Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Cấm Dục Đột Nhiên Muốn Cưng Chiều Tôi - Chương 54: Hình Trái Tim Chỉ Là Ngoài Ý Muốn!
Cập nhật lúc: 25/01/2026 19:22
Những ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng.
“Vào đi.”
Được sự đồng ý, Mạnh Du đẩy cửa bước vào, tay bưng một chiếc khay gỗ, trên đó đặt một ly cà phê.
Hôm nay Phó Thanh Thiệu làm việc tại nhà, anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám giản dị, mái tóc ngắn màu đen không được chải chuốt mà rũ nhẹ trước trán, ánh mắt thanh tú thêm phần nho nhã, khác hẳn với vẻ khắt khe xa cách khi mặc vest đi giày da ở công ty.
Anh nhìn về phía Mạnh Du, cô bước tới đặt ly cà phê bên tay trái anh, định hạ tay bưng khay xuống thì con mèo trắng đang gặm dây sạc trên bàn nhìn thấy chủ nhân, nó nhanh nhẹn nhảy vọt lên khay.
Con mèo nặng tám chín cân, lấy đà nhảy một cái.
Mạnh Du suýt chút nữa không giữ nổi khay, cổ tay đau nhói.
Con mèo cuộn đuôi ngồi trên khay như một linh vật.
Mạnh Du: “......”
Lưng cô toát mồ hôi lạnh.
Quả nhiên là ở đây.
“Meo.” Con mèo trắng l.i.ế.m móng vuốt, làm nũng với nữ chủ nhân.
Mạnh Du liếc thấy trên bàn, dây sạc điện thoại của Phó Thanh Thiệu có vết răng c.ắ.n, cô nở một nụ cười gượng gạo: “Mễ Mễ thỉnh thoảng rất thích c.ắ.n cái này, em không ngờ nó lại chạy vào thư phòng của anh, có phải nó làm phiền anh làm việc không?”
“Cũng ổn.” Cũng không hẳn là quấy rầy, con mèo này thực ra không nghịch ngợm lắm, thỉnh thoảng còn tỏ ra ngoan ngoãn cọ vào tay anh.
“Vậy chúng em không làm phiền anh nữa.” Mạnh Du bưng mèo định rời đi, giọng Phó Thanh Thiệu chậm rãi vang lên, gọi tên cô. Mạnh Du đôi khi có ảo giác rằng khi anh gọi tên cô, giọng nói đặc biệt trầm thấp và từ tính.
Giống như dây đàn cello vừa được gảy lên vậy.
“Vâng?” Cô khựng lại.
“Buổi chiều có bận không? Nếu không bận, chúng ta chơi cờ một lát.” Nói rồi Phó Thanh Thiệu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ sát đất, lấy hai chiếc đệm đặt xuống sàn, lại chuyển một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ đặc tới, chuẩn bị bàn cờ.
Mạnh Du bỗng nhiên phát hiện.
Vị đại lão này thế mà lại mặc quần dài mặc nhà rộng rãi, còn nửa thân trên lại là áo sơ mi chỉnh tề.
Đúng là phong cách "râu ông nọ cắm cằm bà kia".
Nhận ra sự kinh ngạc của cô, đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ mở: “Vừa rồi có một cuộc họp từ xa.”
Chỉ có nửa thân trên lên hình.
Mạnh Du mím môi cười khẽ.
Cô đi tới.
Không ngờ anh cũng có lúc "lười biếng" như vậy.
Cô cứ ngỡ anh lúc nào cũng quy củ, khắt khe với bản thân, hóa ra cũng có một mặt rất đời thường.
Phó Thanh Thiệu nhìn thấy ý cười trong mắt cô, khóe môi cũng khẽ nhếch lên một độ cong cực nhạt. Ở nhà, anh cũng muốn lười một chút, không muốn lúc nào cũng sống như một cỗ máy cứng nhắc.
Anh ra dấu mời Mạnh Du, sắp xếp lại bàn cờ. Anh rất thích dùng cách này để giải tỏa căng thẳng khi rảnh rỗi, tự mình đ.á.n.h cờ với chính mình để suy ngẫm và tìm tòi.
