Sau Khi Đồng Mộng Với Án Mạng, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 25: Hành Động! Bắt Người!

Cập nhật lúc: 07/03/2026 06:24

Cố Cận Xuyên tiến vào tầng ba có vệ sĩ canh gác khá dễ dàng. Nhờ dấu ký hiệu trên mu bàn tay, đám vệ sĩ không hề ngăn cản anh. Suốt dọc đường đi cũng không gặp trở ngại nào.

Hai mươi phút sau, Cố Cận Xuyên từ tầng ba lên tầng bốn rồi quay trở lại phòng bao.

“Thế nào rồi?” Lục Trầm sốt ruột hỏi. “Có phát hiện gì không?”

“Có phát hiện. Đây là video tôi quay được.” Cố Cận Xuyên đưa điện thoại cho Lục Trầm, rồi lấy từ trong túi ra một vật bọc trong túi vật chứng đưa cho Tống Từ. “Cái này tôi nhặt được trong nhà vệ sinh tầng ba. Chắc là đồ bọn chúng dùng để tiêm chích.”

Tống Từ cầm lấy quan sát. “Là loại ống tiêm khá phổ biến.” Anh ta lấy giấy thử, nhỏ một ít chất lỏng còn sót lại trong ống tiêm lên. Giấy thử lập tức có phản ứng.

“Là một loại thuộc nhóm ma túy đá.” Tống Từ nói. “Phiên bản mới nhất trên thị trường hiện nay. Nhìn màu sắc chất lỏng còn sót lại trong ống tiêm thì có lẽ chính là Kim Cương Xanh.”

Lục Trầm đứng bên cạnh mở video ra xem, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng. Trong đoạn video Cố Cận Xuyên quay được, có một kẻ đang đứng ngay hành lang để “phê” t.h.u.ố.c, còn có cảnh một phòng bao hé cửa với đám đông đang tụ tập sử dụng chất cấm.

“Tôi gọi anh em tới ngay.” Lục Trầm cầm điện thoại đi gọi tiếp viện.

Cố Cận Xuyên và Tống Từ đứng trong góc tối ở tầng hai, quan sát Lục Trầm cùng các cảnh sát phòng chống ma túy mặc sắc phục tiến hành bắt người.

Đêm nay, tất cả những ai có mặt tại hội sở Lam Hâm đều bị Lục Trầm đưa về cục, bao gồm cả nhân viên phục vụ, không sót một ai. Tất cả khách và nhân viên đều bị tập trung lại một chỗ, chờ đưa lên xe cảnh sát.

Cố Cận Xuyên cũng đã gọi nhóm Chu Ngạn Kiệt bên đội hình sự tới hỗ trợ, canh gác vòng ngoài hội sở, không để lọt bất kỳ kẻ nào bỏ trốn.

“Ơ?” Tống Từ tinh mắt nhìn thấy một người quen ở cuối hàng những người bị bắt. Anh dùng khuỷu tay huých vào tay Cố Cận Xuyên. “Sao cô ấy lại ở đây?”

“Ai?” Cố Cận Xuyên vẫn đang nhìn chằm chằm vào mấy khuôn mặt quen thuộc phía dưới.

Trong đó có một kẻ từng tặng thẻ hội viên Lam Hâm cho anh. Nhóm người đó trông không giống như vừa sử dụng t.h.u.ố.c, nhưng mặt mũi ai nấy đều tối sầm, đặc biệt là vị thiếu gia đã tặng thẻ cho anh, đang ra sức tranh luận gay gắt với Lục Trầm. Có vẻ gã cũng là một trong những ông chủ của hội sở này.

“Cô Thẩm đi cùng cậu hôm nay đấy.” Tống Từ đưa tay chỉ. Cố Cận Xuyên nhìn theo hướng tay anh ta.

Sao cô ấy lại ở đây?

Trong đám đông, Thẩm Vi đang mặc đồng phục phục vụ của hội sở Lam Hâm, trông như đang làm thêm ở đây.

Cố Cận Xuyên nhíu mày. “Để tôi xuống xem sao.”

