Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 223
Cập nhật lúc: 25/01/2026 22:03
Cậu nói xong, giáo viên vội vàng bổ sung: “Em ấy ra tay trước! Trước mặt bao nhiêu bạn học, còn ra thể thống gì?! Trước kia quậy thì quậy, chưa từng đ.á.n.h nhau, bây giờ thế mà lại đ.á.n.h nhau! Có chuyện gì không thể nói t.ử tế sao?!”
Giang Vân Yến nhìn về phía em trai, giữa trán bớt đi vài phần lạnh lẽo, gật đầu: “Làm tốt lắm.”
Giang Vân Cẩn: “?”
Ôn Du: “??”
Hai người có chút mờ mịt chần chừ, đây là đang nói giáo viên nói đúng, hay là nói Giang Vân Cẩn làm tốt lắm?
Ôn Du càng lo lắng không biết có liên lụy Giang Vân Cẩn về nhà lại bị đòn không?
Giáo viên: “???”
Anh, anh đang nói với ai thế?!
Rất nhanh, thầy giáo đã hiểu.
Bởi vì sau khi Giang Vân Yến nói xong, anh lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu thiếu niên đã co rúm lại trong góc, sau đó nhìn về phía thầy giáo, nói: “Chuyện này, tôi thật sự cảm thấy A Cẩn làm không sai.”
Giang Vân Cẩn: “!”
Thầy giáo: “!”
Thầy sa sầm mặt: “Anh Giang, dù sao đi nữa, đ.á.n.h người…”
Giang Vân Yến áy náy ngắt lời thầy: “Vậy thầy định xử lý thế nào ạ?” Anh nhìn đồng hồ: “Xin lỗi, nhưng bây giờ thật sự hơi muộn rồi.”
Thầy giáo nghẹn lời, còn muốn giáo huấn vài câu, nhưng khi liếc thấy vẻ mặt rõ ràng lạnh nhạt của Giang Vân Yến, trong lòng hoảng hốt, nghĩ đến hình như có nghe nói hôm nay là sinh nhật của bạn nữ sinh kia, tiếp tục trì hoãn cũng không hay lắm.
Bỗng nhiên nhớ tới Từ Bắc Châu, thầy lập tức tức giận nói: “Phụ huynh em sao còn chưa tới?”
Từ Bắc Châu: “…Làm sao em biết được?”
Thầy giáo sa sầm mặt: “Hôm nay là thứ sáu, không làm mất thời gian nữa, thứ hai hai em mỗi người nộp một bản kiểm điểm.”
Từ Bắc Châu thở phào nhẹ nhõm: “Vâng!”
Viết bản kiểm điểm, cậu làm nhiều rồi.
Giang Vân Cẩn cũng yên tâm hơn nhiều, toe toét cười, sảng khoái gật đầu: “Được ạ.”
Giang Vân Yến thấy vậy không nói gì, chỉ là khi thầy giáo chuyển ánh mắt sang người Ôn Du, anh nhíu mày.
Chuyện này Ôn Du không làm gì sai, dù sao cô cũng là một cô bé, đối phương cao hơn cô cả một cái đầu, vóc dáng cũng to hơn nhiều, chẳng lẽ bắt cô tự mình đối mặt?
Đương nhiên phải gọi người tới rồi.
Thanh niên tuy không lên tiếng, nhưng chỉ đứng đó, khí thế toát ra đã khiến thầy giáo tự dưng thấy yếu thế, đặc biệt là lúc này mày hơi nhíu lại, mơ hồ lộ ra vài phần nguy hiểm.
Ôn Du mím môi cười, ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi ạ.”
Thầy giáo trong lòng thoải mái hơn, mặc kệ có nghe hay không, thái độ đã thể hiện ra rồi.
Đợi thầy giáo nói xong, chàng trai đột nhiên nhìn về phía Từ Bắc Châu: “Bạn học này không nên xin lỗi vì chuyện mình đã làm sao?”
Từ Bắc Châu hoảng hốt, theo bản năng nhìn về phía Ôn Du, lại phát hiện đối phương không thèm nhìn mình, nhất là trước mặt phụ huynh, lập tức cảm thấy mặt nóng ran, miễn cưỡng bước ra, đỏ mặt nói: “Bạn học Ôn Du, xin lỗi cậu.”
“Chỉ vậy thôi?” Giọng chàng trai đột nhiên lạnh lùng.
Từ Bắc Châu không hiểu sao, bị anh nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy còn đáng sợ hơn cả cái tát sắp giáng xuống của ba mình, c.ắ.n răng, cúi người, giọng cũng to hơn trước: “Bạn học Ôn Du, xin lỗi cậu!”
