Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 192
Cập nhật lúc: 25/01/2026 21:59
Ôn Du lập tức khí thế hùng hổ: “Anh có anh chính là có! Mỗi lần đều là tới đây, anh không biết em lo lắng anh cứ bay đi bay lại mỗi ngày như vậy không an toàn bao nhiêu sao? Lo lắng đến mức ngủ không được, lần này anh có phải cũng muốn để em đau lòng anh, cho nên không truy cứu?!”
Cái miệng nhỏ này đặc biệt lợi hại.
Bô bô liền nói một đống.
Giang Vân Yến á khẩu, hóa ra là ý này, anh nói: “Được, tối nay anh không qua.”
Ôn Du lén lút thở phào nhẹ nhõm, thừa thắng xông lên: “Vậy chuyện tin đồn, anh có biết anh gây ra chuyện này, người khác nhìn em thế nào không? Bọn họ chắc chắn sau lưng cười nhạo em rồi, haizz, đau lòng quá, nghĩ đến là khó chịu…”
Lông mày lá liễu của cô nhíu lại, ai ai oán oán, đôi mắt càng là ầng ậng nước, khiến người ta động lòng, phảng phất có thể đồng ý mọi yêu cầu của cô.
Người đàn ông đã sớm quen thuộc kịch bản của Ôn Du giờ phút này cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng lại vui vẻ chịu đựng phối hợp: “Ừ, anh sai rồi, để Tiểu Ngư khó chịu là anh không đúng, có thể tiết lộ một chút làm thế nào để tạ tội không?”
Nhắc tới cái này, Ôn Du liền tỉnh táo, hơi ngồi dậy, nâng mặt nhìn ống kính trước mắt, giọng nói nũng nịu mang theo vài phần rục rịch: “Em muốn xem cơ bụng!”
“… Tiểu Ngư.” Giọng anh đột nhiên trầm thấp, cổ họng hơi thắt lại: “Anh còn đang ở văn phòng.”
Nói thật, Ôn Du rất muốn nói, hay là văn phòng cũng được?
Nhưng cân nhắc đến mức độ chấp nhận của đối phương, cô hơi sửa lại yêu cầu một chút: “Ừm… Vậy anh mau về nhà đi!”
Hô hấp người đàn ông đối diện trầm xuống, nhất thời không nói chuyện, chỉ là lông mày hơi nhíu lại, mang theo chút không tán đồng.
Ôn Du lập tức lau nước mắt khóc thẳng: “Hu hu hu, em biết ngay Đại ca anh không đồng ý, em đều chịu nhiều tổn thương như vậy, anh ngay cả cơ bụng cũng không cho em xem một chút! Hức…”
Người đàn ông khép hờ mắt, hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Được, về ngay đây.”
Lỗ tai Ôn Du tê rần, c.ắ.n môi không lên tiếng nữa.
Bên kia Giang Vân Yến cũng đã nhanh ch.óng tắt máy tính, cầm điện thoại ra khỏi văn phòng.
Đột nhiên muốn trở về, Chu Hàn cũng có chút bất ngờ, bà chủ không phải đều không ở nhà sao?
Nhưng lãnh đạo đều muốn đi rồi, anh ta chắc chắn là nhanh nhẹn rời đi.
—
Nơi Giang Vân Yến ở thực ra rất gần, buổi tối này trên đường càng sẽ không tắc đường, thời gian mười phút, anh đã về đến nhà.
Lúc này Ôn Du đã dùng máy tính bảng xem tivi được một lúc.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cô lập tức hai mắt sáng lấp lánh nhìn qua: “Đại ca ~~~”
Tiếng gọi kia, tràn đầy mong chờ.
Mà bên kia video, hô hấp người đàn ông ngưng trệ, bước chân nhất thời cũng không tự nhiên như vậy, may mắn ống kính không nhìn thấy, tay anh cầm điện thoại hơi siết c.h.ặ.t, vốn định ngồi trên sô pha, nhưng chần chừ một thoáng, liền đi thẳng vào phòng, khẽ ho một tiếng: “Thật sự muốn xem?”
“Vâng!” Ôn Du hứng thú bừng bừng gật đầu: “Nhanh lên nhanh lên!”
Lúc này không xem còn đợi khi nào?
Cho dù ở nhà, nóng nữa Giang Vân Yến cũng chưa từng ở trần, nếu là ở trên giường, cô hơi nhìn nhiều một chút, sờ nhiều một chút, có thể tình huống sẽ không ổn, Ôn Du không muốn hành hạ mình chỉ có thể nhịn.
