Sau Khi Cưỡng Hôn Oan Gia, Tôi Hóa Thành Mèo Của Hắn - 2
Cập nhật lúc: 25/08/2026 17:02
03
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cửa phòng đột ngột mở ra. Một thiếu niên dáng người cao rỏng, vai rộng chân dài mặc bộ đồ ngủ màu trắng bước ra ngoài. Trông sắc mặt hắn chẳng mấy tốt đẹp, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, vẻ như mất ngủ cả đêm.
Phó Trình Dã ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giơ màn hình điện thoại ra cho tôi xem. Trên đó lù lù dòng tin nhắn tôi vừa gửi:
Lâm Bưởi: "Anh không còn yêu nó nữa sao? Quả nhiên tình yêu rồi cũng sẽ phai nhạt đúng không?"
Phó Trình Dã chỉ cho tôi nghía qua một cái rồi lập tức cất đi. Cũng đúng, một con mèo thì hiểu cái quái gì cơ chứ.
Tay hắn đặt lên gáy tôi, dùng lực xoa nắn một hồi, nghiến răng nghiến lợi bảo: "Mày nói xem, tao không yêu mày sao? Tao đối xử với mày không tốt à?"
Lực tay hắn xoa khá mạnh làm gáy tôi dấy lên một cơn ngứa ngáy. Cảm giác đó lan thẳng vào tim, cuộn lên từng đợt râm rán. Theo phản xạ, tôi né tránh cái chạm của hắn, rống lên một tiếng "Meow!": Làm cái trò gì đấy hả, cẩn thận tôi c.ắ.n cho một phát giờ!
Phó Trình Dã thấy tôi né tránh cũng không giận. Một tay hắn buông lỏng trên sàn, tay kia chống cằm, giương mắt nhìn tôi chằm chằm. Cái nhìn ấy làm tôi nổi hết cả da gà.
Hồi lâu sau, hắn khẽ thở dài một tiếng: "Sao càng nuôi mày, tao lại thấy mày càng giống cô ấy thế nhỉ?"
"Cô ấy"? Cô ấy nào? Hắn đang thông qua tôi để nhìn ai đấy? Chẳng lẽ... hắn có người trong mộng rồi? Thế nên hắn mới tức giận việc tôi cưỡng hôn hắn, đến giờ vẫn chẳng chịu tha thứ, chẳng chịu gặp mặt tôi?
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, thấy giữa lông mày hắn đọng lại một tia muộn phiền, hoàn toàn khác hẳn với vẻ kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày. Càng nghĩ tôi lại càng thấy có khả năng. Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả vô cùng. Có điều, nếu hắn đã có người mình thích, sao lúc đó không đẩy tôi ra? Làm giờ tôi tự dưng thấy áy náy với cả hai người.
Tôi cứng đơ cả người, chẳng biết phải làm sao. Phó Trình Dã lại vươn tay dài vơ lấy tôi, ôm tọt vào lòng vuốt ve một trận. Mũi tôi chỉ toàn mùi sữa tắm thơm thanh mát, rồi bị hắn vuốt ve đến mức đầu óc mụ mị cả đi.
Phó Trình Dã dùng hai tay nhấc bổng tôi lên, đẩy ra xa một chút. Hắn rũ mắt xuống, hình như vừa hạ một quyết tâm nào đó, rồi mới ngước mắt nhìn tôi:
"Ngày mai tao đi gặp cô ấy, xin lỗi cô ấy rồi tỏ tình luôn, mày thấy có được không?"
Tôi vốn đang giãy giụa muốn chui xuống — cảm giác bị người ta xách lủng lẳng thật sự chẳng dễ chịu tí nào. Nghe thấy câu này, động tác của tôi khựng lại ngay lập tức. Tôi ngoan ngoãn nằm yên, ngơ ngác nhìn hắn.
Tỏ tình? Ngày mai... sao? Thế còn chuyện tôi hôn hắn thì tính thế nào? Hắn cũng sẽ khai báo thành thật với cô gái đó chứ?
