hoại chưa?”
Nói đoạn nàng chuyển từ chỉ mũi sang chỉ vào xô phân lợn cách đó ba bước chân, ồ, còn có cả xô nước vo gạo nữa.
“Các người muốn ta bị xóa tên khỏi ngọc điệp hoàng gia thì cứ nói thẳng, không cần dùng cái cách độc ác này đâu.”
Mà thực sự nếu làm vậy, uy danh công chúa của nàng còn để đâu nữa, sau này người ta không cần gọi nàng là An Hoa công chúa nữa, mà gọi là cái người đàn bà nước Nguyên Lăng xách xô phân đi hắt người ta ấy chứ.
Bùi Trừng Tĩnh nhìn mà cũng thấy thắt lòng, Âu Dương Thiến quả thực có chút tài cán, còn chuẩn bị cả hai loại mùi vị, oẹ.
Nàng ra vẻ cụ đồ, lắc đầu quẩy tai nói:
“Hôm nay ta đính hôn, Thái t.ử điện hạ đã hẹn gặp ta, ôi, hắt phân xong mà đi gặp Ngài thì quả thực là có nhục tư văn, có nhục tư văn!”
Ánh mắt mấy người lại dời sang khuôn mặt La Tố, nàng thẳng thừng từ chối:
“Ta thể chất yếu, không ngửi được mùi lạ sẽ ngất xỉu, lát nữa các người chắc cũng không muốn bận rộn cõng ta đâu nhỉ.”
Âu Dương Thiến, “……”, coi như các người giỏi.
“Được được được, ta và An Nhiên đi, hai chúng ta thiên sinh là cái số tỳ nữ không có cách nào khác.”
Âu Dương Thiến đập bàn quyết định, căn bản không thèm quan tâm tới ý nguyện của An Nhiên.
Vu Khê lau một giọt nước mắt cá sấu cho sự cống hiến vô tư của họ.
“Nói thật nhé, tại sao chúng ta không trực tiếp sai hai người đi làm đi?
Nhất định phải tự mình nhúng tay vào sao?”
Cái ý tưởng hắt phân này rất hay, nhưng thương địch tám trăm thì tự tổn một nghìn, độc ác lắm đấy.
Âu Dương Thiến thả lỏng gân cốt, tức giận nói:
“Vậy thì còn gì là thú vui để tìm nữa?
Đã cất công tới tìm nàng ta gây rắc rối lại còn phải mượn tay người khác sao.”
Nói xong An Nhiên xách họ lên, dùng khinh công lần lượt đưa Bùi Trừng Tĩnh, Vu Khê, La Tố đặt lên mái nhà của Vân Phương, còn chu đáo chuẩn bị cả khăn che mặt để họ che miệng mũi lại.
Chuẩn bị xong xuôi tất cả, Âu Dương Thiến nằm bò trên mái nhà lật từng viên ngói lên xem vị trí của Vân Phương, cuối cùng cũng tìm thấy, Âu Dương Thiến hạ thấp giọng phấn khích nói:
“An Nhiên, đổ vào đây, Vân Phương ở chỗ này này.”
An Nhiên xách xô phân rón rén đi tới, đợi Âu Dương Thiến lật tung các viên ngói xung quanh ra, ánh nắng chiếu xuống chân Vân Phương, bà ta có cảm giác ngẩng đầu lên, nhìn thấy mấy người bà ta kinh ngạc không thôi.
Lúc này An Nhiên nắm bắt thời cơ đổ xuống một cách nhanh chuẩn hiểm, Vân Phương không kịp đề phòng bị nước phân lợn dội từ đầu xuống khắp người.
