Sau Khi Lầm Tưởng Ma Đầu Thành Người Nhà - Chương 81: Vỡ Ối

Cập nhật lúc: 17/01/2026 08:00

Thị phi bất tại đao phong thượng, thiên địa do dung bách nghệ...

"Ngươi mắng ta?" Kẻ cầm đầu là Hứa Bát Khai vác kiếm tiến lên, nhưng bị cánh tay của Lý Khinh Chu chặn ngang lại.

"Tông chủ đã m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng, có thể lâm bồn bất cứ lúc nào," Lý Khinh Chu trầm giọng nói: "Thời điểm này, nội bộ chúng ta tuyệt đối không được loạn."

"Là ta đang làm loạn sao?" Hoắc Như đanh thép vặn lại: "Án mạng xảy ra, không tra hung thủ, không giải oan cho Chu đầu bếp, không cứu A Vượng bị vu khống. Điều các ngươi tâm tâm niệm niệm, chẳng qua là thừa dịp hỗn loạn để kéo Thẩm Ý xuống nước, lại đem chúng ta cùng nhau đuổi khỏi tông môn, để dẫm lên tất cả mà tìm lại cái gọi là vinh quang của kẻ tập võ, có phải hay không?"

Nàng đảo mắt nhìn quanh, giọng không cao nhưng từng câu đều đ.â.m trúng tim đen: "Miệng nói tôn trọng, nhưng trong mắt các ngươi —— kẻ không biết võ đều là kiến cỏ. Sao nào? Ba chữ 'kẻ bề trên' đó, là nhất định phải dẫm lên người khác mới sống thành hình người được à?"

Hứa Bát Khai sa sầm nét mặt, giận dữ quát: "Láo xược! Còn dám nói thêm câu nào nữa, đừng trách ta không nể mặt Tông chủ!"

Hoắc Như không lùi nửa bước, chỉ tay thẳng vào tất cả mọi người, dõng dạc nói:

"Mỗi việc chúng ta làm đều là để Thiên Diễn Tông sống tiếp! Chứ không phải giống như trước kia, chỉ biết dựa vào đồ cống nạp, dựa vào phí bảo hộ, dựa vào ba chữ Thiên Diễn Tông để sống tạm bợ qua ngày!"

Nàng giơ tay, điểm danh từng hạng mục:

"Trong các ngươi, ai có thể dựa vào khinh công mà một ngày kiếm được hai mươi, ba mươi lượng bạc? Đám đạo sĩ mà các ngươi coi thường đã làm được."

"Trong các ngươi, ai có thể không cần đ.á.n.h nhau mà nuôi no cả tông môn? Tiệm giặt đồ bằng nội lực mà các ngươi chế nhạo đã làm được."

"Trong các ngươi, ai có thể không cần đổ m.á.u mà khiến giá vải trong vòng năm mươi dặm giảm đi một nửa, để mọi người đều có áo mặc? Máy dệt tự động mà các ngươi chê bai đã làm được."

"Trong các ngươi, ai có thể chỉ bằng một câu nói mà khiến một kẻ đang tuyệt vọng muốn sống tiếp? Thẩm Ý - người bị các ngươi vu khống dùng tà thuật - đã làm được."

Trong sảnh không ai tiếp lời. Cơn giận và hổ thẹn đan xen trên gương mặt các đệ t.ử, nhưng họ lại chẳng thể phản bác lại nửa chữ.

Hoắc Như giáng xuống đòn cuối cùng: "Ở Thiên Diễn Tông, bất luận kẻ nào cũng có thể làm nên chuyện. Nếu các ngươi không dung nạp được cái đạo lý ‘không dựa vào đao kiếm cũng có thể thành công’ này..."

Nàng lạnh lùng quét mắt qua đám đông, nhấn mạnh từng chữ: "Vậy thì Thiên Diễn Tông này, có lẽ ngay từ đầu đã không thích hợp để các ngươi tập võ rồi."

Gương mặt đỏ bừng vì nghẹn họng của Hứa Bát Khai cuối cùng cũng tìm lại được chút thể diện, hắn vung tay áo: "Tốt! Đã là quan điểm không hợp, vậy chúng ta đi. Tổng không thể để bản thân chịu ủy khuất, ở cùng một chỗ với đám người không hiểu giang hồ, không biết tôn trọng võ học này được!"

Hắn quay đầu lại, trầm giọng nói với mấy tên đệ t.ử trung giai thân thiết phía sau: "Đi! Thiên Diễn Tông không dung được người chân chính luyện võ, chúng ta đi tìm minh sư khác!"

