Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 232
Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:20
“Đều là những thứ cực kỳ độc ác.”
Bùi Trừng Tĩnh đặt thứ đó xuống, kẻ để lại thứ này là vì sợ người sống ở đây sinh hạ được hài nhi thành công, cả mẹ lẫn con đều không muốn để ai sống sót.
“Được rồi, chúng ta đi thôi, đừng quấy rầy người ta ngủ nữa.”
Bùi Trừng Tĩnh ngoảnh đầu nhìn lại chính điện một cái, nơi đó là chỗ ở của Cố Chiêu nghi, nhưng lúc này bên trong tối đen như mực, yên tĩnh vô cùng.
Đợi sau khi nhóm người rời đi, Cố Chiêu nghi ở trong bóng tối thở dài một tiếng, cuối cùng cũng tiễn được những thứ này đi rồi.
Bùi Trừng Tĩnh xem như đã giúp nàng ta một ân tình lớn, bản thân nàng ta nợ đối phương một cái nhân tình rất nặng.
Bùi Trừng Tĩnh không trực tiếp quay về cung Phượng Minh, mà hướng về phía cung Minh Châu của Hiền Quý phi.
Nàng cầm bọc đồ đã chuẩn bị sẵn, đắc ý nói:
“Lần trước ta làm việc kim chỉ, vẫn là thêu khăn trùm đầu trước khi thành hôn.”
Vu Lạn tận mắt chứng kiến cái gọi là “việc kim chỉ” trong miệng nàng, cũng không thể không thừa nhận, Bùi Trừng Tĩnh đúng là một cao thủ hành hạ người khác.
Cứ nhìn Vu Ly thì biết, nàng vừa ra tay, số lượng đại thần đến thăm Đông Cung dạo gần đây đã tăng lên không ít.
Những người đó vốn dĩ đều đang do dự có nên đứng đội của Vu Ly và Quách thị hay không.
Kim Hoa đỡ Hiền Quý phi đi về phía tẩm điện, bất kể là việc Vu Ly bị treo trước cửa Chính Ngọ, hay việc hắn bị Cảnh Tuyên Đế mắng nhiếc thậm tệ giữa đám đông, đều khiến bà ta đau đầu khôn xiết.
Kim Hoa an ủi bà ta:
“Nương nương đừng lo âu nữa, Vương gia cát nhân thiên tướng, những khổ nạn này sẽ nhanh ch.óng qua đi thôi.”
Hiền Quý phi ấn vào huyệt thái dương:
“Nếu không phải cô mẫu không chịu tiếp người, ta đã sớm đi tìm bà ấy rồi.
Có bà ấy ở đó, Bệ hạ nể mặt bà ấy, đối với Ly nhi cũng sẽ giơ cao đ.á.n.h khẽ một chút.”
Kim Hoa thổi tắt một ngọn đèn lưu ly:
“Nương nương đừng lo lắng nữa, biết đâu ngày mai Thái hậu nương nương sẽ gặp người thì sao.”
“Mong là được như lời ngươi nói.”
Trong làn hương thoang thoảng, Hiền Quý phi chìm vào giấc ngủ.
Kim Hoa nhìn sắc trời bên ngoài, buông rèm giường xuống, chỉ để lại một ngọn đèn bên cửa sổ rồi rời đi.
Gió thu thổi vù vù, thổi lá cây bên ngoài xào xạc, như sóng biển vỗ bờ.
Hiền Quý phi ngủ không yên giấc, tiếng động bên ngoài khiến bà ta càng rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
“Hiền Quý phi...
Quách Hiền...
Quách Hiền!”
Trong cơn mơ màng, Hiền Quý phi nghe thấy có người luôn gọi tên mình.
Bà ta mơ màng mở mắt ra, sau đó nhìn về phía phát ra âm thanh, nơi cửa sổ chỉ có sự trống trải.
Bà ta thầm nghĩ chắc là do quá mệt mỏi nên mới xuất hiện ảo giác.
Đang định ngủ tiếp, vừa mới nhắm mắt, âm thanh lại xuất hiện.
“Ai đó!”
Hiền Quý phi hoàn toàn tỉnh táo, bà ta cố lấy can đảm, nhìn quanh tìm người, nhưng lại không tìm thấy một bóng người nào.
Hiền Quý phi đi chân trần, gạch lát sàn lạnh lẽo khiến bà ta tỉnh táo hơn nhiều.
Bà ta gọi to tên Kim Hoa mấy tiếng, Kim Hoa ở ngoài cửa lên tiếng đáp lại.
“Ngươi có phát hiện thấy ai khác không?”
Hiền Quý phi mở cửa, hỏi Kim Hoa đứng bên ngoài.
Kim Hoa lắc đầu, nhìn quanh một lượt rồi chắc chắn trả lời:
“Không có ạ, nương nương.”
Hiền Quý phi luôn cảm thấy bất an:
“Chẳng lẽ thật sự là ảo giác sao.”
