Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:00

“Tỷ tỷ con xưa nay vẫn luôn nhường nhịn hai đứa muội muội nhỏ, nói nó đ-ánh con, ta là không tin đâu."

Bùi Quốc công có một con trai bốn con gái, trên Bùi Trừng Tĩnh có một người đích tỷ đã xuất giá.

Dưới còn có hai muội muội thứ xuất:

“Bùi Nghiên, Bùi Thù.”

Nghe thấy lời này, sắc mặt Bùi Nghiên càng thêm khó coi, cha rõ ràng chẳng biết gì cả, vậy mà lúc nào cũng ưu tiên bảo vệ Bùi Trừng Tĩnh, tuyệt đối không chịu để đứa con gái đích xuất này chịu chút oan uổng nào.

Bùi Trừng Tĩnh nghe vậy gật đầu, đúng là một người cha tốt, nàng đang lo nếu Bùi Quốc công xông lên mà chẳng phân biệt trắng đen đã hỏi tội thì nàng nên phản kháng hay là nên... phản kháng đây.

“Cha không tin thì nhìn xem, đây là do Nhị tỷ ra tay đấy, tím bầm cả rồi này."

Bùi Nghiên kéo ống tay áo lên, trên cổ tay trắng ngần có một vòng lằn đỏ, chỗ nặng quả thực thấp thoáng vết tím bầm.

Bùi Kiến Cảnh liếc mắt một cái rồi thu hồi tầm mắt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Bùi Quốc công đương nhiên cũng nhìn thấy, nhíu đôi lông mày kiếm, nghiêm giọng nói:

“Có phải con trêu chọc tỷ tỷ con trước không?"

Lần này Bùi Nghiên hoàn toàn câm nín, Bùi Trừng Tĩnh bên cạnh phù một tiếng bật cười, hèn chi nguyên thân và Bùi Nghiên tranh chấp chưa bao giờ tìm tới Bùi Quốc công, nàng vốn tưởng là do ông ấy có phần thiên vị.

Hóa ra là nàng vốn biết Bùi Quốc công sẽ vô điều kiện tin tưởng nàng, cho nên căn bản không để tâm tới sự khiêu khích của Bùi Nghiên.

Có lẽ cảm thấy giọng điệu của mình đối với Bùi Nghiên quá mức nghiêm khắc, ông dịu giọng lại:

“Nghiên nhi, chắc hẳn tỷ tỷ con cũng chỉ lỡ tay thôi, không phải cố ý đâu.

Các con phải yêu thương đùm bọc lẫn nhau, đều là m-áu mủ một nhà, nên tương thân tương ái mới phải."

Bùi Nghiên tức tới mức hận không thể gào lên mấy tiếng:

“Ai thèm tương thân tương ái với ả, Bùi Trừng Tĩnh ả chính là cố ý!

Cố ý đấy!”

Ai thèm yêu thương đùm bọc ả, nhận ả là m-áu mủ một nhà?

Ả chỉ mong Bùi Trừng Tĩnh ch-ết quách đi cho rảnh nợ.

Nhưng lúc này ả vẫn nhịn được, nói nhiều ngược lại càng bất lợi cho ả, ả gượng gạo nặn ra nụ cười:

“Cha nói phải ạ, Nghiên nhi nhớ kỹ rồi."

Bùi Quốc công nghe vậy mỉm cười hài lòng nói:

“Không có việc gì thì con lui về trước đi, ta đã giao quà cho nha hoàn trong viện của con rồi."

“Vâng thưa cha, nữ nhi xin cáo lui trước."

Bùi Nghiên trả lời gần như là nghiến răng nghiến lợi, ngoại trừ Bùi Quốc công tính tình bộc trực không cảm nhận được ra, những người khác đều nghe ra được.

Bùi Nghiên xoay người nhanh ch.óng rời đi, ả sợ nán lại thêm chút nữa sẽ không nén nổi cơn giận mất.

“Kiến Cảnh, các con lui xuống hết đi, ta muốn nói chuyện với Loan Loan một lát."

Bùi Quốc công chắp tay sau lưng nhìn những cuốn sách quý bày la liệt trên giá sách trong phòng, ôn tồn nói với Bùi Kiến Cảnh phía sau.

“Vâng, thưa phụ thân."

Bùi Kiến Cảnh mỉm cười nhẹ với Bùi Trừng Tĩnh, rồi dẫn đám nha hoàn nô tỳ trong phòng ra ngoài.

Trong phút chốc, căn phòng trở nên trống trải, càng làm nổi bật sự yên tĩnh giữa hai cha con, chỉ còn tiếng những hạt thủy tinh đung đưa khe khẽ.

“Cha, con và Tứ muội muội..."

Bùi Trừng Tĩnh còn chưa nói hết, Bùi Quốc công đã xua xua tay, ra hiệu mình đã biết nguyên do, không cần nói nhiều.

Sau đó ông lấy từ trong ng-ực ra một vật, là một chiếc hộp chạm khắc hoa văn chim sẻ chầu cành.