Mấy người kia vốn đang bốc hỏa, bị hắn kích động vài câu liền cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, lập tức ưỡn n.g.ự.c đi theo: "Đi! Chúng ta đi theo đại sư huynh!"

Lý Khinh Chu vội vàng tiến lên ngăn cản: "Hứa Bát Khai, ngươi bình tĩnh lại đi! Cha mẹ ngươi năm đó hy sinh khi làm nhiệm vụ của tông môn, là tông môn nuôi ngươi khôn lớn, giờ ngươi nói đi là đi sao?"

Hứa Bát Khai khựng lại một chút, nhưng vẫn cứng miệng: "Chính vì vậy, ta càng không thể đứng nhìn tông môn bị hủy hoại bởi những trò đùa này! Ta đi là vì thất vọng, chứ không phải phản bội!"

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Lý Khinh Chu nghiến răng nhìn về phía Hoắc Như, muốn nàng ra mặt khuyên nhủ một câu. Nhưng Hoắc Như chỉ lặng lẽ nhìn Hứa Bát Khai, không giận, không vội, giọng bình thản đến lạ kỳ: "Muốn đi, ta không cản."

Lý Khinh Chu ngẩn người.

Hứa Bát Khai cũng sững sờ.

Mấy tên đệ t.ử đi theo lại càng rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống.

Bọn họ thực chất chỉ muốn dựa thế để hả giận, chứ thật sự phải rời bỏ tông môn, vứt bỏ thân phận và tiền đồ, chân ai nấy đều đã bắt đầu run rẩy.

Hoắc Như giơ tay, nói nhẹ nhàng với Đỗ Tiểu Mãn: "Dẫn bọn họ tới kho hàng, đăng ký sổ ghi chép ly tông. Tất cả vật tư tông môn cấp phát, từ quần áo, bội kiếm đến tiền tiêu vặt, giao trả sạch sẽ rồi có thể rời đi.”

Đỗ Tiểu Mãn không nói một lời, gật đầu.

Hứa Bát Khai bị dồn vào thế bí, hắn vốn tưởng Hoắc Như kiểu gì cũng sẽ xuống nước vài câu, giữ lại vài lời, như thế hắn còn có thể làm cao. Nhưng giờ bậc thang đã mất, hắn chỉ đành cứng đầu hừ lạnh: "Đi thì đi! Chúng ta quang minh lỗi lạc!"

Nói đoạn, hắn đành phải cởi bỏ đệ t.ử phục và bội kiếm của Thiên Diễn Tông ngay trước mặt mọi người, ném mạnh lên bàn.

Hắn nghiến răng quay đầu lại, xem có ai dám quyết tuyệt cùng mình, rồi bắt đầu kích động: "Còn các ngươi thì sao? Tương lai của Thiên Diễn Tông, các ngươi muốn đ.á.n.h cược cùng nàng ta sao?! Hay là đi theo chúng ta, chọn chính đạo!"

Mấy đệ t.ử trung cấp do dự một lát, rồi một người cũng nghiến răng cởi áo bào: "Ta... ta cũng đi!"

Không khí bắt đầu d.a.o động. Càng lúc càng nhiều đệ t.ử lộ ra vẻ chần chừ, phòng bếp giống như bị xé ra một lỗ hổng. Cứ đà này, mọi chuyện sẽ thực sự không thể cứu vãn được nữa.

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía đám đông đệ t.ử: "Cái đó ——"

Mọi người giật mình quay lại, thấy Trần Thật lững thững bước ra, nghiêm túc chắp tay: "Hứa sư huynh đi rồi, vậy vị trí Đại sư huynh... có phải là để trống rồi không?"

Toàn trường im bặt.

Sắc mặt Hứa Bát Khai từ xanh mét chuyển sang không còn chút m.á.u.

Ninh Như Thị vốn đang sợ đến thót tim, lúc này ngẩn ra vài giây mới nghi ngờ mình nghe nhầm, nhỏ giọng hỏi: "Trần Thật, ngươi... ngươi không phải muốn rời đi sao?"

Trần Thật mặt không đổi sắc, vô cùng thành khẩn: "Không phải a. Các người kẻ đi người lùi, trống cái ghế Đại sư huynh, vậy chẳng phải nó thuộc về ta sao?"

Lời vừa dứt, không gian tĩnh lặng trong tích tắc.