Hiện tại cách xa như vậy…
Một buổi tối trôi qua, hỏa khí lớn nữa cũng tiêu rồi.
Ôn Du nâng khuôn mặt nhỏ, hoàn toàn hãnh diện.
Chính là —— chờ sau này có tiền nhất định phải mua một cái điện thoại có thể truyền cảm giác tay!
Mà trong phòng bên kia.
Người đàn ông không tiếng động thở dài, cuối cùng vẫn dựa theo yêu cầu mãnh liệt của cô gái nhỏ, chĩa ống kính vào bụng mình, một tay cầm điện thoại, một bàn tay to thon dài lại rõ ràng khớp xương khác xuất hiện trước ống kính, một tia ánh bạc lóe lên, cúc áo sơ mi trắng được cởi ra…
Ôn Du: “!!!”
Ống kính độ nét cao lúc này tỏ ra đặc biệt hữu dụng, người đàn ông bình thường vẫn luôn rèn luyện, có thể nói mưa gió không ngừng, nhưng lại sẽ không rèn luyện quá độ, cho nên dáng người của anh có thể nói thêm một phần thì ngấy, thiếu một phần thì gầy yếu.
Cơ bụng vừa phải từng khối từng khối, đường nét rõ ràng, eo gầy nhưng không mảnh khảnh, cơ bụng nối liền với nhân ngư tuyến bị thắt lưng che khuất.
Ôn Du thỏa mãn, lại chưa hoàn toàn thỏa mãn, khẽ ho một tiếng: “Đại ca, hay là anh dịch xuống dưới chút nữa?”
Mà lúc này, người đàn ông nhìn một đoàn phồng lên không tự nhiên kia, hoàn toàn rơi vào trầm mặc.
Rõ ràng bình thường đủ khắc chế, nhưng vừa gặp phải Ôn Du, lý trí phảng phất đều biến mất, chỉ còn lại cảm xúc thẳng thắn nhất.
Anh nhớ cô rồi.
“Đại ca?” Ôn Du tưởng anh không muốn, lại gọi một tiếng.
“Hửm?”
[Một tiếng hỏi dò trầm thấp, lộ ra vài phần dồn nén.]
Nhưng mà cách mạng lưới, Ôn Du cũng không phát hiện, mắt đảo một vòng, cười hì hì nói: “Ông xã ~ xuống chút nữa đi mà ~”
Trái tim người đàn ông đột nhiên lỡ một nhịp, điện thoại cầm trong tay càng thêm siết c.h.ặ.t, đầu ngón tay đỏ bừng, anh trầm giọng nói: “Tiểu Ngư, ngày mai anh qua.”
Ôn Du: “Hả?”
Chỉ là lần này, người đàn ông không đợi cô từ chối, vội vàng trấn an hai câu, cúp điện thoại.
Để lại Ôn Du: “…”
Cảm giác hơi hoảng rồi.
Vẫn chưa tới thời gian mà!
Cô không muốn một tuần mệt ba ngày đâu…
—
Đắc ý vênh váo, vui quá hóa buồn, nói đại khái chính là Ôn Du rồi.
Không khống chế được trêu chọc Giang Vân Yến một chút, kết quả gặp tai ương rồi.
Để Ôn Du mà nói, ừm…
Lần sau cô còn dám.
Chỉ là lần sau chắc chắn có thể thu liễm một chút, cố gắng nhảy nhót trên ranh giới lý trí của anh!
Nhưng mà không ngờ vui quá hóa buồn còn chưa hết.
Lúc Ôn Du quay một cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m nữ chính nhảy xuống vực, tảng đá dưới chân bỗng nhiên lăn, rơi xuống trước kế hoạch một bước, cho dù có dây cáp treo, nhưng thân thể cô bị buộc hoảng loạn giữa không trung một chút, cọ qua thân cây thô ráp, quần áo mỏng manh vừa khéo bởi vì phần diễn ‘bị thương’, mà rách một lỗ, khuỷu tay lộ ra bên ngoài, lập tức đau đến nhe răng trợn mắt.
Quay cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m bị thương là chuyện thường xuyên, nhưng một cú này, hiện trường cũng lập tức một mảnh hỗn loạn.
Đây là một cảnh quay dã ngoại, Ôn Du không thích phông xanh, người khác trong đoàn phim cũng không thích phông xanh, lúc này mới nhất trí quyết định thật sự đi dã ngoại làm, chỉ là không ngờ người đầu tiên bị thương là Ôn Du.
