Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 153

Cập nhật lúc: 25/01/2026 21:54

Bị c.ắ.n rồi, anh cũng không phản kháng, dung túng mặc cô bắt nạt.

Chẳng qua chốc lát, đôi môi màu nhạt dường như sung huyết đỏ tươi.

Ôn Du nhìn kiệt tác của mình, hài lòng cười một cái, chỉ là nụ cười vừa nở ra, người đàn ông bỗng nhiên bế cô đứng dậy, chưa đợi cô phản ứng, đã rơi xuống giường đệm mềm mại.

Anh bắt đầu phản công, cô lập tức bị khống chế, không còn sức phản kháng, chỉ có thể mềm nhũn dựa vào đối phương.

Lúc này Ôn Du mới chú ý tới sức tấn công của đối phương, còn hung hãn hơn nhiều so với trong tưởng tượng của cô.

Môi răng quấn quýt, dường như muốn nuốt cô vào bụng vậy, trong lòng cô đều sinh ra vài phần khiếp đảm, hai tay mềm nhũn muốn đẩy ra, lại không có lực đạo gì.

Cô hoảng loạn mở mắt ra, mà người đàn ông đang tấn công lại hai mắt nhắm nghiền, tuy nhiên dù vậy, anh cũng khác biệt quá nhiều so với bình thường.

Ôn Du vẫn luôn cảm thấy Giang Vân Yến là một người kiềm chế trầm ổn.

Bất kể là khi hôn lần đầu tiên, cô vừa từ chối, anh liền dừng lại; hay là lần thứ hai, cho rằng cô say rồi, cho dù khó chịu thế nào, cũng sẽ điểm đến là dừng; cũng như lần thứ hai trên xe, cũng chỉ nếm qua rồi thôi.

Anh vẫn như ấn tượng mang lại trước đây.

Tuy nhiên lúc này, anh từng bước vượt qua, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.

Ôn Du bị hôn đến hô hấp dồn dập đầu óc choáng váng có chút không đỡ nổi rồi…

Ôn Du cảm giác bụng dưới khẽ đau quặn một cái, cô bỗng nhiên hoàn hồn, giữ c.h.ặ.t bàn tay to của người đàn ông.

“Tiểu Ngư?”

Nhất là vừa mở miệng, giọng nói đặc biệt khàn khàn, giống hệt tối hôm đó, Ôn Du muốn tiếp tục, lại bị anh giữ lại, nói cô say rồi, bảo cô ngủ đi vậy.

Ôn Du hơi ngẩng đầu, ghé vào tai anh, nói nhỏ một câu.

Lập tức mắt thường có thể thấy được tai vốn đã đỏ hồng của anh, màu sắc lại lần nữa đậm thêm một độ, thần sắc cũng trở nên có chút không tự nhiên, nhưng vẫn cố gắng khôi phục sự bình tĩnh trầm ổn thường ngày, rút bàn tay to đã luồn vào trong áo ra, chuyển sang ôm người vào lòng, ôm cô lật người lại, nằm thẳng trên giường.

Ôn Du cũng vì thế bị ép nằm sấp trong lòng anh, bên tai là hơi thở nặng nề nóng rực, cùng với tiếng tim đập như trống trận truyền đến từ l.ồ.ng n.g.ự.c dán c.h.ặ.t, đều hiển thị anh không hề bình tĩnh.

Cũng mất đi sự trầm ổn đó.

Ôn Du bỗng nhiên có loại vui vẻ đại thù đã báo, khóe môi gợi lên nụ cười xấu xa, nhưng sợ cười ra tiếng, tỏ ra quá hả hê khi người gặp họa, vội vàng vùi đầu vào cổ người đàn ông.

Chỉ là vừa động đậy, cánh tay bên eo siết c.h.ặ.t, cô bị ép càng thêm sát gần anh.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, tháng này rồi, quần rất mỏng, một chút thay đổi dường như đều có thể cảm giác rõ ràng, cố tình Ôn Du sau khi tắm, mặc cũng là áo ngắn tay quần đùi mỏng manh rộng rãi.

Cô không tự nhiên vặn vẹo eo.

Ngay sau đó là một tiếng nói hơi có chút bất lực lại mang theo dỗ dành: “Tiểu Ngư đừng giày vò nữa được không?”

Gò má Ôn Du hơi đỏ lên, cô thực sự không định giày vò nữa.

Nhưng bị nói như vậy, sao lại oan uổng thế này chứ?