Sau đó "phốc" một tiếng, không biết ai là người đầu tiên bật cười, tiếng cười như sợi chỉ bị kéo ra, rất nhanh lan rộng và lớn dần. Sự áp bách, địch ý và đối lập bị quét sạch trong nháy mắt.

Ngay cả Ninh Như Thị cũng không nhịn được mà đỡ trán: "...Trần Thật, ngươi không phải là Đại sư huynh của phái Mạc Hữu sao? Sao lại tơ tưởng đến vị trí của Thiên Diễn Tông chúng ta vậy..."

"...Thiên Diễn Tông thì sao chứ, cũng đâu kém phái Mạc Hữu chúng ta, dù sao cũng chung một sư phụ mà..." Trần Thật nhỏ giọng lầm bầm. Hắn thật ra đã nhớ thương vị trí đại sư huynh này từ rất lâu rồi.

Hứa Bát Khai tức đến tím mặt như gan lợn, muốn rút kiếm nhưng vì đã giao kiếm rồi nên chỉ biết trừng mắt đứng nhìn.

Hoắc Như gõ nhẹ xuống bàn, thừa thế thu hồi sự hỗn loạn: "Được rồi. Ai muốn đi thì đi cho rõ ràng; ai muốn ở lại thì ngẩng đầu lên, đừng chạy theo cảm xúc của kẻ khác."

Nàng chậm rãi nhìn qua mọi người: "Thiên Diễn Tông có đi đúng chính đạo hay không không dựa vào lời nói, mà dựa vào hành động. Ai nguyện ở lại, ta tự nhiên sẽ không bạc đãi; ai nguyện đi… từ nay giang hồ đường xa, mỗi người tự bảo trọng.”

*

Sau khi bọn người Hứa Bát Khai rời đi, Thiên Diễn Tông cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Nhưng sự yên tĩnh này không hề nhẹ nhàng, mà giống như một cái vại cũ đè nặng lên n.g.ự.c mọi người —— nặng nề, u uất, ngột ngạt.

Tại đại sảnh, Lý Khinh Chu đeo lại bội kiếm lên lưng, xoay người nhìn chằm chằm Hoắc Như, trong mắt nén giận, nén sự sốt ruột và cả vẻ bất lực: "Ngươi hài lòng chưa?"

Hoắc Như vốn đang cứng cỏi, bị câu hỏi ngược này đ.â.m trúng liền khựng lại.

Lý Khinh Chu tiếp tục, lời nói không nhanh nhưng mỗi chữ đều nặng ngàn cân: "Thiên Diễn Tông có thể chống đỡ đến giờ là nhờ vào cái gì? Một nửa nhờ danh tiếng của Tông chủ, một nửa dựa vào việc vẫn có thể giữ vững cục diện, có người có thể rút đao là rút đao. Hiện giờ tông chủ m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, ngươi thì hay rồi —— một câu nói đã khiến ba đệ t.ử cốt cán có thể chiến đấu rời đi. Nếu tối nay có kẻ đến gây sự, ngươi lấy cái gì chống đỡ? Lấy máy dệt vải? Hay lấy Tâm Liệu Đường?"

Hoắc Như im lặng. Lúc đó nàng thực sự đã bốc đồng, sau đó cũng lập tức hối hận, nhưng tình thế đã không thể quay đầu.

Lý Khinh Chu bồi thêm một câu: "Chúng ta không phải không cần ngươi kiếm tiền. Nhưng ngươi phải biết, nếu không có người trấn giữ, ngươi có nhiều máy móc hơn nữa, nhiều bạc hơn nữa cũng không bảo vệ nổi tông môn. Phá hoại dễ hơn sáng tạo nhiều. Ngươi sáng tạo có tốt đến mấy, nếu không có chúng ta những người luyện võ giả thật sự chiến đấu để duy trì, thì sớm đã tan nát rồi, còn bàn gì đến việc thành công."

Những lời này, nói rất nặng.

Ninh Như Thị định mở miệng nói vài câu hòa giải, nhưng nhận ra bản thân cũng không thể phản bác được lời quở trách này, chỉ đành liếc nhìn Hoắc Như một cái.

Hoắc Như mím môi, sau một lúc lâu mới nhỏ giọng nói: “… Xin lỗi.”

Hai chữ "xin lỗi" này như gõ vào tim Lý Khinh Chu. Nàng ngẩn ra một chút, lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Như thật sự cúi đầu.

Không khí lắng xuống trong chốc lát.

