Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 77

Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:02

“Trần thị nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn của ghế, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt, khiến khuôn mặt vốn ốm yếu cũng nhuốm một tầng đỏ rực.”

Vừa vặn lúc đó Trần Thắng ôm một nữ t.ử mặc hỷ phục màu đỏ nhạt đi vào, nữ t.ử kia môi chúm chím như quả anh đào, tay bưng trà.

“Tướng công, nhiều người đến chúc mừng chúng ta quá, đây chính là tỷ tỷ sao?

Yên Hồng bái kiến tỷ tỷ."

Nhưng không ai thèm để ý tới nàng ta, Trần thị đứng dậy, cũng ngó lơ nàng ta, bà không còn vẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt nữa.

“Cha chồng, bao nhiêu năm qua con ở nhà họ Trần này, chịu thương chịu khó mười năm như một ngày, không có công lao cũng có khổ lao, chỉ vì con không sinh được con trai mà mọi người đối xử với con như vậy sao?

Thế thì ai là người đã hại con không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa?"

Bà chỉ tay về phía Trần Thắng:

“Là nó, chính là đứa con trai tú tài ngoan của cha!

Chính nó đã trộm mất tiền mời bà đỡ, khiến con mang bệnh căn!"

Bà không còn im hơi lặng tiếng chịu đựng những đau khổ này như trước đây nữa.

Cuối cùng, luồng trọc khí bấy lâu nay tích tụ trong lòng cũng theo những lời này mà tan biến.

Có lẽ vì ngày thường bà quá ôn thuận nhu nhược, nên hôm nay sự bùng nổ này khiến bà trông thật mạnh mẽ, làm mấy người nhà họ Trần ngẩn người kinh ngạc trong chốc lát.

Đồng thời Bùi Trừng Tĩnh đứng bên cạnh cũng vì sự bộc phát lúc này của bà mà nhìn ra được một lối thoát khác cho Trần thị.

Những lời này, Trần Thắng đại khái cũng hiểu, lão chỉ chột dạ một chút, nhưng lão vẫn không hề bận tâm đến những lời đó.

Chẳng qua là không muốn để Yên Hồng vào cửa, sợ bị thay thế cái vị trí tú tài phu nhân này thôi.

“Dù cô có nói thế nào đi nữa, hôm nay cô có không uống chén trà này thì tôi cũng nhất định phải lấy Yên Hồng!"

Trần thị dùng sức hất văng chén trà trên tay Yên Hồng, chén trà rơi cạnh Trần Thắng vỡ tan tành, khiến lão sợ hãi vội né ra.

Lão hoàn hồn, che chở cho Yên Hồng, Trần thị thu hết hành động của lão vào mắt, cười lạnh cho sự nhẫn nhịn cam chịu suốt mười mấy năm qua của mình.

Bà gắng gượng một hơi:

“Nếu tôi nhất quyết không đồng ý, chẳng lẽ ông còn định vì một đứa con hát mà hưu tôi?"

Yên Hồng thủ đoạn nắm thóp nam nhân như việc uống nước, nàng ta sà vào lòng Trần Thắng khóc thút thít.

“Tướng công, chàng và thiếp định sẵn có duyên không phận, hay là cứ để thiếp rời đi thì hơn."

Trần Thắng đau lòng ôm lấy thân thể mềm mại không xương của nàng ta, nói với Trần thị:

“Đúng, tôi chính là muốn hưu cô!

Cô phạm vào hai điều trong Thất Xuất, cái loại đàn bà đố kỵ như cô nhà họ Trần này không dung nổi!"

Cha Trần ở bên cạnh đang nhâm nhi ngụm rượu, nghe thấy lời này liền kéo kéo tay áo Trần Thắng, nói nhỏ:

“Con đừng nói bậy, cái người con lấy này thân ngọc mình ngà, làm sao chịu khó chịu khổ bằng mẹ Nhị Nha được.

Hưu nó rồi, chỉ dựa vào một mình mẹ con thì kiếm được mấy đồng, hai cha con ta còn phải dựa vào khoản thu nhập của nó đấy."

Trần Thắng cũng lập tức thấy có lý, lão xoay người lại, giả vờ tỏ ra khai minh đại độ.

“Thế này đi, tôi cũng không hưu cô, chỉ cần cô để tôi nạp Yên Hồng là được."

Trần thị trong lòng thấy ghê tởm ch-ết đi được, nhưng cũng càng nhìn rõ hơn, Trần Thắng chính là một kẻ háo sắc, bỉ ổi bần tiện đến cùng cực, là bà đã mù mắt.

Trong lòng bà đã có ý định, lạnh lùng nói:

“Ông nạp cũng được, lấy cũng xong, tùy ông cả đấy, Nhị Nha chúng ta đi."

Trần Thắng lại tưởng bà đã đồng ý, hớn hở nói:

“Đa tạ phu nhân thấu hiểu, đời này tôi sẽ nhớ kỹ cái tốt của cô, việc gấp rút, mong tiệc chiêu đãi khách khứa sau này cô nhọc lòng lo liệu nhiều cho."

