Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 420: A
Cập nhật lúc: 14/01/2026 02:09
Một số người vội vàng hỏi dồn: “Thế khi nào bắt đầu nhận đơn đăng ký, hay là chúng ta đăng ký trước đi?”
Từ Ái Linh cười đáp: “Trước khi chính thức khai trương, tôi sẽ cho người đi lập danh sách cho mọi người. Ai có nhu cầu vào xưởng thực phẩm, ai muốn xin chỗ ở ký túc xá, chúng tôi đều sẽ ghi danh ưu tiên trước.”
“Được rồi, vậy Ninh Tịch, Anh Anh, Ái Linh, ba đứa phải ưu tiên cho các chị trước nhé, để các chị xin được chỗ ở cái đã.”
“Không thành vấn đề, nhưng có vài điểm tôi cần nói rõ với mọi người. Ký túc xá tập thể, mỗi phòng sẽ bố trí khoảng hai mươi người ở. Còn khu vợ chồng thì không gian sẽ nhỏ hơn, sau khi đặt một chiếc giường thì nhiều nhất chỉ kê thêm được một cái tủ.”
“Hơn nữa, khu tập thể có sẵn giường, còn khu vợ chồng thì chỉ là một căn phòng trống, giường chiếu phải tự chuẩn bị. Điều quan trọng nhất là trong ký túc xá tuyệt đối không được phép đun nấu. Tuy nhiên, ngay cạnh dãy nhà ở, chúng tôi đã cải tạo một nhà bếp công cộng để mọi người tiện sinh hoạt và nấu nướng.”
Khi Từ Ái Linh trình bày những điều kiện này, nét mặt cô vẫn còn chút đăm chiêu. Đây đều là những ý tưởng do Ninh Tịch nghĩ ra, cô không biết trong đầu Ninh Tịch đang tính toán điều gì. Với những đãi ngộ này, đừng nói người khác, ngay cả bản thân cô cũng sẵn lòng xin vào làm việc ngay lập tức!
“Lại còn có cả nhà bếp riêng để nấu nướng nữa chứ! Thế thì quá tuyệt vời rồi còn gì!”
“Với điều kiện như vậy, làm sao có thể so sánh được với các nhà máy quốc doanh kia!”
“Lương của nhà máy quốc doanh có thể cao bằng chúng ta sao?”
“Đúng vậy! Lương của công nhân nhà máy quốc doanh không thể nào sánh bằng chúng ta được. Họ chỉ giỏi cái danh phận công nhân nhà máy quốc doanh, chứ ngoài ra chẳng hơn gì chúng ta.”
Ninh Tịch mỉm cười xoa dịu: “Nói như vậy thì không công bằng. Nhà máy quốc doanh còn có cơ hội phân chia nhà ở, nhưng nhà máy tư nhân như chúng tôi thì không dám cạnh tranh về mặt phúc lợi đó.”
Dì Hà cười khẩy, lắc đầu: “Những người được phân nhà đều là có quan hệ với các vị lãnh đạo cả. Có người xin xỏ mấy chục lần mà vẫn chưa chắc xin được một căn.”
Vợ chồng lão Chu, anh Khuê và nhiều người khác cũng đã đến. Hôm nay cả hai xưởng đều tạm ngưng hoạt động, tất cả đều được mời đến dùng bữa tiệc.
Ninh Tịch bước tới chào hỏi, sắp xếp chỗ ngồi xong xuôi rồi đứng gần đó tiếp tục trò chuyện với mọi người.
“Lục Nam!” Một giọng the thé kèm theo tiếng khóc vọng vào từ bên ngoài.
Mọi người theo phản xạ đều hướng mắt về phía cửa ra vào.
Dương Ngọc Phượng còn ở khá xa nhưng âm thanh đã vọng tới. Bà ta lắc lư di chuyển về phía sân, từng bước chân ngắn ngủn, cái bụng tròn vo như sắp sinh đến nơi, trông chẳng khác nào một con vịt bầu đang tập tễnh đi. Khi bà ta vừa tới cổng, có thể thấy rõ khuôn mặt đầy mỡ đang run rẩy bần bật.
Chắc hẳn nhờ được nhà mẹ đẻ chăm sóc chu đáo, Dương Ngọc Phượng đã béo lên trông thấy. Quần áo trên người bà ta đã không còn vừa vặn, toàn thân mỡ thịt bị siết c.h.ặ.t lại thành từng ngấn, trông như đang đeo mấy chiếc lốp xe quanh người.
Vừa đặt chân vào cửa, Dương Ngọc Phượng đã lắc lư thân hình nặng nề như mang lốp xe lao thẳng về phía Lục Nam.
“Con ơi!” Dương Ngọc Phượng bật khóc nức nở, lao tới định ôm chầm lấy Lục Nam, nhưng anh đã nhanh ch.óng né tránh.
Bà ta đứng ngây người một lúc, rồi gào lên t.h.ả.m thiết: “Con ơi! Cuối cùng con cũng về rồi, mẹ khổ sở quá! Mẹ sống không nổi nữa rồi! Nếu không phải vì muốn gặp lại con, mẹ đã sớm c.h.ế.t quách đi cho rồi!”
Dương Ngọc Phượng đưa tay quệt nước mắt, hỉ mũi một cái rồi tiếp tục nức nở kể lể: “Cái đứa vợ này của con thật sự quá độc ác! Mẹ đến tìm con bé nói lý lẽ, vậy mà nó lại sai người đ.á.n.h mẹ. Cậu, dì, dượng của mẹ đến tìm nó phân giải phải trái, nó lại sai người đ.á.n.h chúng tôi một trận rồi đuổi thẳng ra ngoài. Dượng con họ quá thất vọng, nói sẽ tuyệt giao với con bé, không thèm quan tâm đến mẹ con nữa rồi. Con ơi! Mẹ thật sự không sống nổi nữa đâu!”