Đúng rồi, hắn bảo hắn đi xin lỗi mà. Một kẻ có lòng tự trọng cao ngút trời như hắn, một khi đã cúi đầu xin lỗi thì cô gái nào mà chẳng mủi lòng cơ chứ. Dù sao tôi chơi với hắn bao nhiêu năm qua, chưa từng thấy hắn mở miệng xin lỗi ai bao giờ.
Đến khi tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên thì Phó Trình Dã đã đi vào phòng ngủ. Tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa khép lại. Trong nhà khôi phục sự yên tĩnh, và tôi cũng đã trở về với cơ thể của chính mình.
Vừa hay điện thoại nảy lên tin nhắn của Phó Trình Dã: "Bưởi đến lịch tiêm phòng rồi đấy."
Tôi không thèm trả lời. Sáng sớm hôm sau, tôi sang nhà hắn bế Bưởi đi. Phó Trình Dã vẫn chưa thức dậy. Vì có Bưởi nên hắn cho phép tôi tự do ra vào nhà hắn, chỉ trừ phòng ngủ riêng là cấm cửa.
Ngoảnh đầu nhìn lại căn nhà một lần cuối, tôi thầm nghĩ sau này có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến đây nữa.
04
Rời khỏi khu chung cư, tôi thong thả bước đi trên đường đến phòng khám thú y. Đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình:
"Lâm Dư Thư?"
Quay đầu nhìn lại, hóa ra là một anh học trưởng ngày trước từng theo đuổi tôi nhưng chưa từng được tôi hồi đáp. Tôi hơi ngượng ngùng, lúc này hai tay đang tay xách nách mang đủ thứ đồ dùng cho thú cưng, chẳng còn tay nào trống để vẫy chào.
Cũng may học trưởng không bận tâm, anh dừng bước rồi hỏi: "Em đi đâu đấy? Để anh xách hộ cho."
Tôi làm sao dám làm phiền, vội vàng từ chối: "Em mang mèo đi tiêm phòng thôi, gần lắm ạ, học trưởng cứ tiếp tục tập thể d.ụ.c đi."
Anh im lặng hai giây, không rời đi ngay mà ngập ngừng hỏi: "Em với Phó Trình Dã... chia tay rồi à?"
Hả? Cái quái gì cơ?
Tôi giật mình ôm c.h.ặ.t lấy Bưởi. Bưởi đang ngủ ngon lành bị ép giật thốt lên một tiếng phản đối nhỏ xíu. Tôi giương mắt nhìn anh: "Em với Phó Trình Dã không phải quan hệ đó đâu, tuyệt đối không thể nào!"
Trời đất ơi, học trưởng sở hữu gương mặt dịu dàng đẹp trai thế này mà sao lại đi kể chuyện kinh dị vậy chứ?
Thẩm Trác Nhiên dường như nhận ra điều gì đó, cười áy náy: "Xin lỗi nhé, trước đây thấy hai người đi chung khá thân thiết nên anh cứ tưởng..."
Anh nhìn tôi chằm chằm, như đang chờ đợi tôi nói tiếp.
Tôi mím môi, tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm: "Em với cậu ta chỉ là bạn bè lớn lên từ nhỏ thôi, không có quan hệ nào khác đâu."
Đi qua một khúc ngoặt, qua khóe mắt, tôi chợt thoáng thấy một bóng dáng cực kỳ giống Phó Trình Dã. Có điều bóng hình ấy nhanh ch.óng bị vòm cây bụi che khuất. Tôi suy ngẫm một chút, tầm này chắc tên kia vẫn còn chưa thèm ngủ dậy đâu.
"Ừm." Thẩm Trác Nhiên không nói thêm gì nữa, rốt cuộc vẫn nhiệt tình xách hộ tôi cái ổ mèo và mấy đồ đạc cồng kềnh.
Tiêm phòng xong xuôi, anh còn giới thiệu cho tôi một điểm cứu hộ mèo lang của dân lập. Nó nằm ngay gần trường đại học, khá là tiện lợi.
