Sau Khi Gả Thay Cho Vương Gia Bại Liệt, Nàng Trở Thành Đoàn Sủng Của Hoàng Gia - Chương 210: Không Hổ Danh Là Chiến Thần Vương Gia Năm Xưa

Cập nhật lúc: 19/04/2026 04:12

Sở Anh Lạc đến biên giới Tây Nam, thấy dịch bệnh hoành hành, bá tánh sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, lòng cô vô cùng nặng nề.

Cô lập tức bắt đầu điều tra nguồn gốc ôn dịch, tìm kiếm phương pháp giải quyết.

Sau một hồi điều tra, Sở Anh Lạc phát hiện nguồn cơn của dịch bệnh hóa ra lại là một mỏ khoáng sản. Cô lập tức hạ lệnh phong tỏa mỏ khoáng, cấm bất kỳ ai ra vào, sau đó dẫn theo y sư vào trong mỏ tìm mầm bệnh.

Trong mỏ, Sở Anh Lạc phát hiện ra một loại quặng kỳ lạ, loại quặng này tỏa ra một loại khí độc, chính loại khí này đã dẫn đến sự bùng phát ôn dịch. Cô lập tức ra lệnh niêm phong toàn bộ quặng, sau đó dẫn y sư tiến hành khử trùng mỏ khoáng.

Sau một hồi nỗ lực, dịch bệnh cuối cùng cũng được khống chế.

Suốt quãng đường, Doãn Thiên Mạch đều quan sát Sở Anh Lạc, cô thông minh, dũng cảm, lương thiện lại có y thuật cao siêu.

Doãn Thiên Mạch nhìn thấu mọi chuyện, thầm vui mừng trong lòng. Bao nhiêu năm không gặp, không ngờ muội muội lại xuất sắc đến nhường này.

......

Ba tháng sau, ôn dịch cuối cùng cũng được giải quyết triệt để.

Trải qua một hành trình dài đằng đẵng, Sở Anh Lạc rốt cuộc cũng trở về kinh thành mà cô hằng mong nhớ.

Một tháng bôn ba trên đường, trong lòng cô tràn ngập nỗi nhớ nhung dành cho Vương gia. Lần này trở về, cô không gửi thư báo trước, định tạo cho anh một điều bất ngờ.

Tối hôm đó.

Sở Anh Lạc lặng lẽ đến Tứ Vương phủ, cô lệnh cho những người khác lui xuống, bản thân thì khẽ đẩy cánh cổng lớn của Vương phủ ra.

Trong sân, ánh trăng như nước, phủ lên người một người đàn ông tuấn tú. Bóng lưng anh thẳng tắp như một cây tùng hiên ngang.

Anh đang ngắm nhìn vầng trăng trên cao, dường như đang gửi gắm nỗi nhớ qua cảnh vật.

Mắt Sở Anh Lạc sáng lên, Mặc Bắc Chấp?

Mặc Bắc Chấp dường như cảm nhận được điều gì đó, anh quay đầu lại và nhìn thấy Sở Anh Lạc.

Trong mắt anh lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó là niềm vui sướng tột cùng: "Lạc nhi?"

"Vương gia, em về rồi đây!"

Sở Anh Lạc cong mắt cười nói, cô nhanh chân chạy tới, nhào vào lòng Mặc Bắc Chấp. Anh cũng sải bước nhanh về phía cô, một phát ôm chầm lấy cô vào lòng, hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau.

Tình nồng ý đượm, Mặc Bắc Chấp bế bổng Sở Anh Lạc lên xoay mấy vòng.

"Lạc nhi, ta nhớ nàng lắm." Giọng Mặc Bắc Chấp trầm thấp mà dịu dàng, chứa đựng bao nỗi nhớ nhung da diết dành cho cô.

"Vương gia, em cũng vậy." Sở Anh Lạc mỉm cười nhìn anh, trong mắt lấp lánh ánh lệ.

Đã lâu không gặp, hai người có quá nhiều lời muốn nói, nhưng nhất thời lại không biết bắt đầu từ đâu.

Sở Anh Lạc ngẩng đầu nhìn Mặc Bắc Chấp: "Vương gia, sau này em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa."

Mặc Bắc Chấp nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, ánh mắt anh tràn ngập tình si: "Lạc nhi, ta cũng sẽ không để nàng rời xa ta thêm lần nào nữa."

Sở Anh Lạc cúi đầu, kinh ngạc nhìn vào đôi chân của anh: "Vương gia, chân của anh khỏi rồi sao?"

Mặc Bắc Chấp khẽ gật đầu, ánh mắt cưng chiều dừng lại trên người cô: "Ừm, khỏi rồi."

Sở Anh Lạc vui mừng khôn xiết: "Vậy chẳng phải chúng ta có thể......"

