Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Cấm Dục Đột Nhiên Muốn Cưng Chiều Tôi - Chương 110: Đánh Giá
Cập nhật lúc: 25/01/2026 19:34
“Mạnh Du sao? Không thể nào.” Đoạn Dực nói, “Các cậu còn nhớ bản thỏa thuận tiền hôn nhân của cậu ấy không? Lúc đầu cậu ấy chọn liên hôn với Mạnh gia chính là vì Mạnh Du không thích cậu ấy.”
Hình như cũng đúng, Phó Thanh Thiệu làm sao có thể thích Mạnh Du được chứ.
Mạnh Du cũng là người đã có người trong lòng.
Vài người nhìn nhau, không tìm ra đáp án.
Dường như họ đang rơi vào một bài toán không lời giải.
-
Phó Thanh Thiệu về đến nhà vừa đúng 11 giờ.
Mạnh Du vẫn chưa ngủ.
Thấy anh về, cô đi vào bếp chuẩn bị trà giải rượu cho anh. Phó Thanh Thiệu nói: “Tôi không uống bao nhiêu đâu, không cần chuẩn bị đâu.”
Mạnh Du cười nói được, rồi nhìn thấy anh đang xách một chiếc túi nilon.
“Cái gì đây ạ?” Cô mở ra, kinh ngạc trợn tròn mắt, đáy mắt dưới ánh đèn lấp lánh những tia sáng vui vẻ: “Anh mua ạ?”
Một túi đầy những con b.úp bê len nhỏ xinh xắn.
Phó Thanh Thiệu nới lỏng cà vạt: “Trên đường về thấy một bà cụ bày hàng bên lề đường nên tiện tay mua thôi.”
“Em vẫn chưa ngủ sao?” Anh thấy mái tóc dài của Mạnh Du hơi rối, dường như cô đã nằm xuống rồi lại ngồi dậy.
“Anh vẫn chưa về nhà mà.”
Bước chân Phó Thanh Thiệu khựng lại: “Em đang... đợi tôi sao?”
“Vâng.” Mạnh Du gật đầu, đặt túi b.úp bê len lên bàn trà rồi cùng Phó Thanh Thiệu đi vào phòng ngủ chính. Mấy ngày nghỉ lễ này, giờ giấc sinh hoạt của cô không còn chuẩn xác như trước. Tối nay cô tựa đầu giường xem một lát tài liệu về siêu thị, cũng là để đợi anh về.
Nỗi phiền muộn trong lòng Phó Thanh Thiệu hai ngày qua bỗng chốc tan biến chỉ vì một câu nói của cô.
Ngoài lần anh say rượu ra, lần này cô vẫn đang đợi anh.
Tương lai, cô đều sẽ đợi anh.
Người đàn ông cởi áo sơ mi, để lộ cơ bụng săn chắc và rõ nét, anh vắt chiếc áo lên lưng ghế sofa. Giây tiếp theo, một bàn tay trắng nõn đã cầm lấy chiếc áo, tự nhiên bỏ vào giỏ đồ bẩn để ngày mai mang đi giặt. Đáy mắt Phó Thanh Thiệu thoáng qua một tia cười, anh nắm lấy tay Mạnh Du, kéo cô về phía phòng tắm.
Mạnh Du cứ thế bị kéo vào phòng tắm.
Cùng với tiếng đóng cửa, Phó Thanh Thiệu cúi đầu định hôn lên môi cô. Mạnh Du nghiêng đầu, đôi môi hơi mát của người đàn ông liền rơi xuống mạch m.á.u nơi cổ cô.
Mạnh Du nói: “Em tắm rồi mà.”
Tiếp theo, lớp da mỏng manh trên mạch m.á.u nơi cổ cô bị răng anh khẽ chạm vào. Cô trợn tròn mắt, không dám cử động.
Hơi thở của anh mang theo mùi rượu rất nhạt, thoang thoảng.
“Thỏi son trong xe là của bạn gái Triệu Cảnh Chu để lại, cậu ta mượn xe tôi đi mà không để ý.”
Người đàn ông vừa nói vừa khẽ hôn dọc theo chiếc cổ thon dài của cô.
Mạnh Du không ngờ anh vẫn còn đang giải thích về chuyện tối qua. Anh dường như rất để tâm đến chuyện này. Trong phòng tắm có chút hơi ẩm ngột ngạt, cô ngửa đầu, cảm giác ngứa ngáy từ những nụ hôn ướt át nơi cổ len lỏi vào da thịt, chạy dọc theo huyết quản khiến cô không khỏi rùng mình.
