Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 255

Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:22

“Bạch Linh khẽ đáp lời, sau đó tựa vào hắn cười lạnh, thực sự muốn thấy bộ dạng hắn khi biết mình mới là kẻ không thể sinh con, chắc hẳn là nực cười lắm.”

Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài có một trận huyên náo.

“Gia vương gia, xin mau ch.óng vào cung, Bệ hạ có bệnh!”

Vu Ly nghe ra người đến, là đồ đệ của Giang Phúc, là người trong cung tới.

Trong lòng hắn vui mừng, nhanh như vậy đã có hiệu quả rồi sao!

“Bản vương thay quần áo xong sẽ đến ngay, công công chờ một chút.”

“Bệ hạ có bệnh, Vương gia Ngài mau đi đi.”

Bạch Linh đứng dậy lấy áo choàng cho hắn, sau khi thắt nút xong lại dịu dàng nói:

“Thiếp thân chờ Ngài về.”

Niềm vui của Vu Ly lộ rõ trên mặt:

“Được, không hổ là con chim nhỏ bản vương yêu quý nhất.”

Bạch Linh nhìn hắn cùng đám người rời đi, vì trước đó nàng nói muốn đóng cửa cầu phúc cho đứa con của Vân Phương, nên đã lệnh cho tất cả hạ nhân rời đi, để tránh làm phiền sự thanh tĩnh của nàng, trong nháy mắt cả viện lại trở nên trống trải.

Bạch Linh lau sạch vết m-áu trên con d.a.o găm ngắn trong ống tay áo, lẩm bẩm:

“Vì tự do, rốt cuộc cũng phải đổ chút m-áu.”

Trên bệ cửa sổ một con bồ câu bay xuống, nó “gù gù" hai tiếng, thúc giục thư của Bạch Linh tới.

Bạch Linh nhìn thấy nó, bấy giờ mới thực lòng mỉm cười, đi tới....

Vu Ly một đường nhanh ch.óng tiến về điện Càn Dương, quả nhiên thấy người đi lại tấp nập, nhưng vẫn giữ sự tĩnh lặng.

Hắn liền nhìn thấy Quách Hiền vẫn luôn đợi hắn, thấy hắn tới, hai người liền cùng nhau đi vào.

Vừa mới bước vào cung thất, đột nhiên nghe thấy Cảnh Tuyên Đế nói:

“Thái t.ử, trẫm định để Vu Ly đi đến phong địa, sự điên cuồng ngày đó của hắn liên tiếp g-iết ch-ết mấy người, gây xôn xao dư luận, các đại thần đàn hạch hắn đếm không xuể, hắn vô năng vô tài, đi phong địa làm một người phú quý là tốt nhất.”

Sắc mặt Vu Ly khó coi, hóa ra Cảnh Tuyên Đế đã nghĩ sẵn đường đi cho hắn, ông ta quả nhiên đã chán ghét hắn.

Sự cấp bách như vậy khiến kế hoạch bức cung nhất định phải tiến hành sớm hơn, phải cướp lấy thời cơ trước khi Cảnh Tuyên Đế hạ chỉ bức cung mới được!

Quách Hiền đẩy đẩy hắn:

“Thu lại biểu cảm đi.”

Vu Ly nghe xong mới lại nặn ra bộ dạng quan tâm.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng, kiến qua hoàng huynh.”

Cảnh Tuyên Đế nhìn hắn, sắc mặt hắn trắng bệch, quả thực là đã lâm một trận trọng bệnh, ông uể oải bảo hắn đứng dậy.

Vu Ly đứng dậy đứng cùng một chỗ với Vu Lạn:

“Phụ hoàng đây là bị làm sao ạ?

Thân thể người xưa nay vẫn khang kiện, ngự y nói thế nào?”

Trên mặt hắn toàn là sự quan tâm, giống như một người con có hiếu, dành trọn sự lo lắng cho cha mình.

Vu Lạn đứng bên cạnh nhìn hắn, so với trước kia thì đã nhẫn nhịn hơn rồi, nếu là trước đây nghe thấy lời phụ hoàng vừa nói, lúc này làm sao còn cười nổi.

Quách Hiền nhào tới bên long sàng, khóc lóc gọi Bệ hạ, Cảnh Tuyên Đế nghe thấy ồn ào:

“Quách tần, trẫm không có triệu kiến ngươi.”

Ý là sao ngươi lại tới đây, mau ch.óng đi về đi.

Quách Hiền ngẩn ra:

“Thần thiếp...”

Sau đó dư quang nhìn thấy bóng dáng của Trần Quý phi và Cố Chiêu nghi, nàng ta c.ắ.n môi, đấu đá nửa đời người, hai tiện nhân này trong lòng chắc chắn đang đắc ý.

Nàng ta hiện tại là vị phân Tần, là cần phải hành lễ với phi tần vị phân cao hơn, nhưng Quách Hiền làm sao có thể làm được, nàng ta kiêu ngạo bao nhiêu năm nay, giờ đây phải cúi đầu khom lưng trước kẻ thù cũ.