Mạnh Du ôm mèo ngồi trên tấm đệm mềm mại, cô c.ắ.n môi, sau đó cùng Phó Thanh Thiệu chơi suốt cả buổi chiều...
Cờ ca-rô (cờ năm quân).
Mạnh Du vốn tưởng anh định chơi cờ vây với mình, nhưng khi thấy anh hạ quân, cô mới kinh ngạc nhận ra đó là cờ ca-rô!
Sao không nói sớm chứ.
Làm cô cứ phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chiến đấu.
Hơn nữa cô còn có chút hưng phấn muốn thắng: “Anh Phó, chúng ta có đặt cược gì không?”
“Em muốn cược gì?” Phó Thanh Thiệu cầm quân đen, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt trắng trẻo của cô.
“Ừm...” Mạnh Du suy nghĩ một chút, “Nếu anh thua, vậy hai ngày tới anh ở nhà, anh sẽ chuẩn bị bữa tối nhé.”
“Dù anh thắng thì anh cũng có thể làm bữa tối mà.” Dù sao dì Mai cũng xin nghỉ, Mạnh Du đi làm về cũng không sớm, Phó Thanh Thiệu có đủ thời gian để chuẩn bị đồ ăn, hơn nữa... sáng nay Mạnh Du vừa khen mì Ý anh nấu ngon.
“Vậy ai thua người đó rửa bát đi.”
“Trong nhà có máy rửa bát mà.”
“Vậy...” Mạnh Du quấn một lọn tóc dài quanh ngón tay, nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, dường như chẳng có gì để đặt cược cho hợp lý.
Đánh bạc thì chắc chắn là không được rồi.
Phó Thanh Thiệu hạ quân trước, hai người vừa chơi vừa nghĩ.
“Vậy nếu em thắng một ván, anh thắng một ván, tiền cược của chúng ta chẳng phải là vô dụng sao, coi như hòa?”
Phó Thanh Thiệu nghĩ ngợi, chậm rãi nói: “Lấy ván cuối cùng làm chuẩn đi.”
Một buổi chiều trôi qua thật nhanh, từ ánh nắng vàng rực đến lúc hoàng hôn buông xuống.
Bên cửa sổ nhuộm một màu cam nồng đậm, phủ lên người hai người một lớp ánh sáng nhu hòa, ngay cả người đàn ông vốn luôn thanh lãnh xa cách lúc này trông cũng dịu dàng hơn, đường nét khuôn mặt dưới ánh hoàng hôn đẹp đến nao lòng.
Cả hai hoàn toàn đắm chìm vào trò chơi.
Mạnh Du từ lúc đầu thắng, đến thắng suýt soát, rồi đến thua liên tiếp...
Đến cờ ca-rô mà cô cũng không chơi lại anh.
Đây vốn là lĩnh vực sở trường của cô mà.
Từ nhỏ cô đã chơi với đám trẻ con trong khu tập thể rồi.
Phó Thanh Thiệu từ sau lần thua Mạnh Du ở nhà họ Phó đã cẩn thận nghiên cứu trò cờ ca-rô này.
Nói trắng ra thì cũng rất đơn giản.
Năm quân thành một hàng là thắng.
Mạnh Du đưa tay vò mái tóc dài, có chút ảo não, mái tóc đen hơi rối trông thật tinh nghịch, cô nhìn bàn cờ, nhìn cách Phó Thanh Thiệu không chút nương tay chặn đứng mọi đường đi của mình.
Mạnh Du khi đi học tuy không phải là thiên tài xuất chúng nhưng cũng là một học sinh ưu tú.
Còn Phó Thanh Thiệu quả thực là sự tồn tại của một học thần, hoàn toàn vượt xa phạm vi bình thường. Anh vốn không biết chơi, vậy mà giờ đã thắng Mạnh Du đến mức cô không còn đường lui, mới có mấy ngày thôi mà.
5 giờ rưỡi chiều.
Mạnh Du hít sâu một hơi, có chút không phục: “Ván cuối cùng nhé.”
Phó Thanh Thiệu nhìn dáng vẻ thua cuộc đầy phiền muộn nhưng vẫn hừng hực ý chí chiến đấu của cô, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Lúc này tóc cô bị vò đến rối tung, khuôn mặt trắng nõn dưới ánh hoàng hôn trông thật dịu dàng.
