Sau Khi Đồng Mộng Với Án Mạng, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 67: Nguy Hiểm!
Cập nhật lúc: 17/03/2026 22:02
Là tiếng tra chìa khóa!
Âm thanh phát ra từ cánh cửa sắt ở cuối hành lang phía bên kia!
Ngay sau đó, trong tai nghe của Thẩm Vi đột nhiên vang lên giọng nói gấp gáp của Cố Cận Xuyên: “Thẩm Vi, bên trong có chỗ nào trốn được không? Đèn tiệm cắt tóc đã bật rồi! Có khả năng là Vương Nhất Kiều! Cửa cuốn không mở, nhưng vừa rồi Chu Ngạn Kiệt thấy có xe dừng ở cửa sau, một gã đàn ông xuống xe đi vào từ cửa sau. Rất có thể bọn chúng đang tới phòng sắt, cô ở bên trong rất dễ đụng mặt bọn chúng!”
“Ở đây chỉ có một lối đi duy nhất. Ngoài các phòng giam ra thì lối vào và lối ra là một. Phía ngoài đang có người mở khóa.” Thẩm Vi dùng tay áo che đèn pin điện thoại để ánh sáng mờ đi. Cô cầm điện thoại quan sát xung quanh.
Trong tai nghe, giọng Cố Cận Xuyên vẫn trầm tĩnh: “Thẩm Vi! Nghe tôi nói, hãy giữ bình tĩnh, nhìn kỹ các phòng xem có chỗ nào nấp được không.”
“Rõ. Đội trưởng Cố, Chu Ngạn Kiệt có nhìn thấy mặt gã đó không? Có phải người chúng ta từng gặp không?” Thẩm Vi vừa nhỏ giọng nói vừa dùng ánh sáng đèn pin mờ nhạt soi vào các phòng để tìm chỗ trốn.
Ở cuối hành lang vang lên một tiếng “cạch”.
Ổ khóa đã mở.
Vương Nhất Kiều mở cửa rồi xoay người cung kính nói với người đàn ông phía sau: “Mời ngài vào trước.”
“Ừ.” Gã đàn ông đáp lại bằng giọng trầm thấp rồi bước vào phòng sắt trước.
Vương Nhất Kiều treo sợi dây chìa khóa lên cổ, nhét vào trong áo rồi mới bước vào. Cô ta xoay người đóng cửa lại rồi dẫn đường cho gã.
“Ngài đi bên này.”
“Hàng loại hai đều ở đây cả, nhưng ngài yên tâm, tôi đã kiểm tra kỹ rồi, tất cả đều là ‘hàng nguyên kiện’. Còn một món là hàng tuyển, dung mạo khá hơn mấy đứa trong này một chút. Nhưng lúc trốn khỏi căn nhà trên núi bị bắt lại nên có bị thương nhẹ. May mà mặt không sao, chỉ bị ở tay và chân thôi, tôi đã bôi t.h.u.ố.c rồi, hiện đang nhốt riêng một phòng.” Vương Nhất Kiều nói.
“Tối nay vị phía trên đó có sở thích đặc biệt.”
Vương Nhất Kiều lập tức hiểu ý gã, khéo léo đáp: “Vậy tôi đưa ngài đi xem con nhỏ bị thương đó.”
Lại vang lên tiếng mở khóa cửa phòng. Thẩm Vi đang nấp dưới gầm giường. Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, cô hoàn toàn nín thở.
Cố Cận Xuyên áp tay vào tai nghe, anh cũng nghe thấy tiếng bước chân rõ ràng. Long Phi và Lý Hạo Bác ngồi trong xe, tay cầm s.ú.n.g, sẵn sàng xông xuống bắt người ngay khi có lệnh.
Vương Nhất Kiều dẫn gã đàn ông vào phòng rồi bật đèn lên. Cô ta tiến lại gần, thấy người phụ nữ nằm trên giường để chăn rơi mất một nửa xuống đất. Cô ta không nhặt chăn lên mà để gã đàn ông nhìn rõ mặt “hàng” hơn. Cô ta túm tóc sau gáy người phụ nữ, thô bạo hất phần tóc đang xõa trước mặt sang một bên, để lộ toàn bộ khuôn mặt.
Chị Xảo vùng vẫy yếu ớt trong tay Vương Nhất Kiều.
“Ngài xem món này thế nào?”
“Lấy nó đi.” Gã đàn ông gật đầu hài lòng.
“Được, tôi sẽ đưa nó ra xe cho ngài ngay.” Vương Nhất Kiều lấy từ trong túi một ống tiêm rồi đ.â.m vào cánh tay chị Xảo. Chỉ một lúc sau, chị Xảo đã nằm lịm trong lòng Vương Nhất Kiều.
Vương Nhất Kiều bế bổng chị Xảo lên rồi bước vững vàng về phía cửa. Khi gã đàn ông xoay người rời phòng, gã đột nhiên dừng lại, nhìn quanh căn phòng rồi hỏi Vương Nhất Kiều: “Trước đây con nhỏ này hay ngủ để chăn rơi xuống đất à?”