Trần thị đi ngang qua Bùi Trừng Tĩnh thì dừng lại, bà không còn vẻ hăng hái như lúc nãy:

“Cô nương nói đúng, đây quả thực là một chuyện hỷ, là ta đã quá chậm chạp rồi."

Bùi Trừng Tĩnh nhìn bà một cách nghiêm túc, giọng nói nhẹ như một tiếng thở dài:

“Cần ta giúp gì không?"

Trần thị từ chối:

“Không cần đâu, hiện giờ người đông việc tạp, nơi này e rằng cũng làm bẩn cô nương."

Nói xong bà dắt Nhị Nha rời đi, chỉ có điều càng đi xa, bóng lưng càng thêm còng xuống.

“Vị cô nương này đã đính hôn chưa?"

Cha Trần giả vờ giả vịt vuốt chòm râu dê, nhưng mùi rượu hôi hám từ miệng lão cứ thế tỏa ra.

Bùi Trừng Tĩnh nghe vậy thì mân mê hoa văn trên tay áo, ánh mắt lưu chuyển, nàng khẽ cười:

“Sao nào, định nạp cả ta cho con trai ông à?"

Cha Trần thấy vậy thì cười hắc hắc:

“Con trai lão đã có mỹ thiếp rồi, nếu cô nương bằng lòng, lão có thể..."

Trần Thắng cảm thấy bây giờ mình đang vô cùng hạnh phúc, cũng nói:

“Cha tôi vẫn còn dồi dào sức lực lắm, cô đi theo ông ấy cũng không thiệt thòi đâu."

Yên Hồng ở bên cạnh cũng quên cả giả bộ tình tứ, với con mắt sắc sảo nhiều năm ở lầu xanh của mình, nữ t.ử kia nhìn qua là biết tiểu thư xuất thân không hề tầm thường.

Cha của Trần Thắng cũng phải gần sáu mươi tuổi rồi, có thể làm ông nội người ta rồi đấy!

Sao có thể nói ra được những lời hạ lưu như “dồi dào sức lực" cơ chứ?

Thế này mà còn không thiệt thòi?

Vậy thế nào mới là thiệt thòi đây?

“Thắng nhi, con đừng có nói bậy, làm hỏng danh tiết của cô nương nhà người ta."

Mẹ Trần cuối cùng cũng lững thững đi tới, rõ ràng không kém cha Trần bao nhiêu tuổi nhưng bà lại đầy mặt nếp nhăn sương gió, hiển nhiên cũng giống mẹ Nhị Nha, đã phải sống những ngày khổ cực ở nhà họ Trần.

Trần Thắng thấy mẹ mình đến thì cũng im miệng, dù sao lão cũng là một tú tài, làm gì có chuyện tú tài đi làm mối nạp thiếp cho cha mình.

Mẹ Trần cúi đầu xin lỗi Bùi Trừng Tĩnh, những sợi tóc bạc lộ ra khỏi chiếc khăn trùm đầu, rồi bà cục tác giải thích một cách bất an.

“Cô nương thứ lỗi, ông già nhà tôi cứ hễ uống rượu vào là hồ đồ, cô đừng để bụng nhé.

Đa tạ cô đã đưa Nhị Nha về, làm phiền cô quá."

Bà vừa dứt lời, cha Trần thấy bà bảo Bùi Trừng Tĩnh rời đi, cảm thấy chuyện tốt của mình bị hỏng mất, lão liền đứng chắn trước cửa la lối, nói nhăng nói cuội với Bùi Trừng Tĩnh.

“Không được đi, cô đã nói là muốn ở lại, hôm nay chính là ngày lành, hay là cô cứ thuận theo lão phu đi."

Bùi Trừng Tĩnh cười như không cười, lấy từ trong lòng ra một bình ngọc nhỏ, đổ chút nước ra tay xoa nhẹ, hương thơm bắt đầu lan tỏa.

Cứ đợi đấy cái đồ già khú đế này, dám chạm vào nàng, lão ch-ết chắc rồi.

“Ông nó ơi, ông đang làm cái gì vậy?"

Mẹ Trần thấy lão bắt đầu giở quẻ, sốt sắng định kéo lão:

“Ông tránh ra đi, mau để người ta về nhà."

Mẹ Trần vừa mới chạm vào cánh tay lão, lão lập tức nổi trận lôi đình, vung tay túm lấy tóc bà giật ngược ra sau, rồi lắc qua lắc lại.

Cả người mẹ Trần chao đảo, giống như một cây liễu vật vờ trong mưa, không nơi nương tựa.

“Mụ cũng dám sai bảo lão t.ử sao?

Ta thấy mụ lâu rồi không bị ta dạy bảo nên quên mất lợi hại rồi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Cốt Truyện Sụp Đổ, Nữ Phụ Xuyên Sách Bung Xõa Luôn Rồi - Chương 77: Chương 77 | MonkeyD