Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 248

Cập nhật lúc: 25/01/2026 22:06

Ôn Du ngẩng đầu nhìn anh, ôm eo anh càng c.h.ặ.t: “Vậy Đại ca không nhớ em à?” Cô nói rồi định làm nũng: “Em buồn quá…”

“Anh cũng nhớ em.” Người đàn ông nói trước một bước, ngắt lời cô làm nũng.

Ôn Du thành công, lập tức “phụt” một tiếng cười, đôi mắt to tràn đầy ý cười.

Người đàn ông ít khi nói lời yêu có chút ngượng ngùng, đặc biệt là thấy Ôn Du cười vui vẻ như vậy, dù khuôn mặt trắng nõn có chút bụi bẩn, tim anh đập nhanh dần, má dường như cũng có chút nóng lên, lập tức cúi đầu, muốn dạy dỗ cô một chút.

Chỉ là chưa kịp chạm vào, ống quần của hai người bị kéo kéo.

Cô bé Mặc Mặc chậm rãi bước đến bên cạnh cha mẹ, nở nụ cười ngây thơ, giọng nói trong trẻo: “Ba!”

Giang Vân Yến: “…”

Ôn Du: “…”

Hai người liếc nhau, Ôn Du thấy được vẻ bực bội thoáng qua trên mặt Giang Vân Yến, cười kiễng chân hôn lên môi anh một cái, sau đó buông Giang Vân Yến ra, ngồi xổm xuống nhìn cô bé trước mặt, trong lòng mềm nhũn nói: “Mặc Mặc! Mẹ nhớ con lắm!”

Mặc Mặc: “?”

Đôi mắt to của cô bé thoáng qua một tia nghi hoặc, người này sao giọng giống mẹ vậy?

Sau đó nhìn chằm chằm vào mặt cô bé một lúc lâu, dường như nhận ra người này là mẹ mình đã biến mất một thời gian dài, miệng nhỏ bỗng nhiên mím lại, mắt đỏ hoe, mũi đỏ, trực tiếp òa khóc nức nở: “Hu hu hu, mẹ! Hu hu…”

Ôn Du lóng ngóng ôm cô bé, mắt cũng đỏ hoe: “Mặc Mặc không khóc, mẹ ở đây, hu hu hu, con yêu, mẹ nhớ con lắm.”

Mặc Mặc mới hơn một tuổi, tuy biết chuyến đi này là đến tìm mẹ, nhưng cô bé thực ra ban đầu không nhận ra là mẹ.

Đi qua cũng chỉ gọi ba.

Cho đến khi đối phương ngồi xổm xuống gọi cô bé, lúc này mới nhận ra.

Lập tức sự oan ức khi xa mẹ trực tiếp biến thành tiếng khóc oe oe.

Mẹ con ôm nhau khóc, Giang Vân Yến nhìn hai người, bất đắc dĩ lấy khăn ướt ra lau nước mắt cho họ, một trái một phải, không ai có thể thiếu.

Khóc mệt rồi, Ôn Du đã ngồi trên đất, vẫn còn oan ức nức nở, Mặc Mặc ngồi trên đùi cô, hai tay ôm cánh tay cô, mặt nhỏ áp vào mặt nhỏ của cô, thỉnh thoảng chớp mắt, lông mi còn bị nước mắt dính lại.

Hai người vốn đã giống nhau, Mặc Mặc quả thực là phiên bản thu nhỏ của Ôn Du, mắt to miệng nhỏ, trắng trẻo, lúc này hai người đều đã khóc, lại sát vào nhau.

Một đôi mắt to đồng loạt nhìn Giang Vân Yến, cũng không nói gì, đôi mắt vừa được nước mắt rửa sạch càng trong veo, khiến người ta mềm lòng.

[Fixed] Tiểu Vu trốn ở một bên không dám lên tiếng làm phiền gia đình ông chủ, bị sự đáng yêu này làm cho gào thét trong lòng, cô cầm điện thoại điên cuồng chụp lén, sau đó nhìn vào kho ảnh rồi cười thầm đắc ý.

Nếu fan của Ôn Du thấy được, không phải sẽ ghen tị c.h.ế.t cô sao?

Chỉ là đối với cảnh này, Giang Vân Yến đã quen, đưa tay sửa lại mái tóc rối của Ôn Du, bình tĩnh hỏi: “Đói chưa?”

“Đói.”

“Đói!”

Hai người đồng loạt gật đầu, tiếp tục tha thiết nhìn anh.

Giang Vân Yến trước tiên ôm Mặc Mặc lên, giao cho Tiểu Vu tự động ẩn thân, sau đó kéo Ôn Du: “Thay quần áo trước, tẩy trang.”

Ôn Du rất mệt, có chút không muốn động, hai chân hai tay đều mỏi nhừ.

