Sau Khi Cùng Khuê Mật Xuyên Qua - 11+12
Cập nhật lúc: 08/09/2026 09:02
11
Tôi không ngờ bản thân lại trốn ở chỗ hắn tận năm ngày liền.
Tối ngày thứ năm, tôi dọn dẹp xong xuôi nải chuối đồ đạc, quét dọn phòng ốc sạch sẽ chuẩn bị quay về Ám Đình Tư thì cửa phòng đột nhiên bị người ta đạp tung ra.
Tôi giật b.ắ.n mình, theo bản năng vơ lấy chiếc bình hoa bên cạnh.
Đến khi nhìn rõ người bước vào, tôi mới hoảng hốt vội vàng đặt bình hoa xuống:
"Lục chỉ huy? Ngài làm sao thế này?"
Hắn nghiêng ngả lảo đảo bước vào trong rồi c.ắ.n răng nói:
"Đóng cửa lại."
Sau khi tôi khép cửa lại, hắn đã gục xuống mặt đất.
"Rốt cuộc là có chuyện gì thế này?"
Tôi vội vàng tiến lên đỡ hắn lên giường, đến lúc buông tay ra mới phát hiện lòng bàn tay toàn là m.á.u.
Do hắn mặc chiến giáp màu đen nên ngay từ đầu đúng là khó mà nhận ra vết thương.
Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, nhanh ch.óng giúp hắn cởi bỏ giáp nặng.
Trên vai hắn cắm một đoạn mũi tên gãy, đầu mũi tên đã ngập sâu vào một nửa.
Tay tôi run rẩy không dám chạm vào vết thương:
"Đây là..."
Hắn thở hển hển vài hơi, giọng nói có phần khàn đục:
"Có thích khách trà trộn vào cung, nhất thời sơ hở nên trúng một tên."
Thích khách?
Thế thì Giang Ninh...!
Tim tôi đập thót một cái, hoàn toàn hoảng loạn.
Lục Phong Nhiên liếc nhìn tôi một cái:
"Yên tâm, Thái t.ử không sao."
Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt hắn liền có chút chột dạ:
"Ta có hỏi ngài ấy đâu."
Lục Phong Nhiên không thèm chấp tôi, chỉ dùng răng c.ắ.n xé một mảnh vải rộng rồi tự buộc c.h.ặ.t lấy bờ vai mình.
Hắn quay sang bảo tôi:
"Giúp ta rút ra."
Tôi: "!"
Rút thế nào được cơ chứ, ta chỉ biết rút củ cải thôi, cái trò này ta làm sao mà biết được!
Tôi quay lưng định bước ra ngoài:
"Ta đi tìm thái y cho ngài."
"Không kịp đâu." Lục Phong Nhiên cất tiếng: "Thích khách trong cung vẫn chưa dọn sạch hoàn toàn, nếu ta không quay lại ngay, bọn chúng biết ta bị thương chắc chắn sẽ liều mạng ám sát lần nữa."
Tôi quay đầu nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc, tôi thở dài một tiếng rồi bước trở lại:
"Rút thế nào?"
Hắn vươn tay nắm lấy bàn tay tôi, dẫn dắt tay tôi chạm vào bờ vai hắn.
Thân nhiệt hắn nóng đến đáng sợ, tôi mấy lần định rụt tay lại nhưng đều bị hắn siết c.h.ặ.t không thể nhúc nhích.
"Cứ rút thẳng ra."
Tôi bước ra sau lưng hắn, nhìn vết thương dữ tợn mà không lỡ nhắm mắt lại:
"Ngài ráng nhịn một chút."
Lục Phong Nhiên cười khẩy một tiếng:
"Thế này đã là gì, trước đây ta từng chịu vết thương còn nặng hơn... suýt!!"
Lời hắn còn chưa nói xong thì tôi đã ra tay rồi.
Nhanh, chuẩn, hiểm, không hổ danh là tôi!
Tôi cầm đoạn mũi tên gãy trên tay, ghé đầu vào hỏi hắn:
"Có đau không?"
Lục Phong Nhiên trán vần vũ mồ hôi lạnh nhưng vẫn không nén nổi nụ cười:
"Không sao, ngươi làm tốt lắm."