Tống Từ thấy đứng một mình ở trên cũng chán nên đi theo xuống lầu.

Cố Cận Xuyên chào Lục Trầm một tiếng.

Những người bên cạnh Lục Trầm nhìn thấy Cố Cận Xuyên lúc này đang mặc bộ đồ trông rất “giang hồ”.

Một gã đàn ông tên Bạch Cảnh Dục không chắc lắm nên dò hỏi: “Anh Cố?”

Cố Cận Xuyên liếc nhìn họ, gật đầu chào qua loa. “Nếu vụ án không liên quan đến các cậu, sau 48 giờ có thể rời đi. Trước tiên hãy phối hợp với cảnh sát điều tra.”

Bạch Cảnh Dục còn muốn nói gì đó nhưng Cố Cận Xuyên đã sải bước rời đi, đi thẳng về phía Thẩm Vi.

Thẩm Vi đang nhìn ngó xung quanh, bất ngờ thấy Cố Cận Xuyên liền vẫy tay gọi: “Đội trưởng Cố!”

Đồng nghiệp bên cạnh biết Cố Cận Xuyên nên nói vài câu, anh trực tiếp kéo Thẩm Vi vào một góc rồi nhíu mày hỏi: “Sao cô lại ở đây?”

“Làm thuê.” Thẩm Vi nói rồi xua tay. “Nhưng chuyện đó không quan trọng, tôi sẽ kể sau. Quan trọng là Triệu Hồng Vĩ!”

“Lúc nãy khi tôi mang đĩa trái cây vào một phòng bao đã nhìn thấy gã. Nhưng giờ gã biến mất rồi, chắc là bỏ chạy rồi.”

Cố Cận Xuyên đã sớm chuẩn bị đề phòng có người chạy trốn. Anh nói với Tống Từ đang đứng khoanh tay xem kịch bên cạnh: “Trông chừng cô ấy.” Rồi quay người gọi điện cho anh em bên ngoài.

Chưa đầy một phút sau, Cố Cận Xuyên cúp máy rồi quay lại nói với Thẩm Vi: “Đã bắt được Triệu Hồng Vĩ rồi, còn có hai kẻ nữa chạy cùng gã cũng bị tóm.”

Thẩm Vi gật đầu. Lúc này cô mới có thời gian nhìn kỹ bộ râu giả và bộ quần áo cực kỳ “ăn chơi” trên người Cố Cận Xuyên.

“Đội trưởng Cố, bộ dạng này của anh cũng phong trần đấy chứ.” Thẩm Vi giơ ngón tay cái tán thưởng.

Vì Cố Cận Xuyên thường xuyên xuất hiện trên bản tin các vụ án mạng, lại từng bị cục cử đi phỏng vấn chuyên đề nên gương mặt anh có độ nhận diện khá cao. Vì vậy anh mới phải dán râu giả, mặc đồ kiểu bất cần đời để trà trộn.

Cố Cận Xuyên cạn lời liếc cô một cái. Bộ anh không nghe ra cô đang trêu mình chắc.

“Khụ!” Cố Cận Xuyên ho nhẹ một tiếng, lấy lại vẻ nghiêm túc. “Nói đi, sao cô lại đến đây làm thuê?”

Thẩm Vi bĩu môi, bất lực xòe tay. “Tôi thiếu tiền nên muốn kiếm thêm chút thu nhập. Tình cờ tối nay lướt video thấy tin tuyển dụng nên vào nhóm việc làm thêm. Trưởng nhóm bảo tôi qua đây làm. Tôi vừa mới đến chưa bao lâu thì chỗ này đã bị bắt rồi.”

Cố Cận Xuyên nhìn chằm chằm vào trán Thẩm Vi. “Cung quan lộc của cô cũng đâu có ám quẻ, sao vận xui lại nhiều thế không biết.”

Hết chứng kiến hiện trường p.h.â.n x.á.c, đến vụ Tần An Viễn, rồi vụ bạn trai của bạn bị g.i.ế.c. Giờ đi làm thêm ở hội sở cũng bị cảnh sát ma túy bắt. Có ai là “người lương thiện” mà cứ ba ngày hai bữa lại vào đồn thế này không.

