Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 216
Cập nhật lúc: 25/01/2026 22:02
Cô quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của đối phương.
Đuôi lông mày thiếu niên khẽ động, giống như đang nhướng mày, trong đôi mắt đẹp đẽ lộ ra một tia khó hiểu, hơi nghiêng đầu, câu hỏi không lời hiện lên: Sao vậy?
Sự trưởng thành và cảm giác thiếu niên hòa quyện vào nhau, cộng thêm dung mạo xuất sắc, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau ấy, trong mắt Ôn Du dường như những người khác đều không tồn tại, trái tim cũng đột nhiên đập loạn nhịp.
Nhận ra điều gì đó, cô nhanh ch.óng quay đầu lại, trong đầu không ngừng tự nhủ với bản thân: Nghĩ cái gì thế! Bây giờ mình mới tốt nghiệp tiểu học, là một đứa nhóc mười một tuổi!
Thiếu niên dường như bị ghét bỏ: “?”
Anh cúi đầu nhìn chiếc vali đang đẩy, là chê anh đi quá chậm sao?
Đôi chân dài của thiếu niên tăng tốc độ.
Có lẽ chỉ là do nhiều năm không gặp, đột nhiên nhìn thấy lại bị kinh diễm nên Ôn Du mới có chút cảm giác kỳ lạ.
Đợi sau khi bình tĩnh lại, cô lại có thể đối xử như bình thường.
Gần chín năm không gặp, Giang Vân Cẩn cũng đã lớn lên đẹp trai rồi.
Đứa trẻ nghịch ngợm khiến người ta cứng nắm đ.ấ.m trước kia, giờ phút này đã biến thành một thiếu niên nhỏ, trạc tuổi Giang Vân Yến trong ký ức của cô, nhưng lại kém xa sự chín chắn của anh trai mình.
Tất nhiên điều khiến Ôn Du vui vẻ hơn là do con trai dậy thì muộn, Giang Vân Cẩn lúc này còn chưa cao bằng cô!
Nguyên nhân là lúc bọn họ về đến nhà, vừa vặn Giang Vân Cẩn cũng đi đ.á.n.h bóng rổ về, đụng mặt ngay ở cửa rồi cùng đi vào. Chúc Thiến vẫn luôn chú ý đến Ôn Du vừa khéo nhìn thấy, phát hiện hai đứa nhỏ vậy mà cao xấp xỉ nhau, vội bảo hai đứa đứng thẳng so thử.
Vừa so xong, mặt Giang Vân Cẩn xanh mét: “Không thể nào!”
“Sao con có thể thấp hơn nó một centimet được?!”
Ôn Du thì dương dương tự đắc, chỉ hận: “Đáng lẽ phải lấy điện thoại chụp lại!”
Giang Vân Cẩn: “!”
Cậu trừng mắt nhìn Ôn Du, giây tiếp theo đã bị mẹ ruột tát một cái vào đầu: “Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không mau đi rửa tay ăn cơm? Người đầy mồ hôi, hôi c.h.ế.t đi được.”
Giang Vân Cẩn: “...”
Cậu tủi thân, phẫn nộ, khó hiểu, nhưng không dám phản kháng, chỉ đành cun cút đi rửa tay.
Phải biết rằng Giang Vân Cẩn còn lớn hơn cô hai tuổi đấy.
Cô không thích uống sữa bò, nhưng Thương Xu cảm thấy uống sữa tốt cho sức khỏe, nhất quyết bắt cô mỗi ngày một ly. Hồi nhỏ là sữa bột, nghĩ trẻ con dạ dày yếu nên cô miễn cưỡng chấp nhận, giờ đã tốt nghiệp tiểu học rồi mà vẫn phải uống, đúng là cực hình.
Cô muốn nhân cơ hội này trốn việc uống sữa.
Chúc Thiến cười híp mắt: “Được, nhất định sẽ nói.”
Thế là Giang Vân Cẩn rửa tay xong quay lại: “... Mẹ!!!”
Ôn Du cười trộm.
Nếu cô không phải t.h.a.i xuyên, cô bé hai tuổi chắc chắn sẽ không nhớ ân oán với Giang Vân Cẩn, nhưng hết cách rồi, cô của hiện tại nhớ rất rõ.
Đang đắc ý, bỗng nhiên cảm giác được có người đang nhìn mình.
Cô ngẩng đầu lên, liền thấy thiếu niên đã cất vali xong từ lúc nào đang đi tới, đôi mắt nhìn về phía bên này. Bị cô nhìn lại, đáy mắt thiếu niên xẹt qua một tia cười ý, dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô.
[Khuôn mặt nhỏ của Ôn Du đỏ lên, theo bản năng muốn trốn, nhưng rất nhanh lại hiên ngang ưỡn n.g.ự.c.]