Chỉ là người cô vẫn luôn cảm thấy không nhiễm bụi trần, giờ phút này lần đầu tiên biểu lộ sự khát cầu cấp thiết như vậy, tim Ôn Du mềm nhũn, cũng hơi lùi ra, sờ sờ gáy anh, khẽ nói: “Được rồi, ngủ sớm đi, ngày mai em còn có cảnh quay đấy.”

Tuy nhiên cô vừa mở miệng, giọng nói kiều kiều mềm mềm, còn có chút dồn dập, lúc nói chuyện hơi thở ngay bên tai người đàn ông, vừa rồi đã bị trêu chọc một cái màu mắt người đàn ông lại lần nữa tối sầm trong nháy mắt, bóp eo cô nâng người lên một chút, chuẩn xác bắt được môi lưỡi đang tác quái kia, thấp giọng nỉ non: “Mới tám giờ, còn sớm.”

Chỉ là lần này, mới hôn lên, “Cốc cốc cốc ——” một trận tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, hai người đồng thời cứng đờ.

Ngay sau đó giọng nói trong trẻo của Giang Vân Cẩn vang lên ngoài cửa: “Đại ca?”

Cửa phòng.

Giang Vân Cẩn đang lầm bầm: “Bây giờ mới tám giờ, chắc là chưa ngủ đâu nhỉ?”

Anh ta chiều thu công về, liền nhận được hộp đồ ăn Tiểu Trần đưa tới, Đại ca tự tay làm!

Cái này thì ghê gớm rồi.

Phải biết rằng Đại ca thừa kế tay nghề tuyệt vời của mẹ anh ta, trù nghệ tốt không chịu được, chỉ là hai người cách nhau sáu tuổi, ngày thường thời gian ở cùng nhau không nhiều, chưa được nếm mấy lần.

Vì thế lần này ăn cơm xong, anh ta đặc biệt qua đây muốn cảm ơn một tiếng, thuận tiện nhân lúc anh trai ở đây, xem có thể ăn chực thêm hai bữa cơm không?

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng bỗng nhiên mở ra.

Người đàn ông có vài phần giống anh ta nhưng trầm ổn hơn xuất hiện, một khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo, ẩn ước mang theo vài phần xanh đen, vừa nhìn là biết tâm trạng vô cùng không tốt.

Trong lòng Giang Vân Cẩn lập tức thót một cái, ý định ăn chực trong đầu trực tiếp biến mất.

Đã sớm có bạn gái anh ta đương nhiên biết dáng vẻ này của anh ấy là có ý gì!

Ngay lập tức da đầu tê dại, bắt đầu hối hận mình đến sớm.

Sao thế này?

Mới tám giờ mà!

Hai người này đều kết hôn bao lâu rồi? Lại còn dính dính nhớp nhớp như vậy, quá đáng!

Trong lòng Giang Vân Cẩn đầy rẫy lời chê bai, tuy nhiên ngoài miệng nhanh ch.óng thành thật: “Anh, em chỉ là qua đây cảm ơn thôi, bữa tối rất ngon, trù nghệ của anh lại tiến bộ rồi, xong rồi, em nói xong rồi, tạm biệt.”

Rốt cuộc là từng học lời thoại, tốc độ nói của anh ta cực nhanh, nói xong lập tức xoay người muốn chạy.

Tuy nhiên vừa mới động thủ, gáy anh ta đã bị túm lấy.

Giang Vân Cẩn ỉu xìu: “Đại ca?”

“Phòng chú mày ở đâu?” Giang Vân Yến hỏi.

Giang Vân Cẩn: “… Trên hai tầng.”

“Đến khá đúng lúc.” Giang Vân Yến quay người dặn dò Ôn Du một chút có việc tìm Giang Vân Cẩn, liền đóng cửa lại: “Đi thôi.”

Giang Vân Cẩn:!

Anh ta nhất thời nghẹn ngào, suýt chút nữa thì khóc, cảm thấy mình quá t.h.ả.m, nhỏ giọng hỏi: “Là em làm phiền hai người, hay là vì bị chụp trộm?”

Cũng phải c.h.ế.t cho rõ ràng chứ?

Giang Vân Yến khả nghi ngừng lại hai giây, mới nói: “… Chụp trộm.”

Giang Vân Cẩn: “…”

Cứ cảm thấy là làm phiền bọn họ.

Anh ta lén lút liếc nhìn đôi môi sưng đỏ quá mức của anh trai, lập tức không tự nhiên nổi một đống da gà, ủ rũ cụp đuôi đi theo, chuẩn bị ăn đòn.

Nhưng giây tiếp theo, nhìn thấy Sư Lam cùng trợ lý trở về, thần sắc anh ta lại nghiêm túc, lịch sự chào hỏi: “Cô giáo Sư về rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.