Sau Khi Đồng Mộng Với Vụ Án, Tôi Trở Thành Bảo Bối Cục Cảnh Sát - Chương 29: Góc Nhìn Thay Đổi, Kinh Hãi Xuất Hiện Người Thứ Ba!

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:06

Nhưng Thẩm Vi không hiểu tiếng mèo, không biết mèo đen muốn diễn đạt điều gì.

Thấy mèo đen đối với cô cũng không có ác ý gì lắm, Thẩm Vi vẫy tay với nó, “Mimi, mày muốn chơi trên ghế mây thì cứ chơi thêm một lúc đi, chị hơi buồn ngủ quá rồi, chị về phòng ngủ trước đây.”

Mèo đen lại kêu meo meo một tiếng, giống như đang đáp lại Thẩm Vi nói, đi đi.

Phòng khách trong nhà Thẩm Tiểu Bảo trước khi ngủ đã để lại đèn cho Thẩm Vi, Thẩm Vi nương theo ánh đèn phòng khách rửa mặt một chút trong sân.

Thẩm Vi đẩy cửa về phòng trong, con mèo đen vừa nãy còn đang l.i.ế.m lông mèo chơi trên ghế mây trong sân không l.i.ế.m nữa, nhảy xuống ghế, bốn cái chân nhỏ trái một cái phải một cái vặn vẹo bước những bước chân mèo nhỏ, đi theo Thẩm Vi cùng vào trong nhà.

Thân hình nhỏ bé thẳng tắp đi một vòng trong phòng khách, cái đầu nhỏ ngẩng cao, đuôi mèo vểnh lên cao, theo từng bước đi lắc lư lắc lư, giống như một tiểu chủ nhân đang đi tuần tra lãnh thổ.

Thẩm Vi lên tầng hai, nó chạy chậm theo lên tầng hai.

Thế là phòng Thẩm Vi.

Một người một mèo mắt to trừng mắt nhỏ.

Thẩm Vi khoanh chân ngồi trên giường, tay chống cằm, bất đắc dĩ nhìn bốn cái chân nhỏ giẫm lên ga giường lại còn lắc lư cái đuôi, con mèo đen nhỏ chiếm cứ ở cuối giường.

“Thích tao thế cơ à?” Thẩm Vi nhìn con mèo nhỏ nói, “Mày là muốn ngủ cùng tao sao?”

Con mèo đen nhỏ nhìn Thẩm Vi kêu meo meo hai tiếng.

Thẩm Vi chớp chớp mắt, vươn tay về phía con mèo đen nhỏ, thăm dò nói, “Mimi, muốn qua đây ngủ với tao không?”

Con mèo đen nhỏ lại kêu meo meo một tiếng, sau đó lại thật sự bước đôi chân nhỏ đi về phía Thẩm Vi.

Thẩm Vi ôm lấy mèo đen, vừa vuốt lông cho nó vừa từ trên giường xuống, dịu dàng nói: “Tao đưa mày đi lau một chút, sau đó lại cùng nhau ngủ. Vừa nãy nhảy tới nhảy lui, chân nhỏ vẫn phải rửa chứ.”

Dùng khăn giấy ướt lau sạch sẽ bốn cái chân của nó một cách đơn giản, Thẩm Vi ôm nó lại về phòng.

Trời bên ngoài đã hơi hửng sáng rồi, Thẩm Vi ôm con mèo đen nhỏ nằm xuống giường ngủ.

-

Lúc trời sáng hẳn, Thẩm Vi cảm thấy mình đang ở trong một không gian tối tăm, đưa tay ra không thấy năm ngón, cũng không nhìn rõ xung quanh, không biết mình đang ở chỗ nào.

Thẩm Vi vươn hai tay về phía trước sờ soạng thăm dò, đi về phía trước, muốn đi ra ngoài.

Không biết đã đi bao lâu.

Đột nhiên, n.g.ự.c Thẩm Vi bị người ta đá mạnh một cước.

Thẩm Vi trừng to mắt, tay ôm lấy n.g.ự.c đau nhói hít một ngụm khí lạnh, trong bóng tối bên tai lại vang lên giọng nói quen thuộc.

“Mẹ kiếp, mày tưởng ông đây thật sự không dám g.i.ế.c c.h.ế.t mày sao!”

“Còn dám đuổi đến tận đây. Mày biết đây là chỗ nào không? Là nơi loại người như mày có thể đến sao?”

