Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Cấm Dục Đột Nhiên Muốn Cưng Chiều Tôi - Chương 137: Mạnh Tấn Xuyên Và Từ Á Cầm Ly Hôn

Cập nhật lúc: 25/01/2026 19:39

Mạnh Tấn Xuyên và Từ Á Cầm ly hôn.

Thời gian hòa giải ly hôn tuy có một tháng, nhưng hôn nhân của hai người thật sự đã đi đến hồi kết.

Vô số lần cãi vã trước đây, tình cảm giữa họ đã sớm bị bào mòn hết lần này đến lần khác, nhưng mối quan hệ vợ chồng của hai người còn liên quan đến lợi ích công ty ràng buộc, cho nên dù thế nào, cũng sẽ không ly hôn, hơn nữa Từ Á Cầm đối với Mạnh Tấn Xuyên, vẫn luôn có tình cảm.

Chỉ là không ngờ, cái gọi là mối tình đầu kia, biến mất hơn hai mươi năm, lại xuất hiện.

Một người đàn ông công thành danh toại, nhìn thấy mối tình đầu năm xưa rời đi, hiện tại sống chật vật, anh ta đau lòng lại thương tiếc, hơn nữa đối phương hoàn toàn coi anh ta như chúa cứu thế, ôn nhu săn sóc, trong mắt đều là sự sùng bái dành cho anh ta.

Hai người đi vào công ty, đều mang theo luật sư, bắt đầu phân chia cổ phần.

Mạnh Hoan cũng đến.

Mạnh Du cũng đi phòng họp.

Mạnh Tấn Xuyên và Từ Á Cầm, lần lượt chiếm 21% và 18% cổ phần công ty, Mạnh Du và Mạnh Hoan lần lượt chiếm 7%, các cổ đông khác cũng đều đến, cũng có người khuyên giải, nhưng hai người lần này đã quyết tâm muốn ly hôn.

Cuối cùng thương lượng, chuỗi siêu thị, là do ông nội Mạnh sáng lập, tuy sau này được nhà họ Từ rót vốn, nhưng siêu thị mang họ Mạnh, các cổ đông khác liên hợp, hy vọng có thể mua lại cổ phần trong tay Từ Á Cầm với giá cao hơn thị trường.

“Các người nhà họ Mạnh, quả thực là si tâm vọng tưởng!” Từ Á Cầm đập mạnh bàn, “Lúc trước nếu không phải bố mẹ tôi rót vốn, siêu thị cũng không thể kinh doanh thuận lợi, tôi sẽ không bán cổ phần, tôi yêu cầu, cắt quyền kinh doanh siêu thị, tôi muốn lấy phần thuộc về tôi.”

“Không thể nào!” Mạnh Tấn Xuyên không thể nhượng bộ, hai người lại cãi nhau trong phòng họp.

“Là anh ngoại tình trong hôn nhân, Thái Thanh Lam đã trở về, anh nuôi cô ta ở biệt thự bên ngoài, anh đặt tôi ở đâu!”

Người ta nói, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.

Nhưng Từ Á Cầm hôm nay, rõ ràng là muốn làm cho chuyện này ai cũng biết.

Trong phòng họp, loạn thành một nồi cháo.

Hai người ai cũng không chịu nhượng bộ.

Mạnh Du uống một ngụm cà phê, nhìn đồng hồ đeo tay, còn 10 phút nữa, cô còn có một cuộc họp nhỏ của bộ phận, cũng không biết hai người này còn muốn cãi nhau bao lâu.

Phút thứ 9, Mạnh Du đứng dậy, bưng cà phê, rời khỏi phòng họp.

Mạnh Hoan khuyên can Mạnh Tấn Xuyên và Từ Á Cầm không có kết quả, c.ắ.n răng, chống gậy đi ra ngoài, “Mạnh Du!”

Viên Nguyên đi theo bên cạnh Mạnh Du, Mạnh Du ra hiệu cô đi vào phòng họp nhỏ chờ trước, quay người nhìn Mạnh Hoan, “Cô còn có việc gì sao?”

“Bố mẹ thật sự muốn ly hôn, chị không đau khổ chút nào sao? Tại sao chị không khuyên nhủ họ.”

“Cô biết rõ cố hỏi?” Mạnh Du nhìn cô, cũng nhìn về phía phòng họp cách đó không xa phía sau cô, bên trong tiếng Từ Á Cầm the thé đ.â.m ra. “Hay là cô sống trong tháp ngà voi, đơn thuần đến mức không biết sự đời.”

“Chị!” Mạnh Hoan c.ắ.n răng, “Bố mẹ ly hôn, cái tiện nữ nhân kia câu dẫn bố, chị chẳng lẽ muốn đi theo họ cùng nhau sinh hoạt sao?”

“Chúng ta đều là người trưởng thành, không tồn tại việc rời bỏ ai thì không thể sống được.” Cô lướt qua chân Mạnh Hoan, “Gần đây công ty bận, thiếu người, tôi thấy cô hồi phục cũng khá rồi, đừng ở nhà nhàn rỗi nữa, vậy đi, ngày mai cô tạm thời đến trung tâm sản xuất sản phẩm ăn vặt bán trực tiếp bên kia, đi tuần tra nhà máy của chúng ta một chút.”

“Chị dám phân phó tôi?”

“Về cấp bậc chức vụ mà nói, cô hiện tại quả thật là cấp dưới của tôi.” Mạnh Du rũ mắt nhìn thoáng qua đồng hồ, quay người đi về phía phòng họp bên trái.

“Chị!! Mạnh Du!!”

-

Hôn lễ của Mạnh Du và Phó Thanh Thiệu sắp đến.

Ngày 520 hôm nay, hai người đi chụp ảnh cưới.