Vương Nhất Kiều ngoái đầu nhìn chiếc chăn gã vừa nói tới, hơi nhíu mày rồi lắc đầu: “Trước kia ở trên núi, để cảnh cáo đám con gái có nhan sắc này đừng mơ tưởng bỏ chạy, Lý Vũ đã chọn một đứa trong nhóm bị bắt cùng nó rồi cưỡng bức ngay trước mặt cả bọn. Cho nên từ đó con nhỏ này mỗi khi ngủ, dù trời nóng thế nào cũng muốn quấn c.h.ặ.t chăn quanh người.”
“Ồ, còn có chuyện đó sao.” Ánh mắt gã đàn ông theo lời nói vừa dứt lại nhìn về phía chiếc giường gỗ khung sắt trong góc phòng.
Cùng lúc đó, ở nơi Thẩm Vi không nhìn thấy, Cố Cận Xuyên bịt mic trên tai nghe rồi quay sang nói với Long Phi và Lý Hạo Bác: “Mèo Đen có khả năng sắp lộ diện.”
Cố Cận Xuyên đặt tay lên hông, chuẩn bị tư thế xông vào cứu người nếu Thẩm Vi bị phát hiện. Tim của Long Phi và Lý Hạo Bác cũng dâng lên tận cổ họng.
Vương Nhất Kiều sững người, vừa đoán ra ý của gã: “Ngài...”
Lời còn chưa dứt, ngay giây tiếp theo cô ta đã thấy gã đàn ông bước tới, mạnh tay hất tung chiếc chăn đang rơi một nửa dưới đất lên, quỳ một gối xuống nhìn vào gầm giường.
Chưa đợi Vương Nhất Kiều bế người tiến lại gần, gã đã đứng dậy, phủi lớp bụi vừa dính trên ống quần rồi nói: “Chắc là nó vô ý thôi, tôi đa nghi quá.”
Vương Nhất Kiều nhìn vào gầm giường, thấy rõ ràng bên dưới trống không, cô ta thở phào nhẹ nhõm: “Chìa khóa cửa này chỉ có một chiếc duy nhất, tôi luôn mang theo bên người. Không ai có thể lẻn vào được đâu, ngài cứ yên tâm.”
“Ừ.” Gã đàn ông đáp.
Tiếng bước chân dần xa.
Một lúc sau, phía cửa chính vang lên tiếng mở cửa rồi đóng lại. Sau khi đưa chị Xảo ra xe tiễn gã đàn ông đi, Vương Nhất Kiều quay lại tiệm tóc từ cửa sau rồi tắt đèn trong tiệm.
Vương Nhất Kiều lên lầu. Khi đi ngang qua cửa một căn phòng, cô ta dừng lại rồi nghiêng người áp tai vào cửa nghe một lúc.
Không nghe thấy động tĩnh gì, cô ta đứng thẳng người. Ngay giây tiếp theo, cánh cửa phòng bị cô ta đẩy mở ra một khe nhỏ.
Cô ta nhìn về phía chiếc giường trong góc phòng. Thấy khuôn mặt đang ngủ say lộ ra ngoài chăn, Vương Nhất Kiều mới từ từ khép cửa lại. Một lúc sau, xác nhận người bên trong đúng là đang ngủ thật, ánh mắt của cô ta mới rời khỏi khe cửa hẹp, nhẹ nhàng đóng hẳn cửa lại.
Thẩm Vi khẽ cau mày rồi thả lỏng. Đầu ngón tay trong chăn vẫn còn tê dại và run nhẹ.
Chỉ một phút trước.
Trong tai nghe lại vang lên giọng của Cố Cận Xuyên: “Vương Nhất Kiều đã ra ngoài từ cửa sau, nguy hiểm tạm thời qua rồi. Chu Ngạn Kiệt sẽ bám theo xe của gã đàn ông đó, cô tranh thủ rời khỏi phòng sắt ngay.”
“Rõ.”
Trong căn phòng chỉ cách chỗ chị Xảo một bức tường, Thẩm Vi đã gồng cứng cả người, toàn thân áp sát vào khung sắt và thành giường, vị trí nằm phía trên gầm giường nhưng bên dưới tấm đệm. Mười đầu ngón tay của cô trắng bệch vì bám c.h.ặ.t vào mấy thanh sắt. Cô rút chân đang móc vào thành giường, vốn được che dưới lớp chăn rủ xuống. Chân còn lại cũng ép sát vào khung sắt.
Thẩm Vi rời khỏi vị trí dưới giường. Chưa tới ba mươi giây cô đã rời khỏi phòng sắt và chạy ngược lên lầu.
Cô vừa nằm xuống thì ngay sau đó Vương Nhất Kiều đã tới mở cửa phòng.
Sự cảnh giác của Vương Nhất Kiều cực kỳ cao. Nếu không phải Thẩm Vi vẫn cảm thấy ánh nhìn ngoài cửa như vẫn còn đó, cô đã suýt mở mắt ra rồi.
Nửa giờ sau.
Ngay khi Thẩm Vi vừa thả lỏng cảnh giác, đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô lại nghe thấy tay nắm cửa phòng mình bị xoay.
Có tiếng bước chân tiến về phía giường.
Thẩm Vi không nhúc nhích.
Đột nhiên, ngay giây tiếp theo, có người bịt c.h.ặ.t mũi và miệng cô!
