Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 205
Cập nhật lúc: 25/01/2026 22:01
Đừng giãy giụa nữa.
Cô đã cố gắng hết sức rồi, nhưng ai bảo ba đã bị hai mẹ con các cô huấn luyện ra cái mũi ch.ó đó chứ.
“Ăn bao nhiêu?” Giọng người đàn ông trầm xuống, không trêu nữa, trực tiếp hỏi.
Thương Thù thành thật nói: “Không bao nhiêu, mỗi thứ chỉ một ít, kem cũng chỉ ăn nửa cái.”
Vì thế cô luyến tiếc lãng phí, còn cố ý bảo ông chủ đ.á.n.h ít đi hai vòng kem, đau lòng c.h.ế.t cô rồi.
“Tiểu Ngư thì sao?”
“Con bé thì càng ít, kem em đều không cho con bé ăn, những cái khác cũng nhiều nhất một miếng nhỏ.”
Sắc mặt Ôn Mộ Sơ tốt hơn chút, dạ dày vợ không tốt lắm, lại hết lần này tới lần khác rất tham ăn, còn dẫn con gái cùng đi ra ngoài làm bậy, nhớ lúc con gái hai tuổi hai người trốn đi ăn một đống đồ trở về, tối hôm đó một người viêm dạ dày ruột, một người phát sốt, suýt chút nữa dọa anh c.h.ế.t khiếp.
Từ đó, anh càng không muốn hai người đi ăn.
Nhưng cũng không thể nhốt người trong nhà được chứ?
Cho nên cho dù anh nhấn mạnh mãi, nhưng cách một thời gian luôn có thể phát hiện vợ dẫn con gái ăn vụng.
Ôn Mộ Sơ day day thái dương, cũng may bây giờ vợ biết chừng mực, nhưng thấy cô còn hận không thể cách mình hai mét, anh buồn cười nói: “Làm gì mà sợ hãi như vậy? Anh cũng sẽ không đ.á.n.h em.”
Thương Thù: “...”
Cô một lời khó nói hết nhìn chồng, nếu không phải con gái còn ở đây, cô thật muốn vạch trần bộ mặt xấu xa này.
Là sẽ không đ.á.n.h.
Nhưng đôi khi còn đáng sợ hơn đ.á.n.h được không!
Ôn Du mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cha mẹ ân ái, cô sẽ không quấy rầy, làm một cái bóng đèn nhỏ yên tĩnh là tốt rồi.
Qua một lát, cha mẹ dường như lại làm hòa, đã ghé vào nhau rồi.
Ôn Du thấy nhưng không thể trách tiếp tục xếp hình, nhưng cô cảm thấy mẹ cô vui mừng quá sớm.
Ba cô cũng không phải là người tùy tiện hai ba câu là có thể buông tha cô ấy.
Khoảng chừng hơn tám giờ, giờ ngủ của Ôn Du cũng đến rồi.
Dì giúp việc đưa cô đi tắm, tắm xong, ba mẹ cô đã nằm trên giường cô rồi, ở giữa chừa ra một vị trí, là của cô.
Ôn Du nằm xuống, Ôn Mộ Sơ cầm lấy quyển truyện cổ tích phí hết tâm tư tìm được, theo thông lệ bắt đầu đọc diễn cảm.
Giọng người đàn ông trong trẻo ôn hòa, lúc kể chuyện càng là trầm thấp ưu nhã, giống như là đang lên lớp ngữ văn, Ôn Du nghe nghe, liền ngủ thiếp đi.
Không bao lâu, hai vợ chồng rón ra rón rén đứng dậy, ra khỏi phòng.
—
Ngày hôm sau, không ngoài dự đoán, Ôn Du rời giường đã lâu, đều không thấy Thương Thù ——
Bỗng nhiên Thương Thù kích động chạy ra, tóc tai lộn xộn, còn có chút tiều tụy, nhưng lại vẻ mặt vui mừng nói: “Tiểu Ngư, mẹ nuôi con sắp tới rồi!”
Ôn Du: “???”
“Hu hu hu, đã lâu không gặp mẹ nuôi con rồi!” Thương Thù nước mắt lưng tròng, cầm điện thoại tới, đưa điện thoại đến bên cạnh Ôn Du, điện thoại những năm 2000 còn chưa thể gọi video, chỉ có thể gọi điện thoại.
Đầu bên kia điện thoại, giọng người phụ nữ dịu dàng, giống như sợ làm kinh động động vật nhỏ: “Tiểu Ngư ngoan ngoãn, là mẹ nuôi con đây, còn nhớ không?”
Nhớ!
Ôn Du từ rất sớm rất sớm trước kia đã nhớ người này.
Sớm nhất chắc là lúc cô sinh ra đi.
Nhưng gặp mặt không nhiều, một năm cũng khó gặp một lần.
Nhưng mỗi năm sinh nhật cô, lễ tết đều có thể nhận được quà cô ấy tặng, cảm giác tồn tại trong cuộc sống của cô vô cùng mạnh.
Cho nên đối mặt với câu hỏi này, Ôn Du lập tức ngoan ngoãn trả lời: “Nhớ ạ, tháng trước mẹ nuôi không phải mới mua quần áo cho con sao? Con đang mặc đây này!”
“Đó là, cũng không xem ai sinh.” Thương Thù cực kỳ đắc ý.
“Phải phải phải, cậu lợi hại.” Chúc Thiến thuận miệng qua loa ứng phó, lại nói: “Để con gái ngoan của tớ nghe điện thoại, Tiểu Ngư, nghỉ lễ mười một bọn ta muốn tới nhà con chơi, hai anh trai con cũng tới, có vui không nào?”
“Vui ạ!” Mắt Ôn Du sáng lên, cô hay nghe mẹ nuôi oán giận với Thương Thù, nói mình hai đứa con, một tĩnh một động, đứa lớn già dặn quá mức, y hệt ông nội nó, đứa nhỏ hoạt bát hiếu động, cả ngày ầm ĩ, khiến người ta đau đầu, mỗi ngày cầu nguyện hy vọng hai đứa nhỏ trung hòa một chút, cô thật sự rất tò mò, vội gật đầu: “Mẹ nuôi thật sự tới sao?”
“Tới, đến lúc đó mang đồ ăn ngon cho Tiểu Ngư.” Chúc Thiến khẳng định nói, mười một bảy ngày nghỉ, con trai lớn vất vả lắm mới được nghỉ, cô nhất định phải dẫn ra ngoài đi dạo, lại để ông nội nó dạy, đều dạy ngốc rồi đi.
Thật sự không được, dùng lão nhị đổi lão đại ra cũng được.
Chỉ sợ ông nội ghét bỏ.
Đang nói, Chúc Thiến phát hiện lão nhị nhà mình đã về, không biết chơi cái gì, trên khuôn mặt đen nhẻm đầy mồ hôi, áo sơ mi trắng đã bẩn thỉu, còn rách mấy cái lỗ, quần cũng không khá hơn chút nào.
Chỉ nhìn qua, Chúc Thiến đã nhịn không được huyết áp tăng cao: “Giang Vân Cẩn! Con lại đi đâu quậy rồi?!”
Một tiếng quát lớn qua đi, Chúc Thiến bỗng nhiên ý thức được còn đang gọi điện thoại với con gái ngoan, vội dỗ dành: “Tiểu Ngư đừng sợ, không phải nói con đâu, mẹ nuôi đi dạy dỗ anh hai con trước, nó chắc chắn là lại đ.á.n.h nhau với người ta rồi...”
Ôn Du chỉ kịp nói một tiếng vâng, điện thoại cúp máy.
Ôn Du và Thương Thù hai mặt nhìn nhau.
Thương Thù nhỏ giọng lầm bầm: “Thật ra tớ cảm thấy lão nhị nhà mẹ nuôi con, hoàn toàn chính là cùng một dạng với mẹ nuôi con lúc trẻ mà, cậu ấy ghét bỏ lão nhị, không phải là ghét bỏ chính mình sao?”
Ôn Du: “Phụt!”
Cô cảm thấy những người tiếp xúc ở kiếp này, đều đặc biệt thú vị.
Hy vọng bọn họ có thể luôn như vậy!
Nói thật, Ôn Du cảm thấy mình bị người mẹ Thương Thù này dẫn dắt ngày càng ấu trĩ rồi.
Tối ngày 30 tháng 9, ngày hôm sau chính là ngày Chúc Thiến dẫn con tới chơi, cặp đôi khuê mật này đã hẹn trước, sáng ngày 1 tháng 10, máy bay sẽ hạ cánh.
Bọn họ phải đi đón máy bay.
Vì thế Ôn Du rất mong đợi, đến mức... nửa đêm mất ngủ rồi!
Phải biết rằng kiếp trước, Ôn Du lười để ý những thứ này, cha mẹ cô có cũng như không, họ hàng bạn bè càng chưa từng liên lạc, người khác luôn bàn bạc cuối tuần đi đâu chơi, cô không cần bàn bạc với ai, muốn đi đâu thì đi đó, miễn là có tiền.
Chưa bao giờ vì mong đợi sự xuất hiện của một người nào đó, mong đợi đến mức mất ngủ.
Mãi cho đến lần này, nửa đêm đợi Ôn Mộ Sơ đọc xong một câu chuyện, cùng Thương Thù lén lút rời khỏi phòng, cô yên lặng mở mắt ra, trong đôi mắt to là một mảnh tỉnh táo.
