Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Cấm Dục Đột Nhiên Muốn Cưng Chiều Tôi - Chương 116: Vợ Chồng Dài Lâu

Cập nhật lúc: 25/01/2026 19:35

“Anh ra ngoài hút điếu t.h.u.ố.c được không?” Giọng anh rất khàn, không đợi Mạnh Du trả lời đã véo má cô một cái, “Cổ họng ngứa quá, không nhịn được.”

Mạnh Du gật đầu. Chờ Phó Thanh Thiệu đi rồi, cô mới hậu tri hậu giác nhận ra, anh nói "không nhịn được" không phải là thèm t.h.u.ố.c, vốn dĩ anh cũng chẳng hút mấy khi. Anh nói không nhịn được là vì sự ám muội sau nụ hôn vừa rồi đã làm rối loạn nhịp thở của cả hai. Anh không nhịn được muốn hôn cô thêm lần nữa, muốn nụ hôn đó sâu đậm hơn.

Mạnh Du vào nhà vệ sinh rửa tay, dòng nước chảy qua kẽ tay, cô đưa tay áp lên má. Nóng quá. Cô cảm thấy mặt mình lúc này nóng như đang phát sốt vậy. Trong gương, đôi mắt người phụ nữ sáng rực như vừa được gột rửa. Mạnh Du vỗ vỗ mặt, khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên. Cô áp tay lên n.g.ự.c, tim vẫn đập rất nhanh.

Ở trong đó một lúc, Trần Ngật tới gõ cửa: “Chị ơi nhanh lên, em muốn vào.”

Mạnh Du xoa xoa má rồi mở cửa.

“Chị, sao mặt chị đỏ như m.ô.n.g khỉ thế kia?” Trần Ngật chống tay vào cửa, “Có phải vì bị anh rể xem mấy tấm ảnh lịch sử đen tối nên xấu hổ không?”

Cát Nhược Anh bưng chậu nước rửa rau vào đổ bồn cầu, mắng yêu: “Nói gì thế, chị con hồi nhỏ xinh đẹp lắm đấy nhé, vừa trắng vừa đáng yêu, là cô bé xinh nhất khu này. Hồi lớp một, mấy bạn nam trong lớp toàn lén nhét đồ ăn vặt vào cặp nó thôi. Mấy tấm ảnh đó chụp đẹp mà, năm đó đang mốt phong cách đó. Thanh Thiệu còn xin một tấm ảnh thẻ để vào ví nữa đấy.”

“Anh ấy lấy tấm nào ạ?”

“Tấm ảnh thẻ 3x4 ấy.” Trần Ngật đáp, “Cái tấm chị bị ngã rồi phải cạo trọc đầu trông như con trai ấy.”

Phó Thanh Thiệu hút xong hai điếu t.h.u.ố.c, dưới lầu gặp hàng xóm, đối phương nhìn anh vài lần rồi hỏi: “Cậu là bạn trai con bé nhà họ Trần hả?”

Anh đính chính: “Là chồng ạ.”

“Hai đứa kết hôn rồi à, khi nào tổ chức hôn lễ thế?”

“Chắc khoảng hai tháng nữa ạ.”

“Cậu làm nghề gì, tôi thấy chiếc xe này đắt tiền lắm.”

“Kinh doanh nhỏ thôi ạ.” Đây là lời Mạnh Du dặn, ai hỏi cứ bảo làm kinh doanh nhỏ.

“Cậu còn anh em trai gì không? Tôi có đứa con gái...”

Phó Thanh Thiệu nheo mắt, thản nhiên nghe đối phương nói hết. Thấy thái độ anh xa cách, người dì kia cũng không nói thêm gì nữa. Phó Thanh Thiệu cuối cùng cũng được giải thoát, đợi mùi t.h.u.ố.c lá tan bớt rồi mới lên lầu.

Vừa mở cửa, Mạnh Du đã lao tới lục lọi trên người anh.

“Ảnh của em đâu?” Cô thò tay vào túi quần tây của Phó Thanh Thiệu.

