Sau Khi Đòi Ly Hôn, Tên Chồng Hờ Lại Khóc Nhè - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:06
Xem ra cô ấy nghĩ tôi buồn lòng vì chuyện ly hôn nên mới chạy theo an ủi.
Thật là một cô gái tốt bụng.
Sự an ủi vụng về của cô ấy khiến lòng tôi cảm thấy ấm áp.
Tôi cười cười.
"Chị không sao, em đừng lo. Giữa bọn chị không có mâu thuẫn gì cả, chỉ là sống với nhau nhạt nhẽo quá nên mới tách ra thôi."
Thấy cô ấy vẫn giữ ánh mắt đầy lo lắng, tôi càng thấy mềm lòng.
Tôi giơ tay vỗ nhẹ vào vai cô ấy.
"Được rồi, tối nay chị sẽ thử tay nghề của em."
Mắt cô ấy sáng rực lên, gật đầu lia lịa rồi mới bước ba bước quay đầu lại một lần trở về văn phòng.
[Hai người họ rốt cuộc là có chuyện gì vậy...]
[Chà, bách hợp dữ dội thế? Thú vị đấy.]
[Tự nhiên thấy hơi dính rồi nha, xin lỗi nam chính nhé, người không được yêu mới là người thứ ba.]
[Sao các người lại phản bội hết thế này, tôi là fan cứng của cặp đôi chính đây, đang ngồi chờ kịch bản của bé thư ký và nam chính quay về đúng quỹ đạo đấy.]
6.
Phó Nam Chử nhìn qua lớp kính, thấy người phụ nữ vừa nãy còn lạnh lùng với mình, lúc này lại đang cười rất tươi với cô thư ký mới đến.
Dựa vào đâu chứ.
Dựa vào đâu mà anh và cô làm vợ chồng hai năm rồi, cuối cùng vẫn không nhận được lấy một cái nhìn thiện cảm từ cô.
Nhưng oán trách mãi cũng chỉ là oán trách việc cô đột nhiên trở nên lạnh nhạt, oán trách việc cô đột ngột đòi ly hôn.
Rõ ràng trước kia vẫn ổn cả mà, chẳng lẽ chỉ vì không thực hiện nghĩa vụ vợ chồng thôi sao?
Phó Nam Chử rơi vào trầm tư.
Có lẽ, nên thử xem sao.
Anh hoàn toàn không để tâm đến bản thỏa thuận ly hôn đã ký.
Vẫn còn ba mươi ngày bình tâm chờ ly hôn, trong khoảng thời gian này, anh vẫn còn cơ hội.
Thư ký quay lại rồi.
Phó Nam Chử thu lại cảm xúc, trở về làm vị tổng tài trầm mặc, lạnh lùng như mọi khi.
7.
Cất xong thỏa thuận ly hôn, tôi trở về căn biệt thự đã sống suốt hai năm để thu dọn đồ đạc.
Nhìn mấy cái tủ quần áo trong phòng ngủ mà thấy đau đầu.
Tuy có thể gọi quản gia giúp một tay, nhưng dù sao họ cũng là người của Phó Nam Chử, bình thường họ còn phải lo vận hành gia đình, tôi mà nhờ vả lâu quá lại gây phiền phức cho họ.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi nhớ đến Triệu Duẫn. Cậu ấy cao lớn khỏe mạnh, vừa giúp tôi bê đồ, vừa trò chuyện cho bớt buồn chán.
Tôi lấy điện thoại gọi cho Triệu Duẫn.
"Alo, lão Triệu, giúp tôi một tay, qua nhà tôi nhé."
"Được, đến ngay đây."
Tôi cúp máy, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quần áo trang sức tôi định chỉ mang theo một phần mình thích, còn lại thì để lại cho Hạ Thiến. Cô ấy thích thì đeo, không thì bán đi cũng được, dù sao đồ của tôi cũng chẳng có món nào là rẻ tiền cả.
Đang dọn dẹp thì bên ngoài vang lên tiếng quản gia.
"Phu nhân, bên ngoài có vị Triệu tiên sinh nói là bạn của cô."
"Để cậu ấy vào đi."
Tôi lau vội mồ hôi trên trán, đưa Triệu Duẫn vào phòng ngủ cùng mình dọn dẹp.
"Cậu đang làm cái gì thế? Các cậu định chuyển nhà à? Sao không để bảo mẫu dọn cho?"
Triệu Duẫn dù đầy thắc mắc nhưng vẫn xắn tay áo giúp tôi dọn dẹp.
"Tôi và Phó Nam Chử ly hôn rồi, hôm nay vừa mới ký thỏa thuận xong, nên định dọn đồ chuyển ra ngoài."
Tôi vừa trả lời vừa tiếp tục công việc mà chẳng buồn ngẩng đầu lên.
"Hả???"
Triệu Duẫn kinh ngạc há hốc mồm, ánh mắt đầy vẻ khó tin.
"Chẳng phải cậu thích Phó Nam Chử lắm sao? Sao đùng cái lại ly hôn rồi?"
Cậu ấy bỏ quần áo xuống, kéo tôi ngồi xuống bàn, vẻ mặt hóng hớt muốn nghe drama.
Tôi liếc cậu ấy một cái đầy cạn lời.
"Không phải chuyện của cậu thì bớt hỏi đi, chỉ cần biết tôi và anh ta ly hôn không phải vì oán thù gì là được rồi."