Sau lưng rất lạnh, nhưng cơ thể cô lại càng lúc càng nóng.
“Vì vậy em mới tin anh mà, em biết chắc chắn không phải do người phụ nữ khác bên cạnh anh để lại.”
“Tin tôi như vậy, không sợ tôi ngoại tình sao?”
Từ "ngoại tình" được anh thốt ra một cách bình thản và trầm khàn.
Mạnh Du lắc đầu, còn khẽ mỉm cười, Phó Thanh Thiệu có thể cảm nhận được sự rung động của dây thanh quản khi cô cười. Môi anh vẫn dán c.h.ặ.t vào đó.
“Em dĩ nhiên tin anh rồi, chúng ta là vợ chồng, trong thỏa thuận tiền hôn nhân đã viết rất rõ ràng rồi mà.” Anh sẽ không yêu ai, không tin vào tình yêu, chỉ yêu cầu người vợ phải tương kính như tân với mình.
Như vậy cũng tốt.
Con người ta không nên tham lam quá nhiều.
Mạnh Du đã học được cách tự điều tiết và thỏa mãn, cô không muốn cứ mãi đ.â.m đầu vào ngõ cụt trong một chuyện nào đó.
Kể từ khi chia tay Thẩm Tấn vì chuyện đó, mọi lời thề thốt thời thiếu niên đều hóa thành bọt biển, bất kỳ lời thề hay tình yêu nào cũng không thể giữ lại được. Mẹ nuôi cô lâm bệnh nặng, cô đột nhiên được phát hiện là thiên kim tiểu thư thất lạc của một gia đình giàu có, cô trở về Mạnh gia nhưng lại không được cha mẹ ruột yêu thương.
Mọi chuyện đều nằm ngoài tầm kiểm soát của con người.
Rất nhiều chuyện vô thường, cứ sống cho hiện tại là tốt rồi.
“Chúng ta là vợ chồng, dĩ nhiên nên tin tưởng đối phương. Sự nghi ngờ, chất vấn sẽ bào mòn tình cảm của nhau.” Anh vốn không yêu cô, thứ anh muốn là một cuộc hôn nhân hợp đồng, một người cộng sự, một người vợ tương kính như tân. Họ vốn dĩ không có tình cảm quá sâu đậm, không chịu nổi sự bào mòn nhiều lần. Cô nhìn anh và nói: “Cũng giống như... Tam ca, anh cũng sẽ không sợ em ngoại tình đúng không? Chúng ta đều sẽ trung thành với cuộc hôn nhân này, đây là điều đã được viết rõ ràng trên giấy trắng mực đen trong hợp đồng rồi.”
“Sao em biết tôi sẽ không sợ chứ?” Hợp đồng tiền hôn nhân, lại là hợp đồng, cô nhớ rõ đến thế sao. Phó Thanh Thiệu nhắm mắt lại, nụ hôn dọc theo xương quai xanh của cô đi xuống, rồi khẽ c.ắ.n một cái.
“Anh... sẽ sợ sao?” Mạnh Du không nhận được câu trả lời, bị c.ắ.n một cái vào vùng da nhạy cảm, cả người cô run lên như bị điện giật.
Cô phải vịn vào vai anh mới đứng vững được.
Cô nghe thấy tiếng "ừ" trầm đục đáp lại từ trong cổ họng Phó Thanh Thiệu.
Tiếng nuốt nước bọt rất rõ ràng, tiếng thở của anh trong không gian này bị phóng đại lên, cô lại cảm thấy dường như mình đang gặp ảo giác.
-
Mùng 6 Tết, bên ngoài tuyết rơi.
Đúng hơn là trận tuyết đầu tiên của năm mới ở Giang Thành.
Tuyết rơi cả ngày, 5 giờ chiều, Phó Thanh Thiệu và Mạnh Du đến Phó gia. Trưa nay họ nhận được điện thoại, bà nội nói nhớ hai người. Xe chạy vào Phó trạch, Mạnh Du xuống xe, dưới chân dẫm lên lớp tuyết dày phát ra tiếng "lạo xạo".
Trong gara còn đỗ hai chiếc xe khác.
Một chiếc xe thể thao độ rất hầm hố, và một chiếc xe việt dã màu đen.
Còn một chiếc xe nữa.
Một chiếc Mercedes màu đen, kiểu dáng khiêm tốn.
Mạnh Du hỏi: “Trong nhà có khách ạ?”
Ánh mắt Phó Thanh Thiệu dừng lại trên biển số của chiếc Mercedes đó.
Giang A · 327CY.
