Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 3: Sự Thật Phơi Bày, Giang Tuyết Bị Vạch Trần Bộ Mặt Thật
Cập nhật lúc: 27/02/2026 21:04
"Tôn Đại Bảo, trẻ con nói dối sẽ bị chú công an bắt đi đấy..."
"Không, cháu không muốn, cháu không muốn chú công an bắt cháu đâu. Hu hu hu..."
"Vậy em nói xem, hôm qua thật sự là chị đẩy em xuống nước sao?"
"Không có, chị Nguyệt không đẩy cháu, cháu thấy dưới nước có cá, cháu muốn ăn cá nên mới xuống nước, là chị Nguyệt đã cứu cháu. Hu hu hu... Cháu không dám nói dối nữa đâu, chú công an đừng bắt cháu, hu hu hu..."
Xung quanh vang lên tiếng hít hà, ánh mắt nhìn Tôn đại nương đều thay đổi.
"Tôi đã nói Nguyệt nha đầu sẽ không hại người mà..."
"Mẹ thằng Đại Bảo, nhà thím đây là lấy oán báo ân đấy."
"Người ta cứu nó, lại còn vu oan cho người ta như vậy, sau này ai dám cứu nó nữa, c.h.ế.t đuối cho xong."...
Tôn đại nương nghe những lời của mọi người, mặt lúc đỏ lúc trắng.
"Cái thằng ranh con này, không phải mày nói là Giang Nguyệt đẩy mày xuống nước sao?" Tôn đại nương thẹn quá hóa giận, tóm lấy Tôn Đại Bảo quất vào m.ô.n.g nó.
"Cho mày nói dối này, cho mày lừa người này..."
"Á á á... Mẹ ơi con không dám nữa, mẹ đừng đ.á.n.h nữa..."
Tôn Đại Bảo đau đớn khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Đám người Tôn gia vốn đang hùng hổ, lúc này cũng mất đi khí thế kiêu ngạo, đứng đó đầy xấu hổ.
Dân làng vây xem thấy vậy, chép miệng liên tục.
Có người nói Tôn Đại Bảo lớn lên bị lệch lạc rồi.
Có người nói sau này phải dặn con cái nhà mình tránh xa Tôn Đại Bảo.
Có người thì hả hê dạy Tôn đại nương cách đ.á.n.h Tôn Đại Bảo thế nào, nếu không nó không chừa.
Tôn đại nương đ.á.n.h càng hăng hơn.
Ngay cả Tôn đại thúc cũng tham gia vào.
Cứ như vậy, dưới sự chứng kiến của đông đảo dân làng, Tôn Đại Bảo bị bố mẹ đ.á.n.h đòn kép.
Giang Nguyệt nhìn Tôn Đại Bảo bị đ.á.n.h, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
May mà lần này bi kịch không tái diễn.
"Đau quá, đừng đ.á.n.h nữa, hu hu hu..."
"Thằng ranh con, là ai dạy mày lừa người, hả, cho mày không học thói tốt này, cho mày không học thói tốt này..."
"Hu hu hu... Đừng đ.á.n.h nữa, là chị Giang Tuyết dạy con nói như vậy, chị ấy nói con nói như vậy thì bố mẹ sẽ không đ.á.n.h con nữa, hu hu hu... Đau quá..."
"Cái gì?" Tiếng hét ch.ói tai của Tôn đại nương lại vang lên.
"Giang Tuyết, con tiện nhân kia ra đây cho tao, mày dám dạy hư Đại Bảo nhà tao à?"
Tôn Đại Bảo thấy bố mẹ cuối cùng cũng dừng tay, khóc càng tủi thân hơn.
"Chính là chị Giang Tuyết dạy con nói như vậy, hu hu hu..."
Lúc này Giang Nguyệt cũng chú ý tới Giang Tuyết đang đứng ngoài đám đông.
Sự căm hận trong đáy mắt cô trào dâng, cô chỉ tay về phía Giang Tuyết, giọng nói tràn ngập sự phẫn nộ và tủi thân: "Giang Tuyết, tại sao mày lại muốn hại tao như vậy!"
"Không, không phải tôi."
Sắc mặt Giang Tuyết biến đổi lớn, lập tức bỏ chạy ra xa.
"Giang Tuyết, con ranh con kia đứng lại cho tao." Tôn đại nương nhìn thấy Giang Tuyết bỏ chạy, lớn tiếng gầm lên.
Giang Nguyệt nhìn bóng lưng chạy trốn nhếch nhác của Giang Tuyết, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng.
Kiếp trước kiếp này, đây là lần đầu tiên cô thấy Giang Tuyết nhếch nhác đến vậy.
Giang Tuyết thấy Tôn đại nương đuổi theo, dưới chân như gắn thêm bánh xe phong hỏa luân, chạy càng nhanh hơn.
"Không, không phải cháu, đừng đuổi theo cháu, không liên quan đến cháu..."
Nhưng dù cô ta có biện minh thế nào, Tôn đại nương cũng không dừng bước.
Tôn đại thúc cũng không tiện ở lại đây nữa, nói một câu xin lỗi với Giang Nguyệt rồi xách Tôn Đại Bảo rời đi.
Trò hề kết thúc, dân làng lần lượt giải tán, Giang Nguyệt vừa định quay người về nhà, khóe mắt liếc thấy mấy người vẫn đang buông thõng cánh tay chưa rời đi.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Giang lão thái tay dính đầy bùn đất trở về, nhìn thấy mấy người trước cửa, nghi hoặc hỏi.