Đúng vậy, cô chính là cố ý đắc ý đấy.
Chẳng lẽ anh muốn báo thù cho em trai?
Nhưng rất nhanh Ôn Du phát hiện cô đã đ.á.n.h giá quá cao tình cảm của cặp anh em này. Giang Vân Yến vừa xuất hiện, Giang Vân Cẩn đã ngoan ngoãn hơn hẳn.
Hơn nữa anh cũng không có ý định giúp em trai, ngược lại lúc đi ngang qua còn thuận tay nhéo nhéo tóc đuôi ngựa của cô, nhắc nhở: “Đi rửa tay ăn cơm đi.”
“Ồ.” Ôn Du bỗng nhiên cảm thấy càng ngại ngùng hơn, cũng không quậy nữa, nhanh ch.óng đi rửa tay.
Ngày hôm sau Ôn Du không gặp Giang Vân Yến nữa.
Hiện tại anh đang học đại học, năm mười tám tuổi đã dọn ra ngoài ở, kỳ nghỉ thì theo cha Giang đến công ty giúp đỡ, nghỉ hè đương nhiên sẽ không rảnh rỗi.
Lần này có thể dành ra một ngày cũng là vì Ôn Du muốn tới.
Cô em gái quen biết từ nhỏ, bao nhiêu năm qua vẫn luôn giữ liên lạc, đương nhiên không thể làm ngơ.
Ngược lại ngày hôm sau cha Giang được nghỉ, cùng Chúc Thiến đưa cô đi chơi hai ngày. Qua tiếp xúc như vậy, chút không thích ứng do đột ngột thay đổi môi trường sống của Ôn Du đều tan biến.
Chủ yếu là Chúc Thiến đối xử với cô chẳng khác gì mẹ ruột, sợ buổi tối cô sợ hãi còn đặc biệt qua ngủ cùng cô mấy ngày, mãi đến khi Ôn Du quen rồi, chủ động nói không cần bà đi cùng nữa thì bà mới không qua.
Cuộc sống của Ôn Du cũng coi như hoàn toàn nhàn nhã.
Trước kia ở thành phố S, cô còn cần học chút năng khiếu, nhưng giữa chừng chuyển nhà, ba mẹ cũng chưa qua, cho nên giáo viên bên này vẫn chưa liên hệ được.
Tuy rằng năng khiếu là do Ôn Du tự nguyện học, nhưng đột nhiên không cần học, cô vẫn không nhịn được mà lén vui vẻ một trận.
Mãi cho đến mười ngày sau, Giang Vân Yến lại một lần nữa về nhà ăn cơm cuối tuần, bỗng nhiên nhắc tới trên bàn ăn: “Đúng rồi, lớp vẽ tranh của Tiểu Ngư đã mười ngày không đi học rồi nhỉ?”
Ôn Du: “... Vâng.”
Cô chột dạ cúi đầu, đến cả nhan sắc thịnh thế trước mặt cũng không dám lén lút thưởng thức.
Chúc Thiến cũng như sực nhớ ra: “Ây da, mẹ quên mất cái này!”
Đứa nhỏ ở ngay trước mắt, hoạt bát đáng yêu, còn có thể nói chuyện hợp với bà, bình thường ăn ăn uống uống khiến bà nhất thời không nghĩ tới chuyện lớp học thêm này.
Bà ảo não: “May mà con trai cả nhớ ra, chúng ta phải mau ch.óng tìm giáo viên, ông xã...”
Thiếu niên lưng thẳng tắp, lúc ăn cơm tư thế cũng không thả lỏng, nghe vậy liếc nhìn cô bé đang chột dạ, nở một nụ cười: “Con vừa khéo có một người bạn mở lớp dạy vẽ, cậu ấy tốt nghiệp đại học A, giáo viên thời gian trước vừa mở triển lãm tranh ở nước ngoài, để Tiểu Ngư đến chỗ cậu ấy đi?”
Nói xong nhìn về phía Ôn Du: “Được không?”
Giọng nói thiếu niên hơi trầm, vô cùng êm tai, nhất là khi hỏi han như vậy.
Ôn Du vốn đã chột dạ, đâu dám không đồng ý, vội gật đầu: “Được ạ, được ạ.”
Thiếu niên thấy thế liền yên tâm, nói tiếp: “Còn có lớp piano, tốt nhất là học ngay gần phòng vẽ tranh luôn, đỡ phải chạy hai nơi, đến lúc đó để anh tìm xem có chỗ nào thích hợp không.”
Ôn Du: “...”
Khóc rồi.
Đây là một cái cũng không buông tha mà!
Giờ phút này Ôn Du không còn mong chờ Giang Vân Yến về ăn cơm như vậy nữa.