“Mẹ kiếp, đúng là nợ đòn.”

Người đàn ông liên tiếp lại đá cô mấy cước, vẫn chưa hả giận, lại từ trong túi móc ra một túi đồ.

Thẩm Vi còn chưa kịp phản kháng, khung cảnh tối đen như mực xung quanh vừa nãy bắt đầu xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Sương đen tan đi, trời quang mây tạnh.

Trong tầm nhìn nhìn thấy là một bàn tay đàn ông phóng to, đang bóp cằm cô, muốn nhét viên t.h.u.ố.c kỳ lạ vào trong.

Thẩm Vi nhìn viên t.h.u.ố.c đó, trong lòng có dự cảm không lành, cảm thấy sẽ không phải là thứ tốt đẹp gì, theo bản năng giơ tay phản kháng.

Một phát gạt phăng tay của đối phương ra không nói, còn thuận thế giơ chân trái lên đá vào đũng quần người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn ôm lấy chỗ hiểm hét lên một tiếng ch.ói tai ngã xuống đất, khoảng cách lập tức bị kéo giãn, Thẩm Vi cũng nhờ vậy mà nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông.

Là Trương Mậu!

Bị Thẩm Vi đá vào bộ phận quan trọng, khuôn mặt Trương Mậu vặn vẹo, ánh mắt đầy hận thù ghim c.h.ặ.t vào cô, “Mẹ kiếp! Thằng tạp chủng c.h.ế.t tiệt mày dám đ.á.n.h trả ông đây”

Thẩm Vi vốn tưởng vụ án này đã sắp kết thúc rồi.

Không ngờ còn có thể mơ thấy Trương Mậu, nghe những lời c.h.ử.i thề thốt ra từ miệng hắn ta, Thẩm Vi tức đến bật cười.

Muốn mở miệng c.h.ử.i lại hắn ta hai câu cho bõ tức, há miệng a ba hai câu, mới phát hiện mình không nói được.

Thẩm Vi nhíu mày cúi đầu nhìn mình một cái.

Trên chân phải cô đang bó bột, quần áo mặc trên người còn hơi quen mắt.

Lại chính là bộ đồ mà Tề Viễn mặc lúc được vớt lên từ dưới sông.

Thế này là có ý gì?

Cô đây là đã tiến vào thời điểm Tề Viễn vẫn chưa bị bọn chúng nhét vào bao tải từ trước sao?

Thẩm Vi ngẩng đầu nhìn về phía Trương Mậu đang ngã trên mặt đất vẫn còn đang c.h.ử.i rủa không ngừng.

Lại liếc nhìn xung quanh một cái, là con hẻm ở cửa sau Hội sở Lam Hâm.

Bây giờ trong con hẻm này ngoại trừ cô và Trương Mậu, không có người nào khác.

Thẩm Vi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, một tay đỡ lấy cái chân bị thương đang bó bột một tay nhặt chiếc nạng rơi trên mặt đất lên, giơ nạng lên bình bịch chính là hai gậy, đập vào người Trương Mậu.

Cơ hội tốt hiếm có như vậy, không đ.á.n.h cho đã ghiền sao được.

Thẩm Vi chuyên nhắm vào những chỗ không chịu được đau mà đ.á.n.h, đ.á.n.h cho Trương Mậu kêu oai oái.

“Đệt! Tề Viễn, mẹ kiếp mày thật sự dám đ.á.n.h ông đây!”

Trương Mậu bị Thẩm Vi đ.á.n.h cho đỏ mắt, một tay ôm lấy cái chân phải bị thương đang bó bột của Thẩm Vi, tay trái nắm tay, mấy nắm đ.ấ.m dùng sức hung hăng nện vào lớp bột thạch cao trên chân cô.

Hận không thể đ.á.n.h gãy chân cô thêm lần nữa.

Thẩm Vi và Tề Viễn là ngũ cảm đồng cảm, Trương Mậu dùng nắm đ.ấ.m đ.á.n.h vào cái chân bị thương của Tề Viễn, chân phải của Thẩm Vi cũng không nghe sai bảo, lảo đảo một cái.

Đầu gối phải rắc một tiếng quỳ xuống đất, xương chân và xương bánh chè đều đau dữ dội.

Trương Mậu mặc dù bị thương một chút, nhưng rốt cuộc không bị thương nặng bằng Tề Viễn, cộng thêm hắn ta chỉ là một chân hơi thọt, sức lực trên tay không nhỏ.