Cô nở nụ cười đầy tinh quái.

Ánh mắt Mặc Bắc Chấp tối lại, ý cười nơi đáy mắt sâu thẳm khó đoán. Trong lúc im lặng, anh trực tiếp vươn tay ôm lấy eo Sở Anh Lạc, bế ngang cô lên, đi thẳng vào trong phòng.

Nhìn thấy "lực cánh tay" mạnh mẽ này của chồng mình, Sở Anh Lạc đưa tay vòng qua cổ anh: "Vương gia, chân anh vừa mới khỏi, thế này đã được rồi sao?"

Không ngờ anh còn có thể bế kiểu công chúa thế này!

Mặc Bắc Chấp nhìn Sở Anh Lạc chăm chú, nơi đáy mắt anh lấp lánh tình ý nồng đậm như những vì sao rực rỡ. Anh khẽ nhếch môi: "Lát nữa sẽ cho nàng thấy ta có "được" hay không."

Mặc Bắc Chấp nhấc chân đá văng cửa phòng, bế cô bước vào trong.

Ngoài phòng, bốn bóng người phi xuống.

"Vương gia cuối cùng cũng không cần làm hòn vọng thê nữa rồi." Giang Phong lẩm bẩm một mình, ánh mắt hiện lên vẻ bùi ngùi.

"Chân của Vương gia thật sự khỏi rồi sao?" Phi Lưu hỏi.

Giang Phong gật đầu: "Ừm, đã hồi phục hoàn toàn rồi, hôm nay ngài ấy đi bộ nhiều lắm đấy."

Nghe thấy câu trả lời khẳng định của Giang Phong, ánh mắt mấy người bọn họ tối lại, không cần nghĩ cũng biết đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì.

Trong phòng, Sở Anh Lạc bị Mặc Bắc Chấp đè xuống giường, anh cúi người hôn lên đôi môi cô.

Sở Anh Lạc mở to mắt nhìn anh, khóe miệng cô khẽ nhếch lên một đường cong mê hoặc. Cô vòng tay qua cổ anh, cùng anh hôn nhau nồng cháy, quấn quýt không rời.

Mặc Bắc Chấp cuồng nhiệt chiếm lấy, mãi cho đến khi Sở Anh Lạc cảm thấy không thở nổi, anh mới luyến tiếc buông cô ra.

"Lạc nhi, nàng gầy đi rồi." Mặc Bắc Chấp xót xa xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Sở Anh Lạc nũng nịu lườm anh một cái: "Vương gia thì ngược lại, trông càng ngày càng anh tuấn tiêu sái hơn đấy."

Hai người nhìn nhau mỉm cười.

"Lạc nhi, nàng có mệt không?" Giọng Mặc Bắc Chấp khàn khàn, đôi mắt đen sâu thẳm hun hút.

Cô vừa đi trị ôn dịch, lại không ngừng nghỉ đi đường suốt cả một ngày, anh lo lắng cơ thể cô chịu không nổi.

Ai ngờ, Sở Anh Lạc lại lắc đầu: "Vương gia, em chẳng thấy mệt chút nào hết, em cảm giác tối nay mình có thể thức trắng đêm luôn đấy."

Thực ra cô có nước Linh Tuyền để bổ sung thể lực, đương nhiên là không thấy mệt rồi.

Chẳng những không thấy mệt, mà trái lại cô còn cảm thấy tinh lực dồi dào.

Nghe vậy, ánh mắt Mặc Bắc Chấp trở nên thâm trầm: "Lạc nhi, đây là nàng tự nói đấy nhé, tối nay không ngủ nữa."

Sở Anh Lạc vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo người xuống thấp rồi chủ động hôn lên.

Dưới ánh trăng, ánh nến bập bùng lay động, cả căn phòng tràn ngập hơi thở ái ân.

Sở Anh Lạc nhắm mắt tận hưởng sự yêu thương bá đạo của anh, cơ thể cô dần mềm nhũn trong vòng tay Mặc Bắc Chấp, cả trái tim như tan chảy thành một dòng suối xuân, dập dềnh không dứt.

Sở Anh Lạc không biết đêm nay anh muốn bao nhiêu lần, chỉ biết anh như người đã nếm được vị ngọt, cứ triền miên mãi không biết mệt mỏi.

......

Ba ngày sau, nhóm người Giang Phong cứ đi tới đi lui trước cửa phòng, nhưng không một ai dám gõ cửa.

Phi Lưu chỉ tay vào Giang Phong: "Ngươi vào đi."

Giang Phong liều mạng lắc đầu: "Ta không đi, muốn đi thì ngươi tự đi mà đi."

Tiếp đó, Phi Lưu lại nhìn về phía Hoắc Đao và Lãnh Viêm, ai ngờ hai người kia trực tiếp vèo một cái biến mất không thấy tăm hơi.

