Sau Khi Cưỡng Hôn Oan Gia, Tôi Hóa Thành Mèo Của Hắn - 4

Cập nhật lúc: 25/08/2026 17:02

07

Mùi thơm thức ăn từ trong bếp bay ra khiến tôi hơi ngơ ngẩn. Thực ra từ hồi lớp 11, Phó Trình Dã đã không còn bày trò trả đũa tôi nữa. Dù tôi vẫn lấy việc trêu ghẹo hắn làm niềm vui thì hắn lại chỉ tập trung vào học tập, rất ít khi thèm chấp nhặt tôi.

Chỉ những lúc điểm số của tôi sút giảm, hắn mới vơ lấy bài thi sang khoe khoang trước mặt tôi như cố tình trêu ngươi. Sau đó hắn lặng lẽ ngồi nhìn tôi điên cuồng cày ngày cày đêm để đuổi kịp, rồi còn đi cá cược với người ta xem bao lâu thì tôi sẽ san bằng khoảng cách điểm số với hắn.

Lúc điền nguyện vọng đại học, hắn sang hỏi tôi định học trường nào, tôi khi ấy chỉ tiện miệng phán bừa Đại học A. Tôi vốn luôn nghĩ đại học chỉ là một "phòng thí nghiệm" lớn của cuộc đời, ở giai đoạn này thử sức với cái gì chẳng được. Thế nên đi đâu với tôi cũng chẳng quan trọng.

Vậy mà Phó Trình Dã lại chẳng thèm do dự, đặt b.út điền ngay Đại học A vào nguyện vọng. Tôi sợ bà Từ trách phạt hắn nên đành ngậm ngùi gạch bỏ mấy trường ở miền Bắc, sửa lại thành Đại học A. Vì chuyện này mà có một dạo tôi còn ghét tợn cái tính thiếu chính kiến của hắn.

Nhưng lên đại học rồi hắn lại tiếp tục kiếm chuyện bắt bẻ tôi, làm tôi chẳng thể nào hiểu nổi. Đang yên đang lành, mỗi người tự tìm cho mình một đối tượng xịn xò rồi yêu đương không phải tốt sao? Hắn cứ nhất quyết phải phá đám buổi hẹn của tôi, chọc tôi tức điên lên mới chịu được.

À phải rồi! Hắn đạp đổ chuyện yêu đương của tôi thì tôi làm phá sản kế hoạch tỏ tình của hắn là xong chứ gì! Đã không cho tôi yêu thì tất cả cùng nhịn!

Hạ quyết tâm xong xuôi, tôi nhìn vào cái bóng dáng cao gầy đang bận rộn trong bếp mà nở nụ cười gian tà. Hừ, có tôi ở đây gác cổng, để xem hôm nay hắn ra ngoài tỏ tình bằng niềm tin!

Lúc ăn cơm, Phó Trình Dã nhìn trời chiều dần tối sầm ngoài cửa sổ, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi. Tôi coi như không thấy.

Lúc hắn chuẩn bị đi tắm, nhìn ánh đèn đường rực rỡ bên ngoài, mặt hắn lại hiện lên vẻ chần chừ ngập ngừng. Tôi thì đang vuốt ve con Bưởi sướng tay nên chẳng buồn để ý đến hắn.

Đến khi hắn tắm xong đi ra, thấy tôi vẫn lù lù ngồi ở phòng khách thì rốt cuộc không chịu nổi nữa: "Cô vẫn chưa chịu về à?"

Tôi vắt chân chữ ngũ nằm ườn trên sofa: "Nhà của Bưởi là nhà của tôi, Bưởi ở đâu tôi ở đó."

Hí hí, tóm lại là cái cuối tuần này anh mơ đi mà ra ngoài hẹn hò nhé!

Phó Trình Dã không đáp lời, quay người bước vào phòng khách kiểm tra một vòng. Hắn bước ra bảo: "Thế cô tắm rửa xong thì ngủ phòng này đi."

Tôi im lặng một lúc: "Không tắm."

Phó Trình Dã cầm máy sấy tóc, tiện miệng buông một câu: "Thế thì ngủ sofa."

Tôi thè lưỡi làm nụ cười quỷ đằng sau lưng hắn, vốn dĩ tôi cũng có thèm vào phòng ngủ đâu.