Đánh vào chân cô mấy quyền mấy quyền, rất nhanh bò dậy, cướp lấy chiếc nạng trong tay cô, chắn ngang trước cổ cô, hai người lao vào đ.á.n.h nhau, ngay lúc Thẩm Vi lại một lần nữa khống chế được Trương Mậu định giơ tay đ.á.n.h trả hắn ta vài quyền.

Có người đột nhiên xuất hiện phía sau cô dùng khăn tay bịt kín miệng mũi cô.

“Ư ư ư—” Thẩm Vi giãy giụa hai cái, liền ngã lăn ra đất bên cạnh Trương Mậu.

Tay chân cô không cử động được, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, trong tầm nhìn bước vào một đôi giày thể thao màu đen, lên trên là quần âu màu đen phối với áo cộc tay kẻ sọc xanh lam, chỉ là lên trên nữa khuôn mặt của người đàn ông lại mờ mịt, có một cục khảm (mosaic) trên mặt anh ta.

Không nhìn thấy diện mạo của anh ta.

Tiếp đó, lại có người từ cửa sau Hội sở Lam Hâm đi ra.

“Chậc, chỉ một tên phế vật như vậy, mà còn làm lâu như thế.” Một người đàn ông trẻ tuổi ngậm điếu t.h.u.ố.c lá đi theo sau Triệu Hoành Vĩ xuất hiện, một dáng vẻ coi trời bằng vung, giơ tay vỗ vỗ vai Triệu Hoành Vĩ, “Bảo người của ông mau ch.óng giải quyết rắc rối đi, tối nay còn có vụ làm ăn lớn đấy.”

Thái độ của Triệu Hoành Vĩ đối với người đàn ông rất cung kính khiêm nhường, “Vâng, Tưởng tổng, tôi lập tức bảo người của tôi xử lý cậu ta, nhất định sẽ không làm lỡ chuyện làm ăn buổi tối.”

Nói xong, Triệu Hoành Vĩ nhìn về phía người đàn ông mặt khảm và Trương Mậu, “Hai người các cậu trói cậu ta lại đ.á.n.h ngất nhốt vào cốp xe cho tôi. Nếu làm lỡ chuyện buổi tối, cậu xem tôi xử lý cậu thế nào!” Câu nói cuối cùng của Triệu Hoành Vĩ là nói với Trương Mậu.

Trương Mậu vội gật đầu nói: “Anh, em lập tức xử lý cậu ta xong ngay.”

Thẩm Vi bị một cú c.h.ặ.t t.a.y vào sau gáy, trước khi bị nhốt vào cốp xe thì trước mắt tối sầm, đợi đến khi nhìn thấy ánh sáng lần nữa, khung cảnh lại thay đổi rồi.

Góc nhìn của cô biến thành góc nhìn của người thứ ba.

Tề Viễn hôn mê trong cốp xe, tay chân đều bị trói c.h.ặ.t không cử động được, Trương Mậu và người đàn ông mặt khảm đang trùm bao tải cho Tề Viễn, còn Triệu Hoành Vĩ thì đứng cạnh xe hút t.h.u.ố.c lá nhìn.

Thấy Tề Viễn không nhúc nhích, Triệu Hoành Vĩ nheo mắt nói: “Vốn dĩ còn muốn giữ lại cho mày một cái mạng, trách thì trách mày đã biết những chuyện không nên biết.”

Sau đó những chuyện xảy ra tiếp theo chính là đoạn phim mà Thẩm Vi mơ thấy ngay từ đầu.

Chỉ là lúc đầu cô thấy Triệu Hoành Vĩ và Trương Mậu cùng nhau ném Tề Viễn.

Nhưng thực tế là người đàn ông mặt khảm và Trương Mậu cùng nhau ném Tề Viễn, người đàn ông mặt khảm chỉ là toàn bộ quá trình không nói lời nào.

Lúc Trương Mậu ra tay, còn có thứ gì đó lả tả rơi ra từ trong túi hắn ta.

(Hết chương này)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Đồng Mộng Với Vụ Án, Tôi Trở Thành Bảo Bối Cục Cảnh Sát - Chương 29: Chương 29: Góc Nhìn Thay Đổi, Kinh Hãi Xuất Hiện Người Thứ Ba! | MonkeyD