Ánh mắt Phó Thanh Thiệu tối sầm lại, anh nắm lấy cổ tay cô, giọng trầm xuống: “Đừng sờ loạn, bố mẹ đang nhìn kìa.”

Cát Nhược Anh thấy hai đứa tình cảm tốt như vậy thì trong lòng cũng yên tâm. Bà vốn lo Mạnh Du liên hôn với thiếu gia nhà họ Phó sẽ bị bắt nạt, giờ thấy hai đứa hòa hợp, đối phương tuy lớn tuổi hơn một chút, lời nói cử chỉ có vẻ lạnh lùng khó gần nhưng đối với Mạnh Du lại rất kiên nhẫn và bao dung.

Ngón tay Mạnh Du nóng ran. Hình như cô vừa chạm phải cái gì đó... Cô vội vàng rút tay lại, khẽ ho một tiếng.

Bữa trưa hôm đó cả nhà ăn uống rất vui vẻ. Dùng Coca thay rượu, năm người cùng nâng ly. Thời gian trôi qua thật nhanh, hơn hai giờ chiều, Mạnh Du lưu luyến ôm Cát Nhược Anh một cái. Cát Nhược Anh bận rộn cả buổi sáng, giờ mới sực nhớ ra điều gì, vội bảo Trần Chí Minh lấy hai phong bao lì xì đưa cho Mạnh Du và Phó Thanh Thiệu.

“Đáng lẽ phải đưa từ Tết, nhưng hôm nay mới rằm, vẫn chưa muộn.”

Phó Thanh Thiệu nhận lấy. Anh đã từng nhận rất nhiều bao lì xì, nhưng phong bao này anh đón bằng cả hai tay, trân trọng cất vào túi trong của áo khoác. “Con cảm ơn mẹ.”

Mạnh Du cầm bao lì xì vào phòng ngủ thu dọn hành lý. Trong phòng khách, Cát Nhược Anh do dự một chút rồi mới nói với người đàn ông có vẻ ngoài cao quý lạnh lùng trước mặt: “Hai đứa là liên hôn, nếu cậu không thích con bé, cũng xin đừng bắt nạt nó. Nó là đứa hiểu chuyện, từ nhỏ đã biết điều. Nếu cậu cảm thấy cuộc hôn nhân này không thể tiếp tục được nữa, xin hãy trực tiếp nói với nó để ly hôn hòa bình, đừng làm tổn thương nó.”

Trong cổ họng Phó Thanh Thiệu dâng lên vô số lời hứa hẹn. Nhìn gương mặt gầy gò, đầy nếp nhăn và không hề được chăm sóc của Cát Nhược Anh – người phụ nữ mộc mạc nhất thế gian với lời dặn dò chân thành nhất, anh trịnh trọng đáp: “Con sẽ cùng cô ấy làm một cặp vợ chồng dài lâu.”

-

Hai người về đến Phó gia lúc 5 giờ rưỡi chiều. Hôm nay cô đã ăn hai bữa cơm đoàn viên, hai lần ăn bánh trôi. Bên ngoài pháo hoa rực rỡ, Phó Thanh Thiệu có uống chút rượu nên lúc về Mạnh Du lái xe, chiếc xe này cô lái rất thuận tay.

Phó Thanh Thiệu đưa chìa khóa xe cho cô: “Mạnh tổng, ngày mai em tự lái xe đi làm hay để chú Hạ đưa đón?”

Tiếng "Mạnh tổng" này nhắc nhở Mạnh Du rằng ngày mai cô phải đến trụ sở chính của Duyệt Khách Viên, và đó sẽ là một cuộc chiến đơn độc. Dù sao Mạnh Hoan cũng đã ở tổng bộ lâu năm, căn cơ thâm hậu, vị Phó tổng "từ trên trời rơi xuống" như cô chắc chắn sẽ gặp không ít tình huống bất ngờ.

Phó Thanh Thiệu đặt chìa khóa vào lòng bàn tay cô, như thể nhấn một nút công tắc, anh nắm c.h.ặ.t lấy những ngón tay cô: “Hãy tin vào chính mình.”