Ván cuối cùng, anh nhường cô.
Một cách không quá lộ liễu.
Anh thậm chí còn trầm tư vài giây trước khi hạ quân để không thua một cách quá cố ý.
Quá cố ý thì Mạnh Du sẽ phát hiện ra ngay, cô là một cô gái thông minh.
“Em thắng rồi!” Ánh mắt cô tỏa sáng rạng rỡ.
Nụ cười của cô linh động và rực rỡ như ánh mặt trời.
Phó Thanh Thiệu nhìn nụ cười tươi tắn đó, tầm mắt dừng lại thật lâu, anh khẽ gật đầu vẻ tiếc nuối: “Ừ, em thắng rồi.”
“Thắng thua là chuyện thường tình của nhà binh mà.” Mạnh Du an ủi anh, “Thật ra nếu anh hạ quân ở đây là đã chặn được em rồi, anh sẽ thắng, chỉ là anh sơ suất không để ý thôi.”
“Đúng là sơ suất thật.” Giọng anh trầm khàn, theo ánh mắt cô nhìn xuống bàn cờ, “Kỹ năng chơi cờ của em rất lợi hại.”
Mạnh Du bỗng thấy hơi ngại.
Chỉ là cờ ca-rô thôi mà, chơi giải trí thôi, đâu cần nâng tầm lên cao thế.
“Hồi nhỏ em thích chơi lắm, tan học cha mẹ nuôi đang chuẩn bị cơm tối, em ra ngoài đổ rác là sẽ tranh thủ chơi với đám trẻ con cùng lứa trong khu.”
Mạnh Du nhìn ra ngoài cửa sổ, từ ánh hoàng hôn đến lúc này bóng đêm đã bắt đầu buông xuống, cô vội vàng đứng dậy: “Vậy em đi chuẩn bị bữa tối đây.”
Còn tiền cược thì cứ để đó đã.
Dù sao cũng khó khăn lắm mới thắng được một ván, cả buổi chiều nay cô thua đến tê tái rồi.
-
Bữa tối Mạnh Du chuẩn bị đều là những món cơm gia đình.
Canh trứng cà chua, rau xanh xào nấm hương, còn có tôm hấp muối.
“Buổi tối chúng ta không nên ăn quá nhiều dầu mỡ, nên em chuẩn bị đơn giản thôi.”
Cô nói rồi mở chiếc nồi hấp nhỏ ra.
Sau đó cô sững người một lúc.
Trong tủ lạnh có một ít bánh bao ăn sáng cô mua sẵn, đủ loại hình thù: bánh bao màn thầu, nhân mè đen, nhân hoa hồng phô mát, nhân đậu đỏ hạt dẻ.
Cô định dùng làm món chính cho bữa tối nên đã cho vào nồi hấp điện làm nóng mười phút.
Nhưng cô không ngờ, cái cô tiện tay lấy ra từ tủ lạnh lại là hai chiếc bánh bao hình trái tim, lại còn là màu hồng phấn.
Là loại nhân hoa hồng phô mát!
Lúc mua cô còn cảm thán loại bánh bao này làm tinh xảo thật, nhân viên giới thiệu là dùng màu tự nhiên từ củ cải đường, bên trong là phô mát, hương vị mang theo mùi thơm nhạt của hoa hồng.
Hình trái tim hồng phấn, sau khi hấp chín thì nở mềm xốp, trông rất bắt mắt.
Mạnh Du liếc trộm Phó Thanh Thiệu, thấy anh cũng đang nhìn chằm chằm vào đĩa bánh bao hình trái tim màu hồng đang bốc khói nghi ngút...
Tim cô thót lại một cái, sợ anh hiểu lầm.
Cô vội vàng thanh minh cho mình.
Giọng cô vội vã và rõ ràng, Mạnh Du suýt chút nữa là thề thốt để chứng minh sự trong sạch: “Anh Phó, em tuyệt đối không có ý định tỏ tình với anh đâu, em tuyệt đối không thích anh, cũng không có tâm tư gì không nên có với anh cả.
Em vô cùng tôn trọng quy tắc hôn nhân của chúng ta, điểm này anh hoàn toàn có thể yên tâm, hình trái tim này chỉ là ngoài ý muốn thôi!”