Tôi gửi Bưởi vào đó. Bên trong toàn là mấy em mèo nhỏ gầy giuộc trơ xương. Bưởi được Phó Trình Dã vỗ béo một thời gian nên lông lá mượt mà bóng cẩy, nằm giữa đám mèo trông lạc quẻ hoàn toàn.
Tôi hơi mủi lòng, định bụng hay là c.ắ.n răng c.ắ.n lợi thuê lấy cái phòng trọ bên ngoài cho nó có cái nhà đàng hoàng. Ai ngờ ngoảnh lại đã thấy Bưởi nhảy nhót loi nhoi, thoáng cái đã nhập hội chơi đùa vui vẻ với lũ mèo khác.
Tôi: "..."
Thẩm Trác Nhiên nhận ra sự câm nín của tôi, mỉm cười giải thích: "Bưởi rời khỏi đời sống đi lang chưa lâu mà, đang ở độ tuổi hiếu động, ở đây sẵn bạn bè chơi cùng cũng tốt."
Tôi chẳng còn gì để nói, bèn mời anh một bữa ăn coi như lời cảm ơn.
Thẩm Trác Nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Tiếc là trước đây anh lại hiểu nhầm hai người."
...Nếu không thì bây giờ chúng mình đã là người yêu của nhau rồi.
Chẳng hiểu sao trong đầu tôi lại tự động điền nốt vế câu còn dang dở của anh. Tôi nở nụ cười ngô nghê, giả ngốc như không hiểu.
Tối đến, ký túc xá tắt đèn. Đèn vừa phụt tắt, mở mắt ra lần nữa, quả nhiên tôi lại chui tọt vào cơ thể của Bưởi.
Căn phòng bật một ngọn đèn ngủ màu ấm tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Bên cạnh có một con mèo đang nhảy chồm chồm, hết trêu con này lại sang chọc con khác. Tôi thấy toàn thân mình ướt ướt, mò ra trước gương nhìn thử... Chẳng biết là con mèo dở hơi nào vừa l.i.ế.m lông chải đầu toàn thân cho Bưởi, làm bộ lông màu cam óng ả mượt bóng lộn lên như cái bóng đèn.
Tôi đang chán chường gạt một con mèo bò sữa đang ghé sát lại gần ra thì đột nhiên, một bóng đen lén lút trèo qua cửa sổ chui vào. Cánh cửa sổ bên đó vừa hay có một lỗ hổng lớn, chỉ được dán tạm một tấm bìa carton để chắn gió!
Tim tôi thót lại một cái. Không xong rồi, trộm mèo đấy à?
Bóng đen đứng khựng lại trước hàng rào gỗ, ánh mắt trố trố nhìn thẳng về phía tôi. Tôi nheo mắt nhìn kỹ... Đây chẳng phải là Phó Trình Dã sao?!
Đừng tưởng bịt khẩu trang kín trang, đội mũ trùm đầu kín cổng cao tường như sát thủ mà tôi không nhận ra nhé. Hắn có hóa thành tro tôi cũng nhận ra!
Phó Trình Dã và tôi kẻ trên người dưới bốn mắt nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, hắn ngồi xổm xuống, cất giọng khe khẽ gọi: "Bưởi ơi, mày có muốn về nhà không?"
Lông trên người tôi dựng ngược cả lên. Hắn mò đến đây trộm mèo thật đấy à? Ai mà thèm về nhà với hắn chứ! Đến lúc hắn rước thêm một mụ mẹ ghẻ về nhà thì sao? Đây là mèo của tôi, mơ đi mà bắt nó gọi người khác là mẹ!
Phó Trình Dã nhận ra sự cảnh giác trong mắt tôi, cũng hiểu được sự phản đối của tôi. Đáy mắt hắn thoáng qua vẻ tổn thương sâu sắc. Hắn ngồi bệt xuống đất, giương mắt nhìn tôi:
"Đến mày... cũng không cần tao nữa sao?"