Hai người nhìn thấy Giang lão thái như nhìn thấy vị cứu tinh, vẻ mặt khẩn thiết nói: "Bác sĩ Giang, bà có thể giúp chúng tôi nối lại cánh tay được không?"
Giang lão thái là một bác sĩ chân đất, cũng là bác sĩ duy nhất trong làng.
Chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra sự bất thường của mấy người họ, bà vừa định qua giúp họ, Giang Nguyệt đột nhiên cười rạng rỡ, "Để cháu."
Cùng với lời nói của cô, cánh tay của hai người đã được cô nối lại một cách dứt khoát và gọn gàng.
Hai người vung vẩy cánh tay, thấy cánh tay cuối cùng cũng cử động lại bình thường, lập tức nói lời cảm ơn rồi rời đi.
Giang Nguyệt nhìn bóng lưng rời đi của hai người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó nhận ra.
Cô không phải là thánh mẫu gì, người khác nhẹ nhàng nói một câu xin lỗi là có thể tha thứ tất cả.
Vừa rồi nhân lúc hai người không chú ý, cô đã rắc một ít bột phấn lên người họ.
Chỗ bột phấn đó đủ để họ "tận hưởng" hơn nửa tháng rồi.
Giang lão thái kinh ngạc trước thủ pháp dứt khoát gọn gàng của Giang Nguyệt, đồng thời cũng thu hết những hành động nhỏ của cô vào mắt.
Trong mắt mang theo sự cưng chiều và chút bất đực dĩ.
"Nguyệt nha đầu, bọn họ đắc tội với cháu à?"
Giang Nguyệt bước tới nhận lấy chiếc gùi trên tay Giang lão thái, dăm ba câu kể lại chuyện vừa xảy ra cho Giang lão thái nghe.
"Cái gì? Bọn họ sao dám?" Nói rồi, Giang lão thái đùng đùng nổi giận định đi tìm đám người Tôn đại nương tính sổ.
Giang Nguyệt kéo Giang lão thái lại, làm nũng nói: "Bà nội, không sao rồi, bọn họ không làm cháu bị thương."
Giang lão thái không yên tâm, hai mắt như radar quét từ trên xuống dưới người Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt ôm lấy cánh tay bà, tiếp tục làm nũng: "Bà nội, cháu đói rồi, đói lắm đói lắm."
Giang lão thái nhìn dáng vẻ của cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Bà điểm nhẹ lên trán Giang Nguyệt nói: "Cái tính tình mềm mỏng này của cháu, bao giờ mới sửa được đây? Bao giờ mới có thể cứng rắn lên để không bị người ta bắt nạt?"
"Bà nội, hôm nay cháu đâu có bị người ta bắt nạt, sau này cũng sẽ không để ai bắt nạt nữa. Thôi bà nội, chúng ta không nói chuyện này nữa, cháu thật sự rất đói." Giang Nguyệt chu môi, giậm chân, làm nũng nói.
"Đồ ăn bày sẵn ở kia kìa, mắt cháu để làm cảnh à?"
Nhìn thấy đồ ăn mình để lại cho Giang Nguyệt vẫn chưa đụng đến, Giang lão thái cạn lời liếc xéo cô một cái, giơ tay b.úng một cái "cốc" lên trán cô.
"Á—— đau——" Giang Nguyệt tủi thân.
"Đau c.h.ế.t cháu cho xong."
"Đưa tay ra đây, bà xem nào?"
"Bà nội, cháu khỏi rồi."
Giang Nguyệt nhảy nhót tung tăng một vòng quanh Giang lão thái.
"Dừng dừng dừng, bà tin cháu rồi được chưa? Đây, lót dạ trước đi, đừng ăn nhiều quá, lát nữa bà hầm canh gà cho cháu."
"Bà nội đối xử với cháu tốt nhất." Giang Nguyệt thơm chụt một cái lên má Giang lão thái, rồi mới ngon lành ăn chiếc bánh mì trong tay.
Ăn được hương vị quen thuộc này, hốc mắt Giang Nguyệt lại không kìm được mà đỏ lên.
Có thể được ăn lại bánh bao do bà nội làm, thật tốt, thật hạnh phúc.
"Ăn từ từ thôi, cái con bé này, thật hết cách với cháu." Giang lão thái bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng nụ cười trên khóe môi vẫn luôn hiện hữu.
Bà phát hiện Nguyệt nha đầu nhà bà sau khi tỉnh lại lần này, đã trở nên hoạt bát hơn rất nhiều.
Thật hy vọng sau này con bé sẽ luôn như vậy, Giang lão thái thầm nghĩ trong lòng.
Giang lão thái dọn dẹp xong xuôi, đi vào bếp bắt đầu nấu cơm.
Gà đã được làm thịt từ sáng nay, chỉ cần đem luộc là được.
Không lâu sau, từ trong bếp đã bay ra mùi thơm của thức ăn.
Thời đại này tuy khổ cực, nhưng Giang lão thái là bác sĩ, trong làng có rất nhiều người không có tiền chữa bệnh, sẽ mang các loại đồ ăn đến biếu bà thay cho tiền khám.
Vì vậy, chỗ của Giang lão thái cơ bản không thiếu đồ ăn, chỉ là bình thường bà không nỡ ăn.
Giang Nguyệt nhìn bóng lưng bận rộn trong bếp, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Kiếp trước, cô ngốc nghếch, đồ bà nội để lại cho cô, cô đều ưu tiên cho những người kia trước, hết lần này đến lần khác làm tổn thương trái tim bà.
Giang Nguyệt đi đến bên chum nước, nhìn bản thân vừa đen vừa gầy, trực tiếp tự tát mình một cái.