Triệu Duẫn bĩu môi đầy chán nản, rồi lại tiếp tục thu dọn.
Chẳng mấy chốc trời đã tối dần mà chúng tôi mới chỉ dọn được một nửa.
[Chị vợ cũ là succubus hả, sao cảm giác cặp với ai cũng đẹp đôi thế này.]
[Tôi đẩy thuyền chị vợ cũ với bé thư ký, kiểu chị gái dịu dàng lương thiện với em gái nhỏ tâm tư nhạy cảm, quá là tuyệt vời!]
[Không được, tôi là team thanh mai trúc mã, họ ở bên nhau tự nhiên biết bao nhiêu.]
[Có ai còn nhớ CP chính của bộ này là nam nữ chính không hả?]
[Người tình càng nhiều càng oai, ủng hộ chị vợ cũ thực hiện chế độ một vợ một chồng... à nhầm, là nhiều người yêu!]
Được lắm, bình luận vẫn cứ là siêu thực thế.
Tôi rùng mình một cái, nghĩ đến cảnh yêu đương với Hạ Thiến hay Triệu Duẫn thôi là đã thấy người nổi da gà rồi.
Thứ nhất, tôi là gái thẳng chính hiệu! Thứ hai, sau khi biết hết lịch sử đen tối của đối phương thì tôi không đời nào có thể ở bên họ một cách vô tư được!
"Sao lại run thế, lạnh à?"
Triệu Duẫn thấy đống quần áo bên cạnh toàn đồ mùa hè, liền cởi áo khoác của mình đưa cho tôi.
Tôi cũng không khách sáo, lúc nãy dọn dẹp hăng say quá, giờ dừng lại mới thấy hơi lạnh.
"Cũng muộn rồi, có vẻ hôm nay không dọn xong được, để tôi tiễn cậu ra ngoài, mai rồi tính tiếp."
"Được thôi, vậy mai tôi lại đến giúp cậu."
Tôi đang định đưa Triệu Duẫn ra cửa thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc, mang theo vẻ giận dữ hiếm thấy.
8.
"Cậu ta là ai?"
Là Phó Nam Chử về rồi.
Lúc này sắc mặt anh khá lạnh lùng, ánh mắt như ngọn đuốc nhìn chằm chằm vào Triệu Duẫn.
Triệu Duẫn nhướng mày, cố tình giơ tay khoác vai tôi.
"Tôi là ai thì liên quan gì đến anh?"
Lúc này Phó Nam Chử mới để ý tôi đang mặc áo khoác của đàn ông.
Sắc mặt anh càng thêm đen tối.
"Ra ngoài, đây là nhà tôi, không hoan nghênh cậu."
Sát khí tỏa ra từ Phó Nam Chử gần như đông cứng lại, anh bước tới, trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi.
Triệu Duẫn hơi nóng nảy muốn gạt tay anh ra.
Tôi lắc đầu ra hiệu cho Triệu Duẫn đừng xen vào, tôi muốn xem thử Phó Nam Chử định làm gì.
Triệu Duẫn đúng là bạn thân lâu năm, hiểu ý tôi nên trực tiếp đi ra cửa.
Còn Phó Nam Chử nhìn tôi và Triệu Duẫn "liếc mắt đưa tình" thì sắc mặt lại càng lạnh lẽo.
"Xin lỗi vì đã làm phiền màn ân ái của cô và bạn trai nhỏ nhé."
Tôi không nhịn được mà bật cười, cười vì anh tưởng Triệu Duẫn là bạn trai tôi, cũng cười vì Phó Nam Chử nói chuyện bằng tông giọng này thật sự rất hiếm thấy.
Phó Nam Chử vốn luôn lạnh lùng mà nói ra những câu mỉa mai thế này thật sự rất hài hước.
Anh hít sâu một hơi rồi hỏi tôi.
"Hai người đã làm đến bước nào rồi?"
Tôi hơi ngẩn người, khó hiểu nhìn anh.
"Bước nào là bước nào?"
Không ngờ anh lại bế thẳng tôi lên, đặt lên giường.
Thấy trên giường chỉ có một chỗ lộn xộn nhỏ ở góc, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đưa người ta về tận phòng ngủ thế này, cô nói xem là bước nào?"
Tôi cạn lời, hóa ra là anh nghĩ tôi không chịu được cô đơn nên tìm người lên giường.
Tuy là hai năm nay không được ăn thịt nên có chút thèm, nhưng dù sao cũng đã ký đơn ly hôn rồi, đâu cần phải vội vã mấy ngày này. Tôi, Tô Vũ Mặc, là người có đạo đức đấy nhé.
Tôi định mở miệng giải thích, nhưng Phó Nam Chử đã ghì gáy tôi xuống và hôn tới tấp.
Đầu óc tôi choáng váng, đến cả việc đẩy anh ra cũng quên sạch.
Phó Nam Chử càng hôn càng hăng, hóa ra hương vị của nụ hôn lại kỳ diệu đến thế. Vốn là người chưa bao giờ biết hối hận, anh bắt đầu tự hỏi tại sao hai năm kết hôn lại không hề có sự giao lưu sâu sắc nào với Tô Vũ Mặc, mãi đến khi cô tìm người ngoài anh mới tỉnh ngộ. May là bọn họ chưa đi đến bước cuối cùng, anh vẫn còn cơ hội.