Hắn chỉ nghỉ ngơi chốc lát rồi lại bước ra ngoài như người không hề có bệnh.
Trước khi đi, hắn dặn dò:
"Đừng ra ngoài, ở yên đây đợi."
"Chờ ta quay về."
12
Tôi đợi cho tới tận lúc bình minh mà hắn vẫn chưa quay trở về.
Tôi lại từ lúc bình minh đợi tiếp cho đến khi trời sập tối, hắn vẫn biệt măm biệt tích như cũ.
Thế là tôi đành dọn dẹp lại nải chuối đồ đạc, lủi thủi đi về Ám Đình Tư của mình.
...
Giang Ninh đang đứng giữa sân của tôi, đứng im như tượng gỗ.
Tôi giật b.ắ.n mình:
"Cậu làm cái trò gì ở đây thế!"
Giang Ninh quay đầu nhìn tôi, khóe mắt đỏ bừng, bước nhanh tới ôm chầm lấy tôi rồi "oa" một tiếng khóc rống lên:
"Tớ cứ tưởng là cậu ngỏm rồi cơ chứ!"
Tôi ngẩn người:
"Lục Phong Nhiên không nói với cậu là tớ trốn ở chỗ hắn à?"
Giang Ninh vừa ôm tôi vừa sụt sịt khóc:
"Tớ đã bảo với cậu rồi, hắn có phải dạng vừa đâu!"
"Hắn là người của Nhiếp chính vương đấy! Hắn tha cậu đi chắc chắn là không có tốt đẹp gì rồi!"
Tôi nghẹn đắng họng.
Thực ra thì... là do tôi tự mặt dày bám đuôi người ta đi thì có.
Nhưng tôi chắc chắn là không thể khai ra rồi, bằng không lại ăn c.h.ử.i vuốt mặt không kịp.
"Cậu mà có mệnh hệ gì thì một mình tớ ở cái nơi này làm sao mà sống nổi đây?"
Sau một hồi khóc lóc om sòm, ch.óp mũi Giang Ninh đã đỏ ửng cả lên.
Tôi xót xa vỗ vỗ lưng cô ấy:
"Không sao rồi, tớ vẫn ở đây mà."
Giang Ninh bảo Lục Phong Nhiên là người của Nhiếp chính vương, là mắt xích gài lại trong cung của cô ấy.
Lời này ban đầu tôi vốn không tin, bởi vì tôi luôn cảm thấy Lục Phong Nhiên trông chẳng giống kẻ xấu chút nào.
Nhưng về sau tôi lại bắt đầu bán tín bán nghi, bởi vì Lục Phong Nhiên dưới sự tiến cử của Nhiếp chính vương đã được thăng chức.
Hắn được điều sang Tuần Phòng Doanh ở kinh thành, từ đó về sau rất ít khi vào cung làm việc nữa.
...
Giang Ninh thỉnh thoảng lại sang thăm tôi, còn mang theo rõ lắm đồ đạc.
"Hay là cậu theo tớ về Đông Cung đi."
Tôi trầm mặc một hồi rồi nói:
"Không được đâu, tớ ở bên ngoài biết đâu chừng lại giúp được cậu."
Về lại Đông Cung thì cũng chỉ mang thêm rắc rối cho cô ấy mà thôi.
Giang Ninh khuyên tôi rất lâu nhưng tôi đều không đồng ý, cuối cùng cô ấy đành chịu thua tùy tôi vậy.
Tháng ngày cứ thế êm đềm trôi qua, cuộc sống của tôi ở Ám Đình Tư tính ra cũng khá dễ chịu.
Những lúc ra ngoài, thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp Lục Phong Nhiên vào cung tiến chức báo cáo công việc.
Hắn trông có vẻ rất vui mừng, định tiến lại gần trò chuyện với tôi nhưng tôi đều cúi gằm mặt chạy biến ra xa.
Tôi nghĩ, chốn hoàng cung này quả thực là nơi ăn thịt người, chỉ cần một phút lơ đễnh là cả tôi lẫn Giang Ninh đều sẽ mất mạng như chơi.
Thế nên chẳng thể nào sống tùy tâm sở d.ụ.c được nữa rồi.
…