Nói xong bà ta chuẩn bị quay lại ngủ tiếp.
“Quách Hiền, ngươi đang tìm ta sao?”
Hiền Quý phi nhanh ch.óng quay đầu lại, nhưng ngoài Kim Hoa ra, chẳng có ai khác.
“Nương nương, người xem có phải là nô tỳ không?”
Kim Hoa đột nhiên há to miệng, hai bên môi đỏ rực nứt toác ra lộ cả thịt đỏ hỏn, nanh nhọn nhô ra, khuôn mặt đột nhiên biến dạng một cách quái dị.
Hiền Quý phi bị dọa cho lùi mạnh một bước, Kim Hoa bèn tiến lên một bước.
“Nương nương, người xem có phải là nô tỳ không?”
Ả ta lặp lại một lần nữa, càng tiến gần bà ta hơn, từ trên cao nhìn xuống áp sát vào bà ta.
Hiền Quý phi thậm chí có thể nhìn thấy chiếc lưỡi đỏ lòm trong miệng ả đang nhỏ m-áu.
“A a a!
Cứu mạng!”
Bà ta sợ hãi khua tay múa chân loạn xạ, miệng gào thét:
“Cút đi, cút đi!”
Hiền Quý phi hét lên, đột ngột ngồi bật dậy, bà ta không ngừng thở dốc, lúc này Kim Hoa vội vàng chạy tới.
“Nương nương, người làm sao vậy?
Gặp ác mộng sao?”
Ả vội vàng đi tới, muốn vỗ lưng cho bà ta dễ thở.
Nhưng Hiền Quý phi vì giấc mơ kia mà đang tràn đầy nỗi sợ hãi đối với Kim Hoa.
“Đứng lại, đừng qua đây.”
Bà ta kinh hoàng nói, sau đó lại bảo:
“Ngươi lui xuống đi, ở đây không cần ngươi hầu hạ đêm nay nữa, những người khác cũng không cần, đêm nay ta ngủ một mình.”
Bà ta thật sự sợ rồi, cứ nghĩ đến việc những nô tỳ đứng ngoài cửa đột nhiên biến thành bộ dạng đáng sợ, bà ta liền không thể chịu đựng nổi.
Kim Hoa không hề thắc mắc gì thêm, lập tức nói:
“Vâng, nương nương, vậy nô tỳ sẽ dặn bọn họ lui xuống hết.”
Hiền Quý phi mệt mỏi rã rời, nghe tiếng cửa kẽo kẹt đóng lại.
Một lát sau, tâm trạng bà ta mới bình phục, sau đó cảm thấy cơn buồn ngủ nồng đậm ập đến.
Bà ta liên tục ngáp mấy cái, chìm sâu vào giấc ngủ.
Kim Hoa vốn đã rời đi lại tiến về phía cửa sổ kia, ả lấy nén hương đang cháy kẹp trong khe hở mang đi.
“Chúc người có một giấc mộng đẹp, Quý phi nương nương.”
Bùi Trừng Tĩnh đứng ở hành lang xoa xoa cằm, chọc chọc vào hông Vu Lạn:
“Chàng cài cắm vào từ bao giờ thế?
Ta nhớ Kim Hoa là nha hoàn hồi môn của Hiền Quý phi mà.”
Những tiểu thư quý tộc này từ nhỏ đã được phối cho tỳ nữ thân cận, những tỳ nữ này thường đi theo các tiểu thư từ bé, tình phần vô cùng sâu nặng.
Nói khó nghe một chút, nếu ngay cả bọn họ cũng không thể tin tưởng, thì những người khác càng khó nói hơn.
“Ả không phải Kim Hoa, là Ngân Hoa.”
Vu Lạn nắm lấy tay nàng, bóp nhẹ lòng bàn tay mềm mại rồi tùy ý nói.
Hắn nói như vậy, Bùi Trừng Tĩnh cũng không lấy làm lạ nữa, ‘Kim Hoa’ trước mắt này là người của Đông Cung, nàng bĩu môi nói:
“Thế thì thảo nào, hóa ra không cùng một người, nhưng tên hai người bọn họ cũng hợp nhau thật, Kim Hoa và Ngân Hoa, một vàng một bạc, thoạt nghe còn tưởng hai người này là chị em hoa.”
“Là chị em ruột.”
Bùi Trừng Tĩnh hồ đồ rồi, khó hiểu hỏi:
“Hả?
Chị em ruột, vậy tại sao ả lại làm việc cho chàng?”
Kim Hoa thật sự đâu rồi?
Vu Lạn dắt nàng đi về phía vị trí Kim Hoa đứng trước đó, hắn trả lời từng câu một.
“Có một thời gian sau khi Hiền Quý phi lâm bệnh, có ý định đưa Kim Hoa đi củng cố sự sủng ái, nhưng thấy ả xinh đẹp, lại sợ ả m.a.n.g t.h.a.i chia sẻ sự sủng ái của mình.”