Lý Khinh Chu xoa chân mày, cuối cùng thở dài: “Thôi bỏ đi. Ván đã đóng thuyền, lo mà tìm cách phòng bị thôi.”

“Lần này ta ra ngoài làm nhiệm vụ, có cứu được mấy đứa trẻ từ tay Tuyệt Mệnh Lâu về, vẫn chưa kịp báo cho ngươi.”

"Vốn định sau này Thiếu lâu chủ Tuyệt Mệnh Lâu vì chuyện này mà tìm ngươi thì ta mới nói, để ngươi đi đối phó với nàng ta. Những mầm mống họ đưa ra đều là hạt giống tốt, làm sát thủ thì thật đáng tiếc."

"Không vấn đề gì! Giao cho muội!" Mắt Hoắc Như sáng rực, hỏi: "Có thể bù đắp vào lỗ hổng hiện tại không?"

Lý Khinh Chu ngước mắt: "Trước hết phải huấn luyện đã. Ngươi nghĩ là máy móc à, làm xong là dùng được ngay sao?"

"Vậy cần bao lâu?"

"Nhanh thì ba tháng, chậm thì nửa năm." Lý Khinh Chu trả lời.

Hoắc Như nhíu mày: "Quá chậm."

"Thế thì có cách nào đâu." Lý Khinh Chu đang định đáp "Ngươi lại muốn một bước lên trời à", lời còn chưa thốt ra…

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng hô hoán thất thanh đầy hoảng hốt:

"Tông chủ… Tông chủ vỡ ối rồi!!!"

Cả ba đồng loạt đứng bật dậy!

Lý Khinh Chu biến sắc, nhanh nhẹn ra lệnh: "Ta đi dọn dẹp hiện trường, điều đệ t.ử canh cửa!"

Ninh Như Thị xoay người lao đi: "Ta đi mời bà mụ và Sử thần y!"

*

Sau khi Vân Cát vỡ ối, phòng đẻ được thắp đèn sáng trưng. Bà đỡ cùng với Ninh Như Thị và mấy vị quả phụ cùng nhau canh giữ bên trong.

Bên ngoài, Hoắc Như, Lý Khinh Chu và Thẩm Ý chia nhau sắp xếp việc phòng thủ và các chuyện cần thiết.

Nhưng lần sinh nở này, lại cực kỳ không thuận lợi.

Thời gian cứ thế trôi qua từng nén nhang một.

Trong sản phòng thường xuyên truyền đến tiếng thở dốc nặng nề và tiếng rên rỉ đầy nén chịu. Bà đỡ ra ngoài thay nước nóng ba lần, mồ hôi nhễ nhại trên trán: "Tông chủ luyện võ nhiều năm, gân cốt rắn chắc, t.h.a.i vị lại cao, tuy rằng đã từng sinh nở, nhưng cũng là mười năm trước rồi… Thai này… e là sẽ kéo dài rất lâu."

Hoắc Như siết c.h.ặ.t ngón tay, vô số lần muốn xông vào nhưng đều bị Ninh Như Thị cản lại.

Đúng lúc đêm càng khuya, gió càng dữ dội, từ hướng sơn môn đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng kêu sợ hãi:

“Địch tập!!!"

"Có người g.i.ế.c lên núi rồi!!!"

Hoắc Như đột ngột ngẩng đầu. Lý Khinh Chu đã rút kiếm: "Ngươi ở lại đây, ta đi!"

Nhưng giây sau, một đệ t.ử tuần đêm mang theo thương tích xông vào nội viện, mặt đầy m.á.u: "Kẻ đến... là những đệ t.ử nội môn đã rời bỏ Thiên Diễn Tông một năm trước! Bọn họ nói… muốn thanh trừng tông môn!!"

Lời vừa dứt, cả tông môn như một sợi dây đàn bị kéo căng đột ngột. Tiếng g.i.ế.c ch.óc bên ngoài vang lên dữ dội. Giữa các lầu vũ, ánh lửa bùng sáng.

Tim Hoắc Như thắt lại, nàng nhớ tới lời cảnh báo trước đó của Thẩm Ý: "Cả giang hồ đều đang đợi khoảnh khắc Vân Cát yếu ớt nhất này."

Nàng lập tức ném viên đạn màu đã chuẩn bị từ lâu trong lòng n.g.ự.c lên không trung.

Đây chính là một trong những kế sách vẹn toàn mà nàng đã chuẩn bị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.