Mấy ngày nay thời tiết rất đẹp, gió biển mang theo hơi thở của mùa hè sắp đến.

Phó Thanh Thiệu lần đầu tiên chụp những bức ảnh này, anh không quen với việc giữ dáng, cứng đờ làm theo yêu cầu, thậm chí trợ lý nhiếp ảnh gia còn tiến lên, giúp anh làm mẫu động tác.

Còn cầm cánh tay anh, sắp đặt vị trí.

Mạnh Du ở một bên mím môi cười khẽ.

Người trên bàn đàm phán bày mưu lập kế, giờ phút này cũng chỉ có thể máy móc học tập, cứng đờ làm theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia.

Mạnh Du mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, chân váy là màu chuyển dần, từ xanh sang trắng, Phó Thanh Thiệu mặc một bộ vest trắng, hai người đi dạo trên bờ biển.

Cô đi được một đoạn thì quay người lại, lưng đối mặt đường nhìn về phía anh, Phó Thanh Thiệu nắm lấy tay cô, giúp cô nhìn đường phía sau.

Máy quay ở bên cạnh quay chụp ghi lại, chụp ảnh.

Tóc cô bị gió thổi rối, như những sợi rong biển rậm rạp.

Hai người đứng trên rạn đá ngầm, phía sau là sóng biển trắng xóa.

Nhiếp ảnh gia là nhiếp ảnh gia nổi tiếng trong giới, đã cho ra vô số tác phẩm thần thánh, hôm nay hai người này, là hai người có nhan sắc cao nhất mà anh từng chụp.

Trợ lý nhiếp ảnh gia nhỏ giọng nói, “Thật không dám tưởng tượng họ sinh em bé sẽ đẹp đến mức nào.”

Mạnh Du và Phó Thanh Thiệu dự định chụp bốn bộ ảnh cưới, đây chỉ là một trong số đó.

Sau khi kết thúc buổi chụp sáng, đang chọn ảnh, mỗi tấm đều rất đẹp, mắt thường có thể thấy được, tư thế của Phó Thanh Thiệu là cứng đờ, nhưng ánh mắt anh nhìn về phía Mạnh Du, rất nghiêm túc.

Trong mắt anh, chỉ có cô.

Ba bộ còn lại sẽ chọn ngày khác chụp.

Buổi tối thời gian yên lặng, hoàng hôn chân trời nhuộm nửa vầng, nửa bên ánh vào chân trời, hoàn toàn chìm vào mặt biển.

Mạnh Du đón gió biển, cùng Phó Thanh Thiệu tản bộ trên bờ cát.

Không có người đi cùng chụp, ghi lại, không có bất cứ ràng buộc nào, cô kéo tay Phó Thanh Thiệu, cúi đầu nhìn dấu chân trên bờ cát.

Cô đi chậm hơn anh nửa bước, dẫm lên dấu chân anh.

Nhìn những dấu chân chồng lên nhau, Mạnh Du không nhịn được cười cười.

Thì ra, hạnh phúc là một điều thật sự đơn giản.

-

Chuyện của Mạnh Tấn Xuyên và Từ Á Cầm không hề có bất cứ dấu hiệu giảm bớt nào, ngược lại, nhanh ch.óng leo thang.

Buổi trưa, Mạnh Du hồi đáp xong email của nhà cung cấp, hai cuộc điện thoại gọi đến, một là số nội bộ văn phòng, một là số cá nhân của cô.

“Tiểu thư, cô hiện tại có thời gian về nhà một chuyến không? Trong nhà xảy ra chuyện rồi!”

Giọng nói đầu dây bên kia nôn nóng, mơ hồ còn có thể nghe thấy, đầu dây bên kia, tiếng Từ Á Cầm la hét cuồng loạn, như nước sôi, dung nham phun trào, nơi nào đi qua, đều thiêu rụi hết.

Mạnh Du cũng chưa từng nghe thấy, tiếng Từ Á Cầm la hét cuồng loạn như vậy.

Cô dặn Trương Tây Nguyên thay mình chủ trì cuộc họp, liền bắt taxi đi đến Mạnh trạch.

Mạnh Du đi vào cửa phòng khách, dì Trương, người đã gọi điện cho cô, liền đưa mắt ra hiệu cho cô, dường như giờ khắc này, Mạnh Du trở thành người tâm phúc trong nhà, rõ ràng, trước đây khi cô đến, dì Trương này còn miễn cưỡng gọi một tiếng nhị tiểu thư.

Cô nhướng mày, đi vào, giày cao gót dẫm trên t.h.ả.m, phát ra tiếng như dẫm tuyết.

Trên ghế sofa, ngoài Mạnh Tấn Xuyên, Mạnh Hoan, Từ Á Cầm ra, còn có một phụ nữ trung niên.

Diện mạo rất là nhu mì, người đến trung niên, vẫn giữ được vóc dáng thướt tha, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, ngồi trên ghế sofa, chịu đựng cơn giận của Từ Á Cầm.

Người này, tên Thái Thanh Lam.

Cái gọi là, mối tình đầu.

Đối phương nhìn cô một cái, đôi mắt đỏ hoe vì khóc lại nhìn về phía Mạnh Tấn Xuyên, Mạnh Du bỗng nhiên hiểu ra, vì sao Mạnh Tấn Xuyên đến tuổi trung niên, nhất định phải ly hôn với Từ Á Cầm, bởi vì vị Thái Thanh Lam này, hoàn toàn là tư thái tiểu nữ nhân, bày ra sự ỷ lại trăm phần trăm đối với Mạnh Tấn Xuyên, khiến một người đàn ông sau khi gặp lại mối tình đầu hoàn toàn bộc lộ tư thái đại nam t.ử tuyệt đối.

Nói ngắn gọn, chính là trà xanh trung niên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.