Ôn Du vốn lười để ý, cậu ta chặn đường mình, nhưng cũng bị Giang Vân Cẩn đè xuống đất ma sát một hồi lâu, coi như đã báo thù, còn những chuyện khác cô không quan tâm.
Chỉ là thấy Giang Vân Yến nghiêm túc đòi lại công bằng cho mình như vậy, Ôn Du vẫn gật đầu: “Được rồi, sau này tránh xa tôi ra một chút.”
“Vâng.” Từ Bắc Châu cười gượng gật đầu, nhanh ch.óng lùi lại rồi trốn đi.
Đến mức không dám gặp ai nữa.
Ngược lại là Giang Vân Cẩn, đắc ý vô cùng, đợi đến khi ra xe ở cổng trường, cậu tự động lên ghế phụ, đợi xe khởi động, thắt dây an toàn rồi mà m.ô.n.g vẫn như có kim châm, cứ động đậy không yên.
—
Ôn Du cùng Giang Vân Yến ngồi ở ghế sau, vừa hay ở phía sau chéo của Giang Vân Cẩn, nhìn rất rõ ràng, đặc biệt là khi thấy cậu ta lén nhìn Giang Vân Yến qua gương chiếu hậu.
Cô giật giật khóe miệng, lần nào cũng rất thắc mắc, nam chính Giang Vân Cẩn trong sách, đâu có trẻ con như vậy?
Chẳng lẽ thời gian thật sự là một con d.a.o mổ heo?
Cuối cùng, cậu không nhịn được nữa, thăm dò mở miệng: “Anh, anh khen em làm đúng phải không?”
Chàng trai đang nhắm mắt dưỡng thần ở ghế sau hờ hững liếc cậu một cái: “Ừ.”
Giang Vân Cẩn lập tức nói: “Vậy anh phải thưởng cho em chút gì chứ? Làm tốt thì sao có thể không có thưởng?” Còn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ôn Du thi tốt còn có thưởng nữa là~”
“Nói đi, muốn gì?” Đáy mắt chàng trai thoáng qua một tia cười, nhưng vẫn rất phối hợp.
Giang Vân Cẩn ho nhẹ một tiếng: “Nghe nói công ty anh đang tổ chức một chương trình tuyển tú, cho em tham gia với?”
Ôn Du trong lòng hơi động, chính là thời điểm này sao?
Cuốn sách này là góc nhìn của nữ chính, về quá khứ của Giang Vân Cẩn, miêu tả không nhiều, cũng rất ít có mốc thời gian cụ thể, nhưng đại khái là vào một kỳ nghỉ hè, Giang Vân Cẩn tham gia một chương trình tuyển tú, còn bất ngờ ra mắt với thành tích hạng nhất, nổi đình nổi đám một thời.
Cho đến khi chương trình này kết thúc, vì sân khấu biểu diễn trong nước ít, các chương trình tuyển tú lại mọc lên như nấm, nên độ hot nhanh ch.óng giảm xuống.
Thời gian rảnh rỗi cậu dứt khoát đi đóng phim, không ngờ lại thật sự khai quật được sở trường của mình, năm thứ hai đã dựa vào một bộ phim thần tượng cổ trang mà nổi tiếng sau một đêm, từ đó đặt nền móng cho con đường trở thành Ảnh đế tương lai của cậu.
Những gì Ôn Du nghĩ trong lòng, không ai biết.
Ngược lại, Giang Vân Yến nghe thấy yêu cầu này của em trai, vẻ mặt vốn thả lỏng hơi nghiêm túc lại, nhắc nhở: “Em chắc chứ? Thành tích của em không tệ, thi đại học không có gì bất ngờ, điểm số cũng sẽ không thấp, đợi em tốt nghiệp…”
“Nhưng công ty có anh là đủ rồi mà.” Giang Vân Cẩn nói một cách đương nhiên, từ nhỏ trong quan niệm của cậu, Giang thị là của anh trai, vì cậu biết rõ để trở thành một người thừa kế đủ tiêu chuẩn, ông nội đã giáo d.ụ.c anh trai biến thái đến mức nào.
Dù sao cậu cũng không thể chấp nhận được kiểu giáo d.ụ.c khô khan ngày qua ngày như vậy.
Nếu công ty đã có người kế vị, cậu tự nhiên không nghĩ tới chuyện tốt nghiệp rồi cũng vào công ty, ngoài ra, cậu cũng không hứng thú với hội họa, ngược lại nhìn những ngôi sao lấp lánh kia, cảm thấy khá có tính thử thách.