Mắt chim là một viên hồng ngọc đậm màu, chiếc hộp đã quý giá như vậy, vật phẩm bên trong lại càng khỏi phải bàn.

“Lần đi nhậm chức này, nơi đó sản sinh ra các loại vỏ ốc xà cừ, ta bèn mời những thợ thủ công khéo léo chế tác cho con một chiếc quạt xếp để thưởng ngoạn, con xem có thích không?"

Bùi Trừng Tĩnh nhận lấy mở ra, toàn bộ chiếc quạt đều được chế tác từ vỏ trai trắng (bạch điệp bối), thân quạt vô cùng tinh xảo, chạm khắc nhiều hoa văn, lấp lánh rực rỡ, mang đậm phong cách quạt cổ phương Tây hiện đại.

Với trình độ sản xuất hiện nay, chiếc quạt tinh xảo đến nhường này nhất định là vô cùng quý giá, giá trị ngàn vàng cũng không quá.

Bùi Trừng Tĩnh vốn là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã phải sống nhờ vả, phiêu bạt qua nhà của vô số người thân.

Loại tình phụ t.ử nồng đượm này là thứ cả đời nàng chưa từng được cảm nhận, trong phút chốc nàng cũng có chút hâm mộ nguyên thân.

Thấy con gái đóng hộp lại, Bùi Quốc công tưởng nàng không thích.

“Loan Loan là có chỗ nào không thích sao?

Ta thấy các cô nương ở thành Kính Hải đều thích lắm mà."

Bùi Trừng Tĩnh thấy ông hiểu lầm, vội vàng phủ nhận:

“Không, phụ thân, con rất thích, chỉ là nó quý giá quá, con muốn cất đi kẻo làm hỏng mất."

Đó là vật quý giá mà nàng không cách nào có được, cũng nên dụng tâm cất giữ.

Hóa ra là vậy, ông cứ ngỡ Loan Loan vốn luôn thích những vật hoa lệ như thế này cơ mà.

Lại đột nhiên cảm thấy bùi ngùi, ông rời đi trong thời gian Loan Loan lâm bệnh, khi trở về chỉ cảm thấy đứa trẻ này xa cách với mình hơn nhiều.

Có lẽ là do đứa trẻ đã lớn, cũng bắt đầu có tâm tư riêng của thiếu nữ rồi.

Trải qua những chuyện này, Bùi Trừng Tĩnh cũng đại khái nắm rõ rốt cuộc nên chung sống với Bùi Quốc công như thế nào.

Thực ra căn bản không cần đặc biệt lo lắng, rõ ràng Bùi Quốc công sẽ vô điều kiện chấp nhận mọi thay đổi của con gái mình.

“Cha mời ngồi, con cũng có một số chuyện cần nói với người."

Bùi Trừng Tĩnh kể lại tỉ mỉ những chuyện xảy ra trên đường trở về cho ông nghe.

Khi nghe thấy có người bắt giữ xe ngựa của con gái mình, còn đe dọa nàng.

Bùi Quốc công đ-ập mạnh một nhát lên bàn, chấn động đến mức nước trong chén trà sóng sánh cả ra ngoài, vương vãi trên mặt bàn.

“Lại dám ngông cuồng như vậy, ngay trên quan đạo mà dám bắt giữ con gái của Bùi Cầm ta."

Nhưng Bùi Quốc công cũng không phải kẻ hữu dũng vô mưu, trong chớp mắt đã hiểu ra mấu chốt trong đó.

“Loan Loan chuyện này con đừng có rêu rao, ta sẽ đi âm thầm dò la, lát nữa ta sẽ bảo ca ca con chọn cho con một tỳ nữ võ công cao cường để bảo vệ con."

Bùi Trừng Tĩnh gật đầu, nàng đương nhiên là biết điều đó, cũng không chuẩn bị nói với người khác, để lại hậu họa cho bản thân.

“Vậy được, cha đi trước đây, Loan Loan con nghỉ ngơi đi."

Bùi Trừng Tĩnh tiễn ông ra tận cửa tò vò, nhìn theo bóng lưng của ông, trong phút chốc cảm khái muôn vàn.

Bùi Quốc công là một người cha tốt, trong nguyên tác cơ bản không có mấy nét b-út miêu tả về ông, ngoại trừ lần dẫn Bùi Trừng Tĩnh tới cửa xin lỗi nữ chính Bạch Linh.

“Tiểu thư, đừng đứng đây nữa, gió thổi bị lạnh thì biết làm sao?"

Phong Linh lấy một chiếc áo choàng mỏng khoác lên người nàng, quanh cổ áo choàng là một vòng lông cáo trắng muốt mềm mại, càng tôn lên khuôn mặt nàng như ôn ngọc, vô cùng đáng yêu.

Bùi Trừng Tĩnh thu hồi tầm mắt, xoay người đi vào trong, liền thấy Hổ Phách cầm một phong thiệp hồng đi về phía mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD