Sau Khi Lầm Tưởng Ma Đầu Thành Người Nhà - Chương 55: Cố Nhân

Cập nhật lúc: 09/01/2026 12:13

Đạo tâm bất ổn phong do khởi, Chân tướng d.ụ.c tỉnh tối trầm thì...

Trong phòng nhất thời im bặt, chỉ còn tiếng than hồng nổ lách tách trong lò sưởi. Kỳ Phong nheo mắt nhìn Thẩm Ý như một con cáo vừa tóm được sơ hở: “Sử thần y?” Hắn mỉm cười nhưng ánh mắt lại mang đầy vẻ dò xét.

Thẩm Ý vốn đã quá quen với nụ cười này nên dù sống lưng hơi căng thẳng vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh. Hắn khẽ vuốt ống tay áo rồi chậm rãi đáp: "Sử thần y từng nhắc qua ông có một vị cố nhân, sau khi ly biệt đã tu hành tại núi Kỳ Liên, tên gọi Cố Trường Phong. Ta nghe ngươi kể về tính cách sư phụ mình thấy rất tương đồng nên mới đ.á.n.h bạo đoán thử. Nào ngờ..." Hắn khẽ cười: "Nào ngờ Cố đạo trưởng thực sự đã đích thân tới đây."

Lời vừa dứt, mỗi người trong phòng đều mang một tâm tư riêng.

Hoắc Như nhướng mày định truy hỏi thêm nhưng đã bị Vân Cát ôn tồn ngăn lại.

Cố Trường Phong vuốt râu nhìn Thẩm Ý thật sâu, hồi lâu sau mới cười lớn: "Lão phu quả thực không biết vị bạn cũ họ Sử nào cả."

Thẩm Ý nghe vậy thì trong lòng dậy sóng nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ kinh ngạc: "Không thể nào! Sử Nguyên Sử thần y mà ngài không quen sao?"

Cố Trường Phong lặp lại cái tên trong miệng Thẩm Ý: “Sử Nguyên?”

Ngay sau đó, như sực nhớ ra điều gì, đồng t.ử lão giãn ra, lại lặp lại một lần nữa: “Thủy Nguyên!”

Lão cười to vài tiếng, lẩm bẩm: “Ta tăng hắn giảm, xem ra tư tưởng cũng coi là gặp nhau rồi!"

Nói xong, lão bước về phía Thẩm Ý với vẻ thân thiết: "Hắn sống có tốt không? Vết thương cũ ở vai phải vào mùa mưa vẫn còn đau chứ? Có phải hắn đã lâu không còn cầm đến kim châm rồi không?"

Thẩm Ý thấy vậy rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Đang định trả lời thì Hoắc Như đã nhanh nhảu cướp lời: "Sáng mai đạo trưởng theo chúng ta đến tiệm rèn hỏi trực tiếp ông ấy chẳng phải sẽ rõ hơn sao?"

Thẩm Ý nghẹn lời, ai lại muốn cùng lão đạo sĩ này đến đối chất với Sử thần y cơ chứ!

Nhưng Cố Trường Phong lại kinh hãi, truy vấn: "Hắn hiện đang sống ở Ích Thành sao? Đã bao lâu rồi?"

Hoắc Như đáp: "Chắc cũng gần một năm rồi, cũng xấp xỉ thời gian chúng ta tới đây."

Lão đạo sĩ thẫn thờ lẩm bẩm: "Lâu vậy sao? Hắn chung quy... cũng đã buông tha cho chính mình rồi?"

Hoắc Như thấy lão cứ lảm nhảm mãi nên mất kiên nhẫn, lại kéo chủ đề về chỗ cũ: "Chuyện đó mai hẵng tính, giờ thì hãy kể tiếp câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt của ngài đi!"

Mọi người: “…”

...

Đêm đã về khuya, sân vườn chỉ còn gió lạnh quyện lấy hương mai. Trong phòng lò sưởi cháy rực nhưng không xua tan được bầu không khí u uất đang âm thầm lan tỏa. Đêm nay gần như chẳng ai có được giấc ngủ yên lành.

Kỳ Phong nhân lúc đêm tĩnh lặng, tiến đến bên cạnh Cố Trường Phong, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, Vân tỷ tỷ chính là vị tông chủ kia.”

