Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Hot - Chương 12.2
Cập nhật lúc: 13/07/2026 14:09
Vừa rời khỏi địa điểm phỏng vấn, mặt Hoắc Lâm liền trầm xuống.
"Mày làm mặt thối cho ai xem?" Hoắc Bồi Học lạnh lùng nói.
"Chiếc xe kia con đã nhìn kĩ, cha cũng không nhắc tới. Tối hôm qua anh ta mới tới, sáng sớm nay cha đã sắp xếp xong tất cả mọi thứ." Hoắc Lâm tức giận: "Có phải cha đóng kịch quá lâu không?"
"Mày nói cái gì?" Hoắc Bồi Học đột nhiên dừng bước.
"Anh ta đoạt người của con, làm hỏng lễ đính hôn của con. Bây giờ con còn phải tặng xe cho anh ta sao?" Hoắc Lâm không phục, nhưng giọng nói của hắn ta càng ngày càng nhỏ dưới ánh mắt của Hoắc Bồi Học: "Có lúc con nghi ngờ, anh ta với cha mới là ruột thịt."
"Cái đồ không biết điều." Hoắc Bồi Học mắng: "Tao làm những việc này là để cho ai? Nếu tối hôm qua tin đồn của mày với Khâu Khởi huyên náo khắp nơi, tao cần mất ngủ để đến cứu mày à?"
Hoắc Lâm chột dạ cúi thấp đầu, nhỏ giọng cãi lại: "Cái này có thể trách con sao?"
Mắt thấy sắc mặt Hoắc Bồi Học ngày càng khó coi, điện thoại trong túi của Hoắc Lâm vang lên nhưng người hùng.
"Nghe trước đi." Hoắc Bồi Học lạnh lùng nói, sợ làm lỡ chính sự.
"Alo." Hoắc Lâm nhận điện thoại nhưng hạ giọng: "Bên đó thế nào rồi?"
Hắn ta nói xong câu này thì không lên tiếng nữa, một lúc lâu sau mới nói: "Được, tôi biết rồi, chuyện này nói sau."
"Chuyện gì?" Nhìn thấy sau khi hắn ta nhận điện thoại xong sắc mặt càng kém, Hoắc Bồi Học hỏi.
"Không có việc gì!" Hoắc Lâm ngoài miệng nói không có việc gì nhưng tâm tình lại càng kém.
"Tao lười quản mấy chuyện bên ngoài của mình nhưng mày nghe rõ cho tao." Hoắc Bồi Học bị dáng vẻ nửa c.h.ế.t nửa sống kia của hắn ta làm cho tức giận, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Từ nay về sau người của mày chỉ có một, chính là Khâu Khởi. Còn nữa, những lời ngày hôm nay không được ở bên ngoài nói lại nữa."
Hoắc Lâm tức giận nghiêng đầu, một lúc cũng không lên tiếng.
"Nghe chưa?" Hoắc Bồi Học bỗng nhiên quát một tiếng rồi lại hạ giọng mắng: "Cái đồ ngu này, chính mình không có tiến bộ thì thôi. Tao liều mạng cũng sợ mày không giữ được giang sơn này."
Nói xong ông ta cũng không nhìn Hoắc Lâm mà đi nhanh về phía trước.
Tôi hôm qua sau khi trở về không lâu, người lớn hai nhà Hoắc Khâu đều biết chuyện xảy ra trong lễ đính hôn.
Chẳng ai ngờ rằng, sau khi việc chính kết thúc nhưng tiểu bối này lại chơi ra dạng khác.
Khâu Khởi đã đỡ hơn, trong nhà rất cưng chiều cậu ta, ông Khâu nhiều lắm cũng nhắc tới hai câu.
Nhưng Hoắc Lâm lại khác.
Từ nhỏ hắn ta đã sống dưới vầng hào quang của Hoắc Dục, có thể do đối phương quá ưu tú nên cho dù hắn ta có nỗ lực đến mức nào thì Hoắc Bồi Học cũng đều khó có thể an tâm, đối với hắn ta càng hận không thể nóng vội.
Tâm lý cực đoan kỳ vọng con trai mình thành công này cho đến khi Hoắc Dục ra nước ngoài du học mời dần dần giảm bớt.
Nhưng hết lần này đến lần khác đến hiện tại Hoắc Dục lại trở về.
Thái độ Hoắc Bồi Học với cậu hoàn toàn khác với Hoắc Dục, ông ta đối với hắn hiền hòa dung túc, bên ngoài càng nuông chiều hắn đến tận cùng.
Mà lần này đến lần khắc hắn ta trực tiếp đối đầu với Hoắc Dục, làm sao Hoắc Bồi Học có thể không tức.
Từ tối hôm qua đến hôm nay, hắn ta làm sao qua được đều có thể tưởng tượng được.
Cho đến khi không nhìn thấy Hoắc Bồi Học nữa, Hoắc Lâm mới phát tiết tức giận đè nén trong lòng ra ngoài.
Thù mới hận cũ đều tuôn ra, hắn ta căm hận đ.ấ.m lên tường.
Trong mắt hắn ta, từ lâu Hoắc thị đã hoàn toàn nằm trong ta cha con bọn họ, đừng nói một Hoắc Dục, cho dù là bác hắn ta Hoắc Bồi Phong sống lại hắn ta cũng không sợ hãi cái gì.