Cũng may vì bệnh tình của Cảnh Tuyên Đế, Trần Quý phi chỉ liếc nhìn Quách Hiền một cái rồi đi lướt qua nàng ta, không hề gây khó dễ.

Ngược lại Cố Chiêu nghi hướng nàng ta gật đầu:

“Quách tần.”

Quách Hiền hận đến nghiến răng nghiến lợi, Cố Chiêu nghi này rõ ràng là cố ý, cố ý nhắc nhở nàng ta bị giáng xuống làm Tần.

Vốn dĩ đối với kế hoạch bức cung nàng ta còn có vài phần do dự, hiện tại hoàn toàn biến mất, nàng ta kỳ vọng Vu Ly nhất định phải thành công, để nàng ta lên làm Thái hậu, hung hăng thu dọn hai tiện nhân này!

“Cố Chiêu nghi.”

Nàng ta nghiến răng đáp lại.

Nhưng Cố Chiêu nghi chỉ để lại cho nàng ta cái bóng lưng, phớt lờ nàng ta.

“Tiền ngự y, Bệ hạ rốt cuộc là bị làm sao?

Có phải là quá lao lực không?”

Trần Quý phi lo lắng hỏi Tiền Chính ở bên cạnh.

Tiền ngự y biết nên trả lời thế nào:

“Bẩm Quý phi nương nương, Bệ hạ đúng là do lao lực quá độ, quanh năm suốt tháng thức đêm phê duyệt tấu chương cường độ cao, người có cứng rắn đến đâu cũng không chịu nổi.”

Trần Quý phi thở dài, Cảnh Tuyên Đế gần như cả ngày vùi đầu vào chính vụ, hầu như không có sở thích nào khác, số lần đến hậu cung một tháng thậm chí không quá năm ngón tay.

“Chu Sa đi đâu mất rồi?”

Đan Tiệp Thành Húc hỏi tùy tùng bên cạnh đang đội mũ nỉ, đeo vòng xương bò.

“Bẩm Đại hoàng t.ử, thuộc hạ đã sai người đi tìm công chúa rồi ạ.”

Đan Tiệp Thành Húc xoay xoay chiếc nhẫn bằng xương người trên tay, mở miệng liền mang theo hơi thở đẫm m-áu:

“Nàng ta tốt nhất đừng có làm hỏng việc của ta, nếu không ta sẽ lột da nàng ta ra.”

Tùy tùng cúi đầu, không nhịn được rùng mình một cái, hắn ta thật sự sẽ lột da em gái ruột của mình, vị hoàng t.ử này bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng rồi.

Đan Tiệp Thành Húc được cung nhân dẫn đường đi tới cung điện hội yến, hắn suốt quãng đường nhìn ngắm những ngôi nhà xa hoa, kỳ hoa dị thảo này, tay xoay nhẫn càng nhanh hơn.

Dựa vào cái gì mà dân du mục bọn họ chỉ có thể ở trên thảo nguyên dãi dầu sương gió, sống những ngày phụ thuộc vào ông trời.

Đột nhiên phía trước có một bóng dáng quen thuộc, Đan Tiệp Thành Húc nhếch miệng cười, sải bước đi về phía nàng.

“Vị cô nương xinh đẹp này xin dừng bước.”

“Là ngươi, Thành Ngọc?”

Vu Khê dừng bước, ướm hỏi, người trước mắt này mới chia tay vài ngày, vậy mà đã đại biến dạng rồi.

Đan Tiệp Thành Húc nhìn chiếc chuông trên eo nàng, xem ra nữ nhân này rất quan trọng với hắn.

“Là ta.”

Hắn vừa định tiến lại gần Vu Khê một chút, liền bị nữ quan bên cạnh ngăn lại, mỉm cười nói:

“Xin Đại hoàng t.ử giữ khoảng cách với công chúa của chúng tôi.”

Hôm nay người dự tiệc đông nhất, Tường Vi không hy vọng công chúa nhà mình vì người này mà rước lấy những lời bàn tán vô căn cứ, mặc dù bản thân công chúa đã rước lấy rất nhiều rồi.

Đan Tiệp Thành Húc nghe nói những nữ t.ử này coi trọng danh tiết cực kỳ, cũng nghe lời không tiến lên nữa, còn lùi lại một bước.

Vu Khê nhìn trang phục của nhóm người này, lại nhìn Thành Ngọc được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng, ồ không đúng, nên là Đan Tiệp Thành Húc mới phải.

Thần sắc nàng nhạt đi:

“Bổn công chúa đi trước một bước.”

Đó là Đan Tiệp Thành Húc, không phải Thành Ngọc.

Đan Tiệp Thành Húc đưa mắt nhìn theo tà váy tung bay khi nàng rời đi, xoay xoay chiếc nhẫn xương l-iếm l-iếm môi.

“Phụ nữ của quốc gia này đúng là khiến đàn ông yêu thích nhất, không phải những nữ nhân thô kệch ở cửa ải Tác La có thể so bì được.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 255: Chương 255 | MonkeyD