Cố Trường Phong ngẩn ra, mí mắt hơi nhướng lên, cuối cùng thấp giọng kinh hô: "Hóa ra là nàng... chẳng trách ngay cái nhìn đầu tiên ta đã thấy quen mắt."

Sau khi nghe đồ đệ kể chuyện trả ơn cứu mạng, Cố Trường Phong im lặng hồi lâu rồi gật đầu: "Hành sự như vậy mới không hổ danh đệ t.ử đạo môn ta."

Lời tuy là khen ngợi, nhưng ánh mắt lão lại mang theo tia dò xét, ngay sau đó thấp giọng truy vấn: “Ngươi có từng nhắc tới quá khứ của vi sư không?”

Kỳ Phong lập tức lắc đầu: “Đệ t.ử luôn ghi nhớ lời dạy, chưa từng để lộ nửa câu. Có điều sư phụ, Vân tỷ tỷ dường như không nhớ rõ ngài.”

Cố Trường Phong lúc này mới yên tâm, ánh mắt giãn ra đôi chút, nhưng ngữ khí lại trở nên lạnh lùng: “Nàng ta cứu người vô số kể, không nhớ đến ta cũng là lẽ thường.Nếu đã như vậy, sáng mai sau khi gặp Sử thần y, ngươi hãy theo ta về núi Kỳ Liên. Thị phi giang hồ không nên ở lâu."

Kỳ Phong ngẩn người, lòng đầy uẩn khúc vẫn chưa cam tâm: "Nhưng đồ nhi còn nhiều chuyện chưa rõ, tên Thẩm Ý đó, cả Hoắc Như nữa, còn có Vân tỷ tỷ, nàng dường như..."

"Không có gì quan trọng bằng việc tu hành." Cố Trường Phong ngắt lời hắn, giọng điệu không cho phép phản kháng, thậm chí có vài phần nghiêm lệ: "Ân cứu mạng ngươi đã thay ta trả xong, vậy thì chúng ta và hồng trần này không còn nợ nần gì nhau nữa. Ngươi còn nhớ lúc trước vi sư đã dạy ngươi thế nào không?"

Ánh lửa bập bùng soi rọi đáy mắt Kỳ Phong, hắn mím môi đáp: "Thà cô thân vạn dặm tuyết, chẳng để nhân gian loạn đạo tâm."

Cố Trường Phong hài lòng gật đầu, giọng nói cũng hòa hoãn hơn, khuyên bảo: “Người tu hành, cho dù đứng trước vạn trượng hồng trần cũng phải giữ tâm thế đứng ngoài quan sát, không được dấn thân vào để rồi nảy s.i.n.h d.ụ.c niệm.”

"Đồ nhi không có d.ụ.c niệm!" Kỳ Phong thốt lên với vẻ bướng bỉnh: "Đồ nhi chỉ là không muốn mang theo nghi vấn mà rời đi."

“Tò mò cũng chính là d.ụ.c niệm!” Giọng Cố Trường Phong cao hơn vài phần, ngay cả gió tuyết ngoài cửa cũng như đang gào thét phụ họa theo.

Thấy đồ đệ dường như bị dọa sợ, lão lại hắng giọng, ôn hòa nói: “Tò mò nhập tâm, liền loạn đạo này.”

Kỳ Phong còn định nói gì đó, lại bị Cố Trường Phong cắt ngang: “Ngày mai ngươi theo ta cùng bái kiến Sử thần y xong liền về núi Kỳ Liên, đây là sư mệnh.”

Nói đoạn, lão quay người rời đi.

Kỳ Phong mấp máy môi vài cái, cuối cùng vẫn cúi thấp đầu, gật đầu nói: “Tuân mệnh.”

Ngoài cửa sổ, gió tuyết chợt nổi lên, vỗ vào song cửa, phát ra tiếng rên rỉ.

*

Ở một nơi khác, trong phòng ngủ chính cũng có người trằn trọc khó ngủ.

Vân Cát nằm trên giường trằn trọc, tấm chăn mỏng nhăn thành một đống. Từ giường bên cạnh truyền đến tiếng nói trầm thấp của Hoắc Tường: “Ngủ không được sao?”

Vân Cát thở dài, nhìn xà nhà lờ mờ trong bóng tối: “Ta cứ cảm thấy… sư phụ của Kỳ Phong kia có chút quen mắt. Nhưng cố tình lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.”

Hoắc Tường trở mình, trêu chọc nói: “Có lẽ là nàng hoa mắt thôi. Mấy lão trung niên râu dài chẳng phải đều một vẻ sao? Lần đầu tiên nàng thấy ta, ta cũng là bộ dạng như vậy - có phải nàng nhận nhầm người, đem ta cũng coi là hắn không?”

Nói xong, hắn còn không quên ha hả cười vài tiếng, ý đồ chọc Vân Cát cười.

Nhưng Vân Cát vẫn nằm trên giường, nhìn chằm chằm nóc nhà, rất lâu không nói gì, cuối cùng khẽ giọng nói: “Không đúng. Ninh Lưu cũng râu dài, nhưng ta lại có thể liếc mắt một cái nhận ra hắn.”

Hoắc Tường trầm mặc một thoáng, nghe nàng chủ động nhắc đến Ninh Lưu, ngữ khí chậm lại: “Nàng vẫn còn suy nghĩ về cái c.h.ế.t của hắn sao?”

Vân Cát khẽ “ừ” một tiếng, âm thanh ép xuống cực nhẹ: “Chàng đã thấy t.h.i t.h.ể của hắn hẳn cũng biết, nội tạng của hắn rất giống bị người dùng nội lực trực tiếp nổ tung.”

“Ừm.” Hoắc Tường khẽ ừ một tiếng, rất nhanh nói tiếp: “Nhưng ta biết không phải nàng.”

Vân Cát nghiêng mặt đi, trong bóng đêm, loáng thoáng có thể nhìn thấy hình dáng Hoắc Tường ở giường bên cạnh.

“Chính là lần trước chàng nói.” Nàng nhẹ giọng mở lời: “Chàng ở Đào Hoa trấn tìm Vương Lão Ngũ, biết được Đàm Mặc cố ý đổ tội cái c.h.ế.t của Ninh Lưu lên người hắn.”

“Ừm.” Hoắc Tường dường như cũng cảm nhận được Vân Cát đang nhìn mình, hắn cũng nghiêng người, đối mặt với nàng, dù không nhìn rõ được dáng vẻ.

“Cho nên cái c.h.ế.t của Ninh Lưu chính là có liên quan đến Thiên Diễn Tông.” Vân Cát ngữ khí mang theo khó hiểu: “Nhưng Thiên Diễn Tông trừ ta ra, không ai có thể dùng nội lực làm nổ nội tạng Ninh Lưu thành ra như vậy.”

Hoắc Tường nhíu mày nhìn nàng, ngắt lời nói: “Nàng đừng nghĩ nhiều…”

Vân Cát lập tức lắc đầu: “Ta không có nghĩ nhiều, ta chỉ cảm thấy không thích hợp.”

Nàng dừng lại một chút, thần sắc hơi đổi, bỗng nhiên nhớ ra điều gì: “Lúc đó chàng có đi qua thôn Hoàn Tây không?”

“Cái thôn nhỏ gần Đào Hoa trấn đó sao?” Hoắc Tường có chút giật mình hỏi: “Không có. Mọi người ở cái thôn đó ngoài việc gặp Kỳ Phong còn phát hiện gì khác sao?”

“Mộ mới.” Vân Cát nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: “Bên ngoài thôn đó có rất nhiều ngôi mộ nhỏ mới. Kỳ Phong nói, bên trong đều là của hài t.ử, t.ử trạng giống hệt Ninh Lưu.”

“Tiểu hài t.ử ?” Hoắc Tường khẽ nhíu mày nói: “Thôn Hoàn Tây hẳn là không ai biết võ chứ?”

“Đúng vậy.” Vân Cát gật gật đầu: “Cho nên rất kỳ lạ. Nếu cái c.h.ế.t của Ninh Lưu thật sự là do Thiên Diễn Tông làm, thì những tiểu hài t.ử ở thôn Hoàn Tây c.h.ế.t cũng hẳn là vậy. Chỉ là… vì cái gì?”

“Hả?” Đây vẫn là lần đầu tiên Hoắc Tường nghe được nghi vấn về Thiên Diễn Tông từ miệng Vân Cát.

Vân Cát nghĩ lầm Hoắc Tường không hiểu ý mình, giải thích: “G.i.ế.c Ninh Lưu, có thể là xuất phát từ mục đích giang hồ, diệt trừ mối họa ngầm uy h.i.ế.p. Nhưng những tiểu hài t.ử không biết võ ở thôn Hoàn Tây thì sao? Lại là vì cái gì muốn g.i.ế.c bọn chúng?”

“Cái này ta cũng không biết.” Hoắc Tường thành thật trả lời.

Dù sao ngay cả Vân Cát, chưởng môn trên danh nghĩa của Thiên Diễn Tông còn không hiểu rõ nội tình, hắn một tên sát thủ ở rể có thể biết được bao nhiêu?

“Chàng nói, cái c.h.ế.t của bọn họ, có thể nào… là cùng một loại bệnh, hoặc là cùng loại độc?” Vân Cát nói thẳng suy đoán của mình, âm thanh vẫn rất nhẹ, nhưng có thể rõ ràng nghe ra sự run rẩy.

Theo lời nói vừa dứt, một khối than hồng tắt ngấm, tro tàn khẽ vang.

Ánh mắt Hoắc Tường chợt lóe trong bóng tối, dường như bắt được một suy nghĩ nào đó, nhưng rất nhanh thu liễm, hắn ngồi dậy, thay bằng một nụ cười nhẹ nhàng: “Nàng cái thiên tài võ học này, còn muốn cùng sát thủ này là ta tranh bát cơm sao. Ta làm sát thủ nhiều năm như vậy, loại độc nào mà chưa từng dùng qua, loại độc nàng nói thật không có.”

Dù cách bóng đêm, hắn vẫn cảm nhận được sự bất an của Vân Cát, vì thế hắn đứng dậy, đi đến mép giường nàng, tiếp lời: “Hơn nữa, chuyện này chẳng phải vừa lúc có Sử thần y ở đây sao? Ngày mai gặp hắn, nàng cứ việc hỏi cho rõ ràng.”

Hắn vươn tay đắp lại góc chăn cho nàng, giọng nói mang theo chút trấn an: “Hôm nay cứ ngủ một giấc thật ngon đi, ngày mai có suy nghĩ thêm cũng không muộn.”

Vân Cát dần tĩnh lặng, cuối cùng không truy vấn nữa. Trong phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng hít thở cùng tiếng gió ngoài cửa sổ.

Hoắc Tường lại rất lâu không nằm xuống, hắn cúi đầu nhìn Vân Cát đã ngủ say, đáy mắt hiện lên một tia suy tư sâu xa. Nét thần sắc ấy nhanh ch.óng bị che giấu, hắn tự mình cười lạnh một tiếng trong lòng: Có thể g.i.ế.c người, không nhất định là bệnh, là độc, cũng có thể là t.h.u.ố.c.

*

Trong phòng ngủ phía đông nam, Thẩm Ý cũng trằn trọc khó ngủ.

Hắn nhìn chằm chằm nóc nhà, trong đầu lặp đi lặp lại câu hỏi. Ngày mai nếu thật sự gặp Sử thần y, nên giải thích chuyện Cố Trường Phong thế nào đây?

Rõ ràng đó là chuyện kiếp trước hắn biết được từ miệng Sử thần y khi mười lăm tuổi.

Nhưng kiếp này chưa đến cái tuổi đó, hắn lại lỡ lời nói ra trước. Nếu Sử thần y truy cứu, hắn nên lấy gì để qua loa cho xong chuyện?

Con người hễ cứ vướng vào tình cảm là khó lòng tỉnh táo. Vì quá bận lòng giải vây cho Như nhi, hắn đã đ.á.n.h mất luôn cả sự bình tĩnh và sáng suốt thường ngày.

“Có nên... ngày mai dứt khoát giả bệnh không đi không?” Hắn cân nhắc trong lòng, thậm chí tưởng tượng cách bày ra vẻ bệnh tật thế nào để không lộ sơ hở. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu làm vậy, nói không chừng sẽ trực tiếp mời Sử thần y đến tận cửa, chẳng những không tránh khỏi đối chất, ngược lại ngay cả Sử thần y vẫn luôn che giấu cho hắn cũng sẽ không thể không nghi ngờ mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Lầm Tưởng Ma Đầu Thành Người Nhà - Chương 55: Chương 55: Cố Nhân | MonkeyD