Sau Khi Đề Nghị Chia Tay Với Bạn Trai Có Nhu Cầu Quá Cao - Chương 4
Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:03
Trở về ký túc xá.
Tôi mở túi, định cất món quà chưa kịp tặng vào tận ngăn kéo.
Lại phát hiện một món đồ không phải của mình.
Đó là một chiếc hộp rất tinh xảo.
Mở ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh.
Lần trước đi dạo phố với Tần Tư Việt.
Tôi đã nhìn nó thêm vài lần, nhưng vì giá quá đắt nên đành từ bỏ.
Không ngờ anh lại mua nó cho tôi.
Tôi chớp chớp mắt.
Khóe mắt dần ươn ướt.
Không biết trong lòng là cảm giác gì.
Mơ hồ, những dòng bình luận lại hiện lên.
[Nữ phụ không phải cảm động rồi đấy chứ? Thật ra sợi dây chuyền này vốn không mua cho cô ta đâu. Là nữ chính không nhận nên nam chính mới tiện tay tặng lại.]
[Chậc chậc, người tầng lớp thấp đúng là dễ lừa.]
À.
Thì ra lại là tôi tự mình đa tình.
Tôi lặng lẽ lau nước mắt.
Lần này, tôi không còn ý định đi hỏi Tần Tư Việt xem những dòng bình luận có thật hay không nữa.
Dù sao kết quả nhận được cũng sẽ chẳng như ý.
Cứ vậy đi.
Sau ngày hôm đó.
Số lần tôi và Tần Tư Việt gặp nhau giảm hẳn.
Để tránh mặt anh.
Sau mỗi buổi học tôi đều hòa vào dòng người rồi lặng lẽ rời đi.
Anh hẹn gặp.
Tôi cũng luôn lấy cớ bận học để từ chối.
Lúc đầu tuy rất buồn.
Nhưng sau đó tôi cũng dần quen với cuộc sống một mình.
Chỉ là tôi không ngờ lần gặp lại Tần Tư Việt lại đến đột ngột như thế.
Nguyên nhân là vì tôi giành được học bổng quốc gia.
Hội sinh viên muốn phỏng vấn tôi một chút, nhưng lại không tìm được địa điểm phù hợp.
Bất đắc dĩ.
Đàn anh đề nghị thuê phòng khách sạn theo giờ.
Phỏng vấn xong sẽ rời đi ngay.
Nhưng tôi không ngờ lại gặp Tần Tư Việt ở đó.
Người đàn ông nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, vành mắt đỏ hoe, chắn trước mặt tôi không chịu tránh.
"Đừng vào cùng anh ta."
Tôi cau mày, hất tay anh ra.
"Tránh ra."
Tần Tư Việt vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Không nhúc nhích.
6
Thấy bầu không khí căng thẳng.
Đàn anh phụ trách phỏng vấn không nhịn được lên tiếng.
"Anh chỉ phỏng vấn bạn Nguyễn Vi thôi. Bạn học, đừng căng thẳng. Nếu cậu cũng thích cô ấy thì chúng ta có thể cạnh tranh công bằng. Làm vậy thì không hay đâu."
Tần Tư Việt vẫn không chịu nhường.
Tôi cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Tần Tư Việt, em đi đâu thì liên quan gì đến anh? Anh chỉ là bạn trai của em, không có quyền hạn chế tự do của em."
Huống chi… anh có thể dây dưa với Phó Uyển Ninh.
Còn tôi chỉ đi khách sạn để phỏng vấn thì lại không được.
Dựa vào đâu chứ?
Bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của tôi.
Cả người Tần Tư Việt căng cứng, vẫn nghiến răng nói: "Đừng vào khách sạn với người khác. Không... an..."
Chữ cuối cùng tôi không nghe rõ.
Bởi vì những dòng bình luận lại xuất hiện, mang theo ác ý cuồn cuộn hướng về tôi.
[Nam chính thật ra chỉ thấy nữ phụ là loại người đê tiện thôi nhỉ? Vào khách sạn là chắc chắn sẽ xảy ra chuyện với người khác.]
[Nam chính chiếm hữu quá mạnh, không muốn người phụ nữ mình từng ngủ cùng bị người khác ngủ cùng.]
[Tôi đoán không sai mà, nam chính ở bên nữ phụ quả nhiên chỉ để ngủ với cô ta.]
Hai tay tôi siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Tức đến mức cả người run lên vì những lời bình luận.
Tôi không thể chịu nổi nữa.
Mặc kệ ánh mắt của mọi người xung quanh, tôi hướng về phía trước mặt Tần Tư Việt mà hét lớn: "Cút đi! Trong đầu các người lúc nào cũng chỉ có mấy thứ bẩn thỉu đó thôi sao? Tôi thích anh ấy thì có gì sai? Liên quan quái gì đến các người?"
Ngay sau đó, những dòng bình luận đột nhiên biến mất.
Đến khi bình tĩnh lại.
Tôi mới nhìn thấy vẻ mặt tan vỡ của Tần Tư Việt.
Anh ngẩn người nhìn tôi.
Bàn tay vừa chạm vào tôi run dữ dội.
Sắc mặt trắng bệch.
Tôi khó hiểu nhìn anh.
Nhưng còn chưa kịp phản ứng.
Đàn anh phụ trách phỏng vấn đã vội vàng gọi tôi.
"Bạn Nguyễn Vi, có phòng học trống rồi. Chúng ta mau qua đó đi, chỉ còn nửa tiếng thôi, muộn sẽ không kịp."
Tôi gật đầu.
"...Được."
Đến khi buổi phỏng vấn kết thúc.
Tôi mới có thời gian nghĩ lại chuyện vừa rồi.
Phản ứng của Tần Tư Việt thật sự quá kỳ lạ.
Đột nhiên.
Trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ.
Chẳng lẽ, anh tưởng những lời tôi vừa nói là đang mắng anh?
Tuy tôi có ý định chia tay.
Nhưng cũng không đến mức nói với anh những lời khó nghe như vậy.
Suy nghĩ một lúc.
Cuối cùng tôi vẫn nhắn tin cho Tần Tư Việt.
[Những lời chiều nay không phải nói với anh đâu. Anh đừng để trong lòng.]
Ba giây trôi qua nhưng vẫn không nhận được hồi âm.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.
Trong lòng có chút bất an.
Trước đây, mỗi lần tôi nhắn tin cho Tần Tư Việt, anh đều trả lời đúng vào giây thứ ba.
Trừ khi anh có việc rất quan trọng.
Lần này chẳng lẽ anh thật sự giận rồi?
Tôi đặt điện thoại xuống.
Quyết định lát nữa sẽ xem lại.
Nhưng đợi đến khi trời tối.
Vẫn không nhận được lấy một tin nhắn từ Tần Tư Việt.
Không chần chừ.
Tôi trực tiếp gọi điện.
Liên tiếp ba cuộc.
Đầu dây bên kia vẫn không ai bắt máy.
Những dòng bình luận vừa biến mất không lâu lại hiện ra.
[Nam chính rảnh đâu mà để ý nữ phụ.]
[Nữ phụ còn chưa biết sao? Hôm nay nam chính đến quán bar, uống say rồi, giờ đang kịch liệt "vận động" với nữ chính cưng đó.]
[Tội nghiệp nữ phụ quá, bạn trai cô không cần cô nữa rồi.]
Chiếc điện thoại rơi xuống đất.
Phát ra một tiếng "cạch".
Tôi cúi người nhặt lên.
Cổ họng nghẹn cứng, đầu óc trống rỗng.
Theo bản năng.
Tôi mở lại khung trò chuyện.
Vừa gõ được ba chữ:
"Chia tay đi."
Ngay giây tiếp theo.
Một giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại.
Tôi thấy tủi thân.
Cho dù anh có nóng lòng muốn ở bên Phó Uyển Ninh đến đâu...
Ít nhất cũng nên chia tay với tôi trước chứ.