Phi Lưu tức khắc rầu rĩ không thôi.

Đã ba ngày trôi qua rồi, kể từ khi Vương gia và Vương phi vào phòng đến giờ vẫn chưa từng bước ra ngoài. Bọn họ chẳng ai dám gõ cửa, dù có chuyện gấp cũng không dám vào bẩm báo.

Hiện giờ Vương gia và Vương phi đang lúc nồng nhiệt, xông vào lúc này chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t, kết cục chắc chắn sẽ rất t.h.ả.m thương.

Giang Phong lo lắng nói: "Ngươi bảo Vương gia và Vương phi cứ ở mãi trong đó không ra, liệu có khi nào xảy ra chuyện gì rồi không?"

"Có thể xảy ra chuyện gì được chứ?" Phi Lưu nhíu mày đáp.

Giang Phong nhìn quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chỗ Xuân Hòa: "Xuân Hòa, hay là cô vào xem thử đi?"

"Tôi không đi, tôi không đi đâu..."

Đầu của Xuân Hòa lắc như trống bỏi, cô ấy cũng chẳng ngốc, vào lúc này mà xông vào thì chẳng phải là chán sống rồi sao.

Giang Phong nhìn sang những người khác, tất cả đều đồng loạt lắc đầu, rõ ràng là không có ai tình nguyện đi vào.

Giang Phong thở dài một tiếng: "Thôi bỏ đi, chúng ta cứ tiếp tục đợi vậy."

Không chỉ phải đợi, mà còn phải ngăn cản không cho người khác vào quấy rầy.

Chẳng hạn như Doãn Thiên Mạch, giữa chừng anh ta đã đến hai lần.

Doãn Thiên Mạch đi tới đi lui bên ngoài, anh ta rất muốn gặp Sở Anh Lạc, nhưng lại bị Giang Phong và Phi Lưu chặn ngoài cửa. Anh ta không biết bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vốn định xông đại vào, nhưng ánh mắt đầy ẩn ý của Giang Phong đã khiến anh ta giật mình khựng lại.

"Doãn hoàng t.ử, Vương gia và Vương phi đã mấy tháng không gặp, đúng là xa nhau lâu ngày tình cảm mặn nồng hơn cả lúc mới cưới, vào lúc này, ngài đừng vào làm loạn nữa..."

Lời đã nói đến mức này, Doãn Thiên Mạch dĩ nhiên là hiểu ra vấn đề.

Khóe miệng Doãn Thiên Mạch giật giật, bất lực phất tay áo rời đi.

Điều khiến người ta cạn lời nhất chính là vị công công bên cạnh hoàng thượng cũng đã tới, nói là hoàng thượng triệu kiến để ban thưởng cho Tứ Vương phi.

Vị công công này đã đến liên tục trong ba ngày.

Giang Phong và Phi Lưu thực sự không thể tiếp tục ngăn cản được nữa, đành phải để công công đi vào.

Nào ngờ Sở Anh Lạc đến mặt cũng chẳng thèm gặp, chỉ nhắn lại một câu bảo hoàng thượng cứ đợi đấy.

Mặt vị công công xanh mét, quỳ trên mặt đất kêu lên: "Tứ Vương phi ơi, đây là thánh chỉ của hoàng thượng đấy ạ."

Sở Anh Lạc mất kiên nhẫn ra lệnh: "Giang Phong, Phi Lưu, lôi người ra ngoài cho ta."

Giang Phong và Phi Lưu nhận lệnh, trực tiếp lôi vị công công ra tận ngoài phủ.

Công công ngã chổng vó, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khổ sở hỏi: "Tứ Vương phi này rốt cuộc là đang bận chuyện gì? Đến cả ý chỉ của hoàng thượng mà cũng dám kháng lệnh sao?"

Giang Phong lườm công công một cái: "Tứ Vương phi là công thần, vào cung muộn một chút thì đã sao? Hoàng thượng còn chẳng nói gì, ông dám ý kiến à?"

Công công cười gượng gạo, xua tay liên tục: "Lão nô đâu dám, lão nô chỉ muốn biết lý do để về bẩm báo lại với hoàng thượng thôi..."

Giang Phong cạn lời đáp: "Đồ ngốc, Vương phi và Vương gia đang ở trong phòng, còn có thể bận chuyện gì nữa chứ?"

Nghe xong, gương mặt già nua của vị công công đỏ bừng lên: "Lão nô hiểu rồi, lão nô hiểu rồi."

Công công vừa lăn vừa bò chạy đi, miệng không ngừng lẩm bẩm: Đúng là không phải dạng vừa đâu.

Vị Tứ Vương gia này quả không hổ danh là chiến thần năm đó, thực sự là quá lợi hại!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.