Giang Vân Yến biết, dứt khoát nửa ôm nửa bế đưa cô vào phòng thay đồ, những động tác này mấy năm nay anh làm rất thành thạo, hơn nữa phòng thay đồ không có ai xem, còn có thể làm một số việc anh đã muốn làm từ lâu.

Vừa vào, Ôn Du cởi bỏ trang phục diễn, lười biếng đợi mặc quần áo của mình, nào ngờ ngẩng đầu, người đàn ông trước mặt bỗng nhiên quỳ xuống.

Không gian nhỏ hẹp, hai người liếc nhau, không khí dường như lập tức trở nên nóng bỏng.

[Fixed] Sau đó anh áp sát người tới…

Đợi mọi chuyện kết thúc, chút sức lực cuối cùng của Ôn Du dường như cũng biến mất, mềm nhũn nằm trong lòng Giang Vân Yến, được anh giúp mặc quần áo.

Không lâu sau, Ôn Du mới mẻ xuất hiện trước mặt Mặc Mặc.

Mặc Mặc tuy được một đám người cưng chiều, tính cách có chút bá đạo, nhưng đa phần đều là một tiểu thiên thần, biết ba mẹ bận, cũng không quấy, cho đến khi Ôn Du đến.

Chiếc áo len trên người cô là chiếc cô thường mặc, Mặc Mặc cũng nhận ra, lần này không cần nhận diện lại.

[Fixed] Đứa bé lập tức phấn chấn hẳn lên, nó bật dậy, tuột khỏi người Tiểu Vu rồi lon ton chạy đến trước mặt Ôn Du, giơ hai tay, nũng nịu nói: “Mẹ ôm!”

Ôn Du khổ não nhìn cánh tay mình: “Xin lỗi, mẹ mệt quá, không ôm nổi.”

Mặc Mặc xót xa nhìn cô, dứt khoát quay người: “Ba ôm.”

[Fixed] Giang Vân Yến cúi người bế con lên, anh rất khỏe, có thể bế thằng bé bằng một tay. Tay còn lại đang định nắm lấy tay Ôn Du thì Mặc Mặc đã chìa tay ra trước, nói bằng giọng sữa non nớt: “Mẹ nắm tay tay.”

Bàn tay nhỏ cũng mập mạp, tim Ôn Du tan chảy, đâu còn thấy tay Giang Vân Yến, lập tức nắm lấy: “Tay Mặc Mặc thật đáng yêu, ở nhà có phải ăn rất nhiều không?”

Mặc Mặc gật đầu mạnh, tự hào ưỡn n.g.ự.c: “Rất nhiều! Bà nội khen!”

Ôn Du lập tức dùng giọng ngọt ngào khen: “Mặc Mặc thật giỏi, mẹ cũng khen Mặc Mặc.”

Mặc Mặc càng tự hào hơn, n.g.ự.c nhỏ ưỡn lên gần như hướng lên trời, Ôn Du sợ hãi kéo cô bé, sợ cô bé ngã, sau đó Ôn Du mắt cong cong, nhìn người đàn ông bên cạnh, giọng điệu rõ ràng không ngọt ngào như vậy: “Đại ca, chúng ta về thôi.” Sau đó lại gọi Tiểu Vu cùng đi.

Giang Vân Yến: “…”

Anh im lặng thu tay lại, nhìn con gái đang vui vẻ trò chuyện với Ôn Du, im lặng thở dài, đi trước.

Khi trẻ con đáng yêu, chúng có thể khiến người ta tan chảy, nhưng khi chúng quấy khóc, cũng đủ sức hành hạ người ta đến c.h.ế.t.

Ví dụ như lúc này, Ôn Du mất hơn nửa tiếng đồng hồ để đi từ phim trường về khách sạn, cộng thêm việc chơi với Mặc Mặc trong khách sạn một lúc lâu, thế nhưng cô nhóc vẫn còn cả bụng lời nói chưa nói hết, miệng cứ bi bô không ngừng, nước cũng uống hết cả một bình lớn...

“Mẹ ơi, gấu nhỏ của con &¥...”

Nói được một lúc, cô bé bắt đầu nói tiếng “ngoài hành tinh”.

Dù sao cũng chỉ là đứa trẻ hơn một tuổi, không thể trông mong cô bé phát âm rõ ràng rành mạch được.

Ôn Du chỉ có thể dựa vào việc vừa đoán vừa mò: “A, bộ đồ ngủ gấu nhỏ của con tự chạy lên giường hả?”

“Đúng ạ!” Mặc Mặc lanh lảnh đáp, gật đầu thật mạnh, nói tiếp: “Nó nói với con là %¥...”

Ôn Du tự rót cho mình ngụm nước, đọc lời thoại cả ngày cũng không khiến cô khô miệng đắng lưỡi như thế này, lúc này cô mệt đến mức đầu lưỡi chẳng muốn cử động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.