-

Trụ sở chính của Duyệt Khách Viên nằm ở tòa nhà Công nghệ Tuệ Viễn. Mạnh Tấn Xuyên đã mua tòa nhà này và đổi tên thành Tòa nhà Duyệt Khách. Tầng đế là siêu thị, bên trên có 22 tầng văn phòng. Tầng 1 là siêu thị thông với hai tầng hầm, tầng 2 là khu nghỉ ngơi, tầng 3 là khu ẩm thực, tầng 4 là khu chiêu thương, từ tầng 5 trở lên là khu làm việc.

Mạnh Du theo Mạnh Tấn Xuyên vào phòng họp. Buổi sáng là họp cấp cao, buổi chiều là họp bộ phận. Mạnh Tấn Xuyên thực sự đã trao thực quyền cho Mạnh Du, nhưng bộ phận thị trường vốn đã nằm trong tay Mạnh Hoan, nên ông chia đôi bộ phận này ra cho mỗi người quản lý một nửa. Hơn nữa, ông còn điều Trương Tây Nguyên – một lão làng của bộ phận thị trường – về hỗ trợ Mạnh Du. Bề ngoài, ông làm việc rất công bằng.

Trước đây mọi người trong công ty đều gọi Mạnh Hoan là "Tiểu Mạnh tổng" với tư cách là người thừa kế, nhưng giờ lại có thêm một người nữa, nên để phân biệt, họ gọi theo tên: Du tổng và Hoan tổng.

Suốt một tuần, công ty xôn xao bàn tán về vị Phó tổng mới này. Nghe nói là con gái của Mạnh tổng và Từ tổng, nhưng làm sao có thể chứ, họ chỉ có một đứa con gái thôi mà, sao giờ lại lòi ra thêm một cô nữa. Cũng có những nhân viên cũ nhận ra Mạnh Du.

“Ba năm trước cô ấy chẳng phải đã từ chức rồi sao? Nghe nói là con riêng của Mạnh tổng ở bên ngoài...”

“Con ruột đấy, sao có thể chứ, nhìn sắc mặt Từ tổng trong phòng họp mà xem. Nghe nói Mạnh tổng muốn chia đôi bộ phận thị trường, sắc mặt Từ tổng kém lắm.”

“Nhìn là biết con của tiểu tam rồi, Từ tổng bị ép phải đồng ý thôi.”

Mạnh Hoan có bằng quản lý, Mạnh Tấn Xuyên đã sớm đưa cô ta sang Mỹ du học để dát vàng. Họ đã quy hoạch sẵn mọi thứ cho Mạnh Hoan, biến số duy nhất chính là sự xuất hiện đột ngột của đứa con gái thật Mạnh Du. Mạnh Hoan bề ngoài không nói gì, vẫn mỉm cười đúng mực: “Tiểu Du là em gái tôi, em ấy mới đến, mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn. Có chuyện gì em ấy xử lý không tốt, cứ việc đến tìm tôi.”

Từ Á Cầm bước vào văn phòng Mạnh Tấn Xuyên. Ở công ty, bà là cổ đông lớn thứ hai, chỉ sau ông. “Tấn Xuyên, tôi thấy lần này ông quá cảm tính rồi. Mạnh Du chẳng biết gì cả, tôi cứ tưởng ông chỉ giao bộ phận sáng tạo cho nó, sao ông có thể chia đôi bộ phận thị trường chứ? Ông định để mặt mũi Hoan Hoan ở đâu? Hoan Hoan đã ở công ty bốn năm rồi, còn Mạnh Du thì vừa mới chân ướt chân ráo tới...”

Duyệt Khách Viên kinh doanh siêu thị, bộ phận thị trường rất quan trọng. Lần này Mạnh Tấn Xuyên phân quyền, giao các kênh offline, chuỗi cung ứng, nhà cung cấp, vận hành cửa hàng, phụ trách sản phẩm và các hoạt động sáng tạo cho hai cô con gái.

Mạnh Tấn Xuyên nhắc nhở bà: “Mạnh Du mới là con gái của chúng ta.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.