Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 171
Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:14
“Trong lòng Bùi Trừng Bích hơi chua xót, nàng nghiêng đầu nhìn cái giếng cổ đằng xa kia.”
Trước đó khi những bậc trưởng bối nhà họ Lư nghe nói nàng muốn hòa ly đều không ngừng truy hỏi nguyên do, và khuyên bảo không ngớt rằng nàng đừng có bốc đồng, nhưng chẳng có ai hỏi nàng xem liệu nàng có vui hay không.
“Phải, kể từ ngày đầu tiên sau khi kết hôn, ta chưa có ngày nào thấy vui cả.”
Bùi Trừng Tĩnh hiểu ý gật đầu:
“Vậy thì hãy cứ làm theo những gì tỷ muốn đi, cha và anh trai cũng đều sẽ ủng hộ tỷ thôi.”
Nàng tin rằng một khi Bùi Trừng Bích đã đưa ra lựa chọn như vậy, thì đó là kết quả của vô số đêm trăn trở trằn trọc.
Thấy nàng hoàn toàn chấp nhận, Bùi Trừng Bích thở phào một cái, đồng thời trong lòng cũng dở khóc dở cười.
“Muội không thèm hỏi thêm câu nào sao, với lại ngộ nhỡ ta làm thủ tục hòa ly ngay trước khi muội thành thân, muội không lo sẽ ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng của muội à?”
Bùi Trừng Tĩnh đưa tay bẻ một cành trúc, một chiếc trâm cài một cánh bướm hình thành trên tay nàng.
“Tỷ muốn nói thì sẽ kể cho muội nghe thôi.
Muội không lo.”
Bùi Trừng Bích thấy vậy liền giật phăng lấy, rồi cắm lên tóc, nàng nheo mắt nghĩ hôm nay thực sự rất vui.
Thế nên nàng đã đem chuyện đau lòng mà mình từng nghĩ kể lại một lượt cho người em gái đã khiến nàng vui vẻ nghe.
“Ta và Lư Giải quen nhau vào tết Nguyên Tiêu, ta vì ham hố náo nhiệt mà bị đẩy xuống sông, chính Lư Giải đã thấy và cứu ta lên, sau đó lại chu đáo giữ gìn thể diện cho ta.”
Nói tới đây, Bùi Trừng Bích thẫn thờ như quay về ngày đó, sau khi hoàn hồn liền nói thẳng:
“Thật là một đoạn tình tiết tầm thường.”
“Sau đó nữa chúng ta gặp lại nhau là vì Lư Giải trúng Trạng nguyên, hắn tạm thời dọn tới quan đ邸 không xa Trấn Quốc Công phủ.
Trong những ngày ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy mặt đó, ta không biết từ lúc nào đã nảy sinh ý định.
Ta bắt đầu chú ý tới sở thích, thói quen hằng ngày của hắn, sau này càng lún càng sâu.
Sau đó nữa ta bèn cầu xin cha nghĩ cách dò xét ý tứ của Lư Giải, lúc đó cha còn khuyên bảo ta, nói Lư Giải này trên dưới toàn thân đều cổ hủ, mùi già nua cổ hủ đã ngấm vào tận xương tủy rồi, bảo ta đổi người khác mà thích.
Ta lúc đó một lòng thích hắn, lại là lần đầu tiên biết rung động, nên cứ thế đ.â.m đầu vào, mười con trâu cũng không kéo lại được, đi khắp nơi nghe ngóng chuyện của hắn.
Sau này cha nói hắn không có người mình thích, đột nhiên một ngày Lư phu nhân vậy mà đích thân lên cửa cầu hôn.”
“Lúc đó tỷ đã rất vui.”
Bùi Trừng Tĩnh chỉ ra.
Nụ cười trên khóe môi Bùi Trừng Bích vụt tắt, nàng cúi đầu cấu ngón tay nói:
“Phải, ta toại nguyện rồi sao có thể không vui chứ, nhưng giờ ta nghĩ lại, e là chỉ có một mình ta vui thôi, Lư Giải không hề như vậy.
Sau khi kết hôn có lần ta tình cờ nghe thấy hắn tranh cãi với Lư phu nhân, lúc đó ta mới biết, hóa ra Lư Giải bị ép phải cưới ta, người nhà hắn nhân lúc hắn không có mặt đã tự ý lên cửa cầu hôn, cuối cùng sự đã rồi hắn mới miễn cưỡng gật đầu.”
Nghe tới cuối cùng, Bùi Trừng Tĩnh cũng coi như đã hiểu rồi, Bùi Trừng Bích là đích trưởng nữ của Trấn Quốc Công, gả cho con cháu tông thất bình thường đều coi là chịu thiệt, chứ đừng nói tới Lư thị ở Phạm Dương, là vì ý đồ không chính đáng của người nhà họ mà tạo thành cục diện như vậy.
Mà Lư Giải cổ hủ, bị ép thành thân thì cùng lắm chỉ có sự tôn trọng chứ không có tình ái, nhưng sự tôn trọng của hắn sẽ mài mòn sự nhiệt tình của Bùi Trừng Bích.
Mưa đến nhanh mà đi cũng nhanh, chẳng mấy chốc bầu trời lại trở nên xanh biếc như vừa được gột rửa.
Bùi Trừng Bích nhẹ giọng nói:
“Chuyện là như vậy đó, ta cũng không muốn đợi thêm nữa, mong đợi người ta quay đầu lại thật là quá ngu ngốc.
Hơn nữa ta cũng đã trả giá cho lựa chọn sai lầm của mình rồi, nói thật hơn ba năm qua ta chưa có ngày nào thực sự vui vẻ cả.”
Bùi Trừng Tĩnh lắc đầu không đồng ý với câu nói này:
“Tỷ không có lỗi, thích một người không có gì sai cả, huống hồ cũng không phải tỷ ép buộc hắn, có trách thì chỉ trách chính hắn thôi, ngay cả chuyện của bản thân mà cũng để người khác làm thay.”
Bùi Trừng Tĩnh sau khi nói xong như vậy, ánh mắt liền nhìn về phía người đang đứng ở cuối hành lang.
“Ngài thấy sao?
Lư Giải.”
Nếu hắn có thể tự mình quyết định, cho dù là tới phút ch.ót mà dám mang gai trên lưng tới nhận lỗi nói cho rõ ràng.
Người nhà họ Bùi không phải hạng người không biết lý lẽ, dù có nể tình ơn cứu mạng trước đây của hắn thì cũng sẽ không làm khó hắn nhiều.
Mà Bùi Trừng Bích cũng không phải là cô gái bám riết không buông, dù có đau lòng đến mấy thì cũng sẽ không làm ra chuyện ép buộc người khác.
Chuyện này hắn phải chịu quá nửa trách nhiệm.
Ánh mắt hai người đối chọi gay gắt, Bùi Trừng Tĩnh lại càng đầy vẻ không thiện cảm.
Lư Giải đã đứng đó từ rất sớm nghe thấy hết thảy, hắn mặc viên lĩnh bào màu đen, bên hông treo một miếng ngọc bội điền hòa, trên người không thấy một vết nhăn nào, con người trông có vẻ tỉ mỉ cẩn thận.
Hắn cầm chiếc ô giấy, giống như cái giếng cổ bên ngoài kia, bao nhiêu nước mưa chảy vào cũng không có gợn sóng, ánh mắt hắn dời từ Bùi Trừng Tĩnh sang khuôn mặt Bùi Trừng Bích.
“Ta tới đón phu nhân về nhà.”
Nghe vậy chân mày Bùi Trừng Tĩnh nhướng lên, quay đầu nhìn Bùi Trừng Bích bên cạnh.
“Tỷ muốn đi về cùng hắn sao?”
Dĩ nhiên là không rồi, Bùi Trừng Bích lườm nàng một cái, nói gì vậy chứ, định đi về thì còn chuẩn bị hòa ly làm gì nữa.
“Lát nữa chúng ta đi vòng ra rồi về luôn, đừng có để ý tới hắn, đợi muội thành thân xong tỷ sẽ lập tức đi giải quyết chuyện này.”
Tiếng nói của nàng không hề cố ý đè thấp, tự nhiên Lư Giải cũng có thể nghe thấy.
“Ta không đồng ý hòa ly.”
Lời này rõ ràng cũng làm Bùi Trừng Bích nghe mà ngẩn người ra, không đồng ý, hắn có ý gì chứ?!
“Lư Giải ta biết nếu không phải ban đầu ta một lòng nhiệt tình thì cũng sẽ không tạo thành cục diện khiến cả ta và huynh đều khó xử, không cần lo lắng về những bậc trưởng bối trong nhà đâu, ta thề với huynh, sẽ không ảnh hưởng tới bất kỳ mối quan hệ nào của hai nhà chúng ta đâu.”
Nhưng Lư Giải như không nghe thấy những lời này, chỉ khăng khăng nói:
“Ta không đồng ý hòa ly.”
Bùi Trừng Bích cũng bị hắn làm cho nổi nóng, nàng lớn tiếng nói:
“Huynh không đồng ý?
Tại sao huynh lại không đồng ý chứ?”
Ngay sau đó nàng cau mày nói tiếp:
“Hay là huynh có yêu cầu gì?”
“Không có, ta chỉ là không đồng ý hòa ly thôi.”
Cứ đi đi lại lại mãi câu nói đó, Bùi Trừng Bích hít sâu hai hơi, địa điểm không thích hợp, không thích hợp để nàng lao tới túm cổ áo hắn mà gào thét.
Ba năm đều đã nhẫn nhịn qua rồi, tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu, nàng nhịn!
“Trong thư chúng ta chẳng phải đã nói rất rõ ràng rồi sao, khởi đầu sai lầm thì hãy kết thúc một cách đúng đắn.
Mọi người hãy chia tay trong êm đẹp đi.”
Lư Giải giống như sao chép dán vậy lại nói lại một lần nữa không đồng ý hòa ly, đại khái là thấy cảm xúc của Bùi Trừng Bích không ổn định.