Tiếng máy sấy vừa ngừng, Phó Trình Dã đã thay bộ đồ mới bước ra. Tôi lập tức giật mình cảnh giác: "Anh đi đâu đấy?"

Phó Trình Dã chỉ tay vào bộ quần áo để sẵn trên ghế, lên tiếng: "Đi mua ít đồ. Cô mau đi tắm đi, bằng không đừng mơ ngủ lại đây."

Thôi được rồi. Bộ đồ Phó Trình Dã đưa cho tôi là một bộ đồ ngủ của hắn, vẫn còn mới nguyên. Trong nhà hắn chẳng hề có đồ nữ, xem ra cô gái kia vẫn chưa từng tới đây lần nào.

Tắm rửa xong xuôi mà Phó Trình Dã vẫn chưa quay về, tôi nằm trên sofa đợi dời đợi đất rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.

08

Đến lúc tôi giật mình tỉnh giấc thì đã lại xuyên vào cơ thể Bưởi từ bao giờ. Tôi trố mắt nhìn gương mặt ngủ say của chính mình phía trước mà ngơ ngác.

Trời đất ơi, trên đời lại có người đẹp nghiêng nước nghiêng thành đến thế này sao!

Say sưa tự luyến một hồi, tôi mới giật mình nhận ra là Phó Trình Dã đang bế tôi trong tay, cùng hắn nhìn "tôi" ngủ.

Hửm? Hắn nhìn cái quái gì mà nhìn? Tôi tính ngửa cái đầu mèo lên xem hắn rốt cuộc muốn làm trò gì, nhưng từ góc độ này chỉ có thể thấy được đường viền hàm dưới sắc nét của hắn. Không biết hắn đang mưu tính chuyện gì làm tôi bỗng thấy lo lo. Không lẽ hắn tính nhân lúc tôi ngủ say rồi vứt tôi ra đường đấy chứ?

Ngẫm lại thì Phó Trình Dã chắc cũng không đến mức độc ác thế đâu, cùng lắm là bắt tôi ngủ dưới sàn, cấm không cho làm bẩn cái sofa của hắn.

Nhưng thế thì việc quái gì hắn phải giương mắt nhìn tôi chằm chằm lâu đến thế chứ?

Bản năng mách bảo có gì đó sai sai, tôi vùng vẫy nhảy tót ra khỏi lòng hắn, rồi giậm chân nhảy ngay lên... bụng của chính mình, chăm chú nghiên cứu nét mặt của Phó Trình Dã. Ai ngờ lại phát hiện ra hắn đang ngẩn ngơ ra chiều mất sổ gạo.

Chẳng lẽ hắn bị nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của "tôi" làm cho kinh ngạc đến đứng hình?

"Bưởi à."

Hắn đột nhiên cất tiếng, làm tôi trong phút chốc chẳng biết hắn đang gọi con mèo hay gọi tôi.

Nụ cười đắc ý trên môi tôi tắt ngấm. Nhìn ánh mắt Phó Trình Dã xoáy vào "tôi" ngày càng thâm trầm, dồn dập đến đáng sợ, lông trên người tôi dựng ngược cả lên.

Trời đất ơi, hắn muốn giở trò đồi bại với tôi đấy à?!

Tôi giơ móng vuốt tính tát cho hắn một phát, Phó Trình Dã như sực tỉnh. Hắn chộp lấy cái móng mèo của tôi, khẽ mỉm cười, cái núm đồng tiền hiện lên mờ mờ: "Mày cũng muốn độc chiếm cậu ấy, đúng không?"

Tôi sững người toàn tập.

Phó Trình Dã vươn một ngón tay, khẽ chọc chọc vào má "tôi", thốt lên một tiếng thở dài: "Đáng yêu quá, mềm mại thật đấy."

Hắn nhìn sang tôi trong lốt mèo, ngơ ngác hỏi: "Bưởi này, mày bảo xem sao tối nay cậu ấy lại chịu ở lại nhà tao ngủ nhỉ?"

...Vì tôi muốn làm phá sản kế hoạch tỏ tình của anh đấy đồ ngốc ạ! — tôi ngơ ngác nghĩ thầm.

Phó Trình Dã dĩ nhiên chẳng nhận được lời hồi đáp nào. Hắn rụt tay lại, vệt đỏ từ gáy từ từ lan rộng lên tận cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tao thấy chắc cậu ấy cũng thích tao đấy, nên mới muốn ở lại đây với tao."

Nói xong vài giây, hắn như càng nghĩ càng phấn khích, đôi mắt sáng rực nhìn tôi: "Mày thấy sao?"

Tôi ngơ ngác toàn tập, theo bản năng muốn bảo vệ bản thân bèn giơ hai cái chân mèo lên che kín mặt mình lại.

Phó Trình Dã có chút không vui bế tót tôi lên, hạ giọng mắng nhẹ: "Đừng làm phiền cậu ấy ngủ."

Tôi hóa đá tại chỗ.

Hóa ra... người hắn yêu từ trước đến giờ đâu phải con mèo Bưởi. Mà là Lâm Bưởi này!

Phó Trình Dã ôm tôi đi về phía nhà tắm. Nhận ra hắn định làm trò gì, hai cái chân mèo của tôi múa may cuồng loạn.

Một bàn tay to lớn của Phó Trình Dã phủ xuống, thì thầm: "Ngoan nào, đến lượt mày đi tắm rồi."

Tôi: "..."

Lòng tôi lạnh ngắt như tro tàn. Thân hình con Bưởi còn chẳng to bằng hai bàn tay Phó Trình Dã gộp lại, vùng vẫy vô vọng đành ngậm ngùi để hắn thao túng.

Lúc sấy khô lông, Phó Trình Dã còn nhè nhẹ cảm thán: "Có cậu ấy ở nhà, mày cũng thấy an tâm hơn đúng không, tắm rửa cũng chẳng thèm quấy nữa."

Tôi: "..."

Một tiếng sau, trở về cơ thể của chính mình, tôi giật b.ắ.n người tỉnh giấc.

Phó Trình Dã đang ngồi ở đầu bên kia sofa, im lặng xem bộ phim mà chiều nay tôi vừa bật. Có điều hắn để chế độ tắt tiếng.

Thấy tôi tỉnh dậy với vẻ mặt hồn xiêu phách lạc, hắn nhíu mày hỏi: "Nằm mơ thấy chuyện gì kinh dị lắm à mà dọa cô thành cái dạng này?"

Tôi nhìn gương mặt chập chờn ẩn hiện dưới ánh sáng màn hình tivi của hắn, thầm nghĩ thà nằm mơ thấy ma còn dễ chịu hơn! Tôi vơ lấy bộ đồ và đồ dùng cá nhân hắn mua cho, lao như bay vào nhà tắm. Phải tự tay tắm rửa lại cho bản thân một lần nữa mới yên tâm!

Đáng sợ quá! Cái gì mà cô gái hắn muốn tỏ tình chứ, toàn là do tôi tự diễn sâu suy đoán ra cả! Phó Trình Dã cái tên thần trùng này, vậy mà lại tơ tưởng tôi?!

Nhìn khuôn mặt hoảng sợ tột độ trong gương, tôi vục một vốc nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo lại. Cũng chẳng trách tôi chưa từng liên tưởng "cô gái kia" là mình, bởi thái độ bình thường của Phó Trình Dã dành cho tôi hoàn toàn chẳng có nửa điểm giống người đang thầm thích cả.

Từ hồi cấp hai, sau cái vụ tôi vô tình tụt quần hắn xuống, hai đứa chẳng khác nào kẻ thù không đội trời chung. Sao tự dưng lại thích tôi cho được? Chẳng lẽ là PTSD? Vì tôi đối xử tệ với hắn quá nên hắn đ.â.m ra khắc cốt ghi tâm đêm ngày tơ tưởng? Rồi lâu dần thành yêu luôn?!

Nét mặt người trong gương lúc thì cười tủm tỉm đắc ý, lúc lại nhăn nhó như đ.â.m lê, chẳng biết rốt cuộc là đang vui hay đang buồn. Có lẽ... tôi vẫn cần một câu trả lời xác nhận chắc chắn.

Tắm xong bước ra, người trên sofa đã rút về phòng ngủ từ lúc nào. Tôi suy nghĩ một lúc rồi gửi cho hắn một tin nhắn: "Kích cỡ không vừa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Cưỡng Hôn Oan Gia, Tôi Hóa Thành Mèo Của Hắn - Chương 4: 4 | MonkeyD