"Hừ." Hắn cười lạnh một tiếng.
Sớm muộn gì hắn ta cũng phải làm đại sự để chứng minh với cha hắn ta, từ đầu đến cuối đều là hắn ta đúng.
*
Hạ Vãn trở lại ký túc xá, Tô Đường nghe thấy động tĩnh liền từ trên giường trèo xuống.
"Vãn ơi." Cậu ấy giải thích: "Tớ thật sự không biết lúc đó cậu với Hoắc Dục ở cùng nhau."
"Làm gì? Làm gì?" Trong lòng Hạ Vãn vẫn còn sợ hãi né tránh cậu ấy ôm.
Tô Đường sám hối: "Lúc đó tớ, đúng là có hơi kích động."
"Được rồi." Hạ Vãn nhìn cậu ấy: "Hoắc Dục không tức giận."
"Thật sao?" Tô Đường ý vị thâm trường cong mắt nhìn: "Xem ra anh ta với cậu không tệ lắm nhỉ?"
Trước đây Hạ Vãn không có bạn bè nào, Tô Đường lại rất đáng yêu hiền lành, lớn lên lại càng đẹp. Cậu lập tức buông cảnh giác, kết thân với cậu ấy.
"Đường Đường." Hạ Vãn nhỏ giọng hỏi: "Cậu đã từng yêu chưa? Cậu biết gì về tình yêu?"
"Sao thế?" Đôi mắt dâm tà của Tô Đường mở to: "Cậu sẽ không nghiêm túc với Hoắc Dục chứ?"
Cậu ấy vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn bốn phía, Phó Linh đang đeo tai nghe không biết đang nghe cái gì, còn tên Diêm Vương lạnh mặt mới tới kia thì đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn vẽ vẽ, không ai chú ý đến bọn họ.
"Từ lâu đã bảo với cậu đừng dính líu đến nhà họ Hoắc, cậu còn không nghe. Bây giờ kéo một cái giật hai cái, lại dây dưa với Hoắc Dục, cậu có hiểu người ta không?"
Dì Tô Đường là người làm ăn, nghe đâu có qua lại với nhà họ Hoắc.
Hạ Vãn vừa lắc đầu vừa khiêm tốn xin chỉ bảo: "Cậu biết gì sao?"
"Tớ đi đâu để tìm hiểu chứ?" Tô Đường nói: "Anh ta quanh năm ở nước ngoài thì không nói. Lúc trước anh ta ở trong nước cũng lạnh như băng thì chớ, có điều nghe nói anh ta không có ý gì đến việc làm ăn buôn bán của nhà họ Hoắc, một lòng chỉ muốn làm nghệ thuật."
"A?" Hạ Vãn ngạc nhiên.
Chuyện đó không giống trong sách viết.
Tô Đường nói đến đoạn vui vẻ: "Có điều tớ từng thấy qua anh ta một lần, gương mặt kia, vóc dáng kia, chậc chậc chậc..."
Cậu ấy chớp mắt, nhìn Hạ Vãn nói: "Chắc là ngủ dậy sẽ càng khỏe, không lỗ."
Hạ Vãn: ...
Chuyện này cậu ở đọc qua trong sách, có người nói đúng là rất thoải mái.
Giống như bàn chải nhỏ quét vào trái tim, nhất lời lòng Hạ Vãn ngứa ngáy khó chịu, vì vậy cũng nhỏ giọng nói: "Cậu đã thử qua?"
"Tớ chỉ thử qua người khác, chưa thử qua anh ta." Tô Đường vội vàng thanh minh.
Vừa nói, sáng mặt cậu ấy dần trở nên u ám, giống như hứng thú giảm đi rất nhiều: "Chậc, cứ coi như là công cụ là được rồi."
Cũng phải rất thoải mái nha, Hạ Vãn nghi ngờ.
Giống như nhìn ra sự nghi ngờ của cậu, Tô Đường thấp giọng giải thích: "Đúng là rất thoải mái, chỉ là người đó có hơi đáng ghét."
Đáng ghét trên giường? Nháy mắt, trong đầu Hạ Vãn hiện lên rất nhiều tư thế không quá thân thiện.
"Khụ. Đường Đường." Cho dù là nói thế nào hình như Tô Đường giống như có rất nhiều kinh nghiệm, cậu quyết định hỏi chuyện khác: "Tôi thay bạn mình hỏi cậu một chuyện, được không?"
"Nói đi." Tô Đường rất hào sảng.
"Không phải là tôi, là một người bạn khác." Hạ Vãn cường điệu: "Nếu như, nếu như tôi nói, nếu như hai người đi lãnh chứng, một người trong đó không muốn phát sinh quan hệ, người kia có khả năng ép buộc đối phương không?"
"Ồ." Không biết lúc nào Phó Linh đã tháo tai nghe, nằm úp sấp nghe bọn họ nói chuyện, nghe vậy giọng cậu ấy hận không thể đ.â.m thủng tận trời: "Vãn Vãn, cậu kết hôn rồi à?"
Hạ Vãn muốn giải thích nhưng ngẩng đầu lên đối mặt với ba ánh mắt.
Tô Đường với Phong Linh đều lộ ra biểu cảm giống nhau, đến ngay cả diêm vương mặt lạnh cũng nghiêng người, nhướng mày trên khuôn mặt lạnh lùng...
Hạ Vãn: ...