Tầm mắt anh dừng lại trên chiếc xe đó vài giây, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, anh nắm lấy tay Mạnh Du đi vào phòng khách: “Chiếc xe thể thao là của Chu Thần, chiếc việt dã là của anh cả.”
Mạnh Du gật đầu, tối nay mọi người trong nhà có vẻ tập trung khá đầy đủ.
“Sinh nhật em là ngày mấy?” Từ việc nắm tay cô, ngay khoảnh khắc bước vào nhà, anh đổi thành đan mười ngón tay vào nhau.
Khi nắm c.h.ặ.t, từng đốt xương đều chạm vào nhau.
“Ngày 27 tháng 3 ạ.”
“Thiếu gia, thiếu nãi nãi về rồi ạ.” Dì Hạ bước tới, vui vẻ nói: “Hôm nay bạn trai của Phỉ tiểu thư cũng đến nhà dùng cơm. Nhà bếp đang chuẩn bị, còn một tiếng nữa mới dùng bữa, lão tiên sinh và thái thái đều đang ở phòng khách ạ.”
Bước chân của Mạnh Du và Phó Thanh Thiệu đồng thời khựng lại.
Sắc mặt hai người tuy bình thản nhưng lại gợn sóng.
Chỉ khựng lại một chút, rồi cả hai lại cùng nhịp bước tiếp vào trong.
Trên người cô mặc chiếc áo lông vũ dày, cổ lông trắng, trên cổ còn quàng chiếc khăn len màu cam vàng. Trong nhà ấm áp, Mạnh Du định cởi áo ra nhưng một bàn tay đã bị anh nắm c.h.ặ.t.
Phó Thanh Thiệu không buông tay.
“Phó tiên sinh...” Mạnh Du hạ thấp giọng nhắc nhở anh.
Nói xong, cô c.ắ.n môi, không để ý mình lại gọi như vậy.
Nhưng Phó Thanh Thiệu dường như hoàn toàn không nghe thấy, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía Thẩm Tấn đang ngồi trên sofa.
Nhìn chiếc áo sơ mi trắng Thẩm Tấn đang mặc.
Trong đầu Phó Thanh Thiệu bỗng lóe lên một tia sáng.
Anh nhớ lại ngày tiệc cuối năm của tập đoàn, khi anh tình cờ mặc một chiếc sơ mi trắng, người phụ nữ bên cạnh đã cười nói: “Anh mặc màu trắng trông trẻ ra nhiều đấy.”
Hóa ra là vậy.
Mạnh Du cuối cùng cũng rút được tay ra sau khi ngồi xuống, cô tháo khăn quàng cổ và cởi áo lông vũ.
Cô mỉm cười chào hỏi các bậc bề trên.
Kiều Phỉ hừ lạnh một tiếng, khoác tay Thẩm Tấn để khẳng định chủ quyền. Ánh mắt Thẩm Tấn trầm xuống, anh nhìn Mạnh Du, nhưng Mạnh Du không nhìn anh mà mỉm cười chào hỏi cô con gái nhà họ Phó bên cạnh.
Thẩm Thục Lan giới thiệu Thẩm Tấn là bạn trai của Phỉ Phỉ.
Mạnh Du cũng không thể không chào hỏi anh một câu, cô mím môi cười: “Chào anh.”
Đốt ngón tay cô lại một lần nữa bị ai đó siết c.h.ặ.t.
Mạnh Du nheo mắt.
Thầm nghĩ bữa cơm hôm nay làm sao mà nuốt trôi được đây.
Thẩm Tấn đứng dậy, nhìn về phía Phó Thanh Thiệu, đưa tay ra: “Phó tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”
Phó Thanh Thiệu mất vài giây mới chậm rãi đứng dậy.
Anh hờ hững bắt tay, đôi mắt đen lạnh lùng, hai người không tiếng động quan sát lẫn nhau.
Phó Thanh Thiệu nói: “Chị cả, chẳng phải chị muốn giúp Mạnh Du đo kích thước sao? Lên lầu đi ạ.”
Cả Phó Vãn Sơ và Mạnh Du bị gọi tên đều ngẩn ra vài giây rồi mới đứng dậy.
Phó Vãn Sơ không hề phản bác mà lập tức khoác tay Mạnh Du gật đầu đồng ý, còn nói mình suýt chút nữa thì quên mất.
Hai người đi lên cầu thang.
Lúc này Phó Vãn Sơ mới hỏi Mạnh Du: “Em và Thanh Thiệu cãi nhau à?”
Nhìn Mạnh Du lắc đầu, Phó Vãn Sơ có chút nghi hoặc. Cậu em trai này của cô, dáng vẻ vừa rồi thực sự không giống bình thường chút nào.