Nghe Cố Cận Xuyên nói vậy, Thẩm Vi gãi sau gáy, cười khổ. Dạo này đúng là xui xẻo khó tin.

“Được rồi, đừng dọa cô ấy nữa.” Tống Từ vỗ vai Cố Cận Xuyên. “Đội trưởng Lục sắp thu quân rồi, chúng ta cũng về cục thôi.”

Thẩm Vi chỉ vào mình. “Tôi cũng phải về cùng mọi người sao?”

Cố Cận Xuyên lột bộ râu giả trên mặt ra rồi nói: “Về cục để Hồ Gia Hào kiểm tra điện thoại của cô, sau đó lấy lời khai xong là có thể về.”

“Vâng.” Thẩm Vi đáp.

...

Khu văn phòng Đội Hình sự.

Sau khi Thẩm Vi lấy lời khai xong, Hồ Gia Hào trả lại chiếc điện thoại đã kiểm tra cho cô.

“Việc làm thêm trên mạng có nhiều cái không đáng tin. Nếu cô thiếu việc, có thể nhờ sếp giúp.” Hồ Gia Hào nói. “Gia đình anh ấy có nhiều sản nghiệp lắm, nhét cô vào đại một chỗ nào đó cũng đủ kiếm tiền rồi.”

“Tôi cũng không biết làm được việc gì nhiều. Chuyện nhỏ thế này không dám làm phiền.” Thẩm Vi vội xua tay từ chối. “Nhưng vẫn cảm ơn anh. Lần sau tìm việc làm thêm tôi sẽ chú ý hơn.”

Thẩm Vi lần thứ tư nhìn lên đồng hồ trên tường. Từ lúc đến cục và tách khỏi Cố Cận Xuyên, cô vẫn chưa thấy anh đâu. Cô vẫn còn chuyện muốn hỏi anh.

“Cái đó... Đội trưởng Cố tối nay chắc bận lắm?”

“Sếp ấy à?” Hồ Gia Hào vừa sắp xếp lời khai của Thẩm Vi vừa nói. “Hôm nay chắc phải đến bốn, năm giờ sáng mới xong việc.”

“Cô có chuyện tìm sếp sao?” Hồ Gia Hào ngẩng đầu nhìn Thẩm Vi.

“Vâng, có một việc. Chiều nay tôi có nhờ Đội trưởng Cố tìm giúp một người.” Thẩm Vi nói. “Không biết anh ấy đã có tin tức gì chưa.”

“Tìm người sao?” Hồ Gia Hào hào hứng. “Cô nói tôi nghe thử, để tôi tra giúp.” Cậu gõ gõ bàn phím máy tính.

Thẩm Vi nói: “Tôi chỉ biết anh ấy tên là Dương Phan, nam giới.”

Đôi tay đang gõ phím của Hồ Gia Hào khựng lại. “Hết rồi sao? Không còn thông tin nào khác à?”

Thẩm Vi lắc đầu.

“...” Hồ Gia Hào hơi nghẹn lời. Cậu gõ máy tính một hồi rồi xoay màn hình về phía Thẩm Vi. “Trong kho dữ liệu dân cư mới nhất, cả nước có hơn một trăm nghìn người tên Dương Phan. Trong đó nam giới chiếm hơn bảy mươi nghìn. Không có thêm thông tin thì gần như không thể rà soát được.”

“Cô có biết anh ta trông thế nào không?” Hồ Gia Hào hỏi thêm.

“Tôi không biết mặt anh ta, nhưng tôi biết mặt của một người khác.” Thẩm Vi nói. “Tôi có thể thử vẽ lại chân dung người đó.”

Lần trước cô đã giúp Cố Cận Xuyên vẽ ra tên hung thủ ở con hẻm. Có vẻ khả năng hội họa của cô đã được “đánh thức”. Cô cảm thấy mình có thể vẽ ra được người này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.