Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Nổi - C15
Cập nhật lúc: 21/07/2026 13:03
Hạ Vãn nuốt một ngụm nước bọt, cảm thấy cần phải giải thích việc này cho rõ ràng mới được.
Nhưng cậu vừa định nói chuyện thì trước mắt lại hiện ra bộ dạng thoải mái, tự nhiên như đã biết trước của Hoắc Dục khi nói sẽ chuẩn bị hai bản hiệp nghị…..
Không biết rốt cuộc là hắn chuẩn bị bao nhiêu mà lại có thể tự tin như thế nữa?
Hạ Vãn chống cằm, trong đầu bỗng hiện ra một cán cân.
Hai bên trái phải cân đều là bản thu nhỏ của bản thân cậu, chẳng qua trên trán một đứa thì viết “Yêu đương” còn đứa kia thì viết “Kết hôn”.
Nhóc Hạ Vãn “Kết hôn” đương nhiên là nặng hơn bởi vì nó có thể dễ dàng đè Hạ Vãn “Yêu đương” kia treo lơ lửng trên không trung rất cao.
Nếu hợp đồng kết hôn kia thực sự rất nhiều tiền thì …..
Hạ Vãn hơi khó xử mà c.ắ.n môi.
Nhóc con trong đầu chạy tới chạy lui, dù chỉ là một khoảnh khắc trong nháy mắt nhưng cũng đủ để ba người khác đoán được quyết định của bản thân cậu.
“À ~~” Tô Đường và Phó Linh đồng thời lên tiếng.
Đặc biệt là Phó Linh, trong mắt toàn là khen ngợi: “Cậu được lắm, tra nam kia chẳng phải cũng đính hôn sao? Vậy thì ta liền kết hôn, còn cố tình chọn anh của hắn ta để sau này nếu hắn ta thấy mình thì cũng phải cúi đầu gọi chị dâu.”
Cậu ấy càng nói càng kích động, cuối cùng phấn khích mà chốt lại một câu: “Rất tốt, không hổ là đại tướng phòng ngủ 666 của chúng ta, đủ độc ác.”
Hạ Vãn bị giọng điệu ca ngợi của cậu ấy làm cho xúc động, đột nhiên không đành lòng nói ra sự thật lắm.
“Hoắc Dục cũng không tệ lắm, so với Hoắc Lâm còn đáng tin cậy hơn.” Tô Đường thì bình tĩnh hơn nhiều: “Hơn nữa Hoắc Bồi Học cũng rất yêu thương anh ta, tuy rằng anh ta không có hứng thú với việc làm ăn của nhà họ Hoắc nhưng xuất thân từ loại gia đình này thì cũng chưa bao giờ phải chịu khổ cả.”
Những lời này vừa được nói xong thì Diêm Vương mặt lạnh ngồi bên cạnh không biết tại sao lại ‘phụt’ một tiếng mà bật cười.
“Cười cái gì đấy? Thẩm Hành?” Tô Đường liếc xéo cậu ta một cái.
“Không có gì.” Thẩm Hành nói, “Mới vừa nhìn thấy chuyện hài thôi.”
“Không phải là đang cười chúng ta đấy chứ?” Phó Linh cúi đầu lại sát gần bọn họ hỏi.
“Mặc kệ nó.” Tô Đường thu hồi ánh mắt, giọng cũng nói nhỏ lại, “Chúng ta nói chuyện của chúng ta.”
Hạ Vãn cũng không có tâm trạng để xem Thẩm Hành nhìn thấy chuyện hề hước gì, cậu với Tô Đường dựa lại gần nhau hơn, nhỏ giọng hỏi: “Đây cũng là dì cậu nói sao?”
Lúc trước Tô Đường khuyên nguyên chủ không nên dính dáng với người Hoắc gia, hình như là ý kiến của dì cậu ấy.
“Thật ra thì không phải, dì tớ không có lắm chuyện như vậy đâu.” Tô Đường nói, “Là sau khi tớ nghiêm túc quan sát, căn cứ vào kinh nghiệm thì đưa ra kết luận.”
Hạ Vãn gật đầu.
Theo phán đoán của cậu, câu nói kia của Tô Đường thể hiện được ba quan điểm nhưng cả ba quan điểm đều sai hết rồi.
Hoắc Lâm không phải là thứ công t.ử bột gì, Hoắc Dục kia cũng rất điên đó.
Đến nỗi chuyện Hoắc Dục không có hứng thú với việc làm ăn của Hoắc gia á, càng là sai hoàn toàn nhé, bàn tính nhỏ trong lòng người ta đ.á.n.h lạch cạch vang vô cùng luôn.
Còn chuyện Hoắc Bồi Học yêu thương Hoắc Dục thì tuy là mặt ngoài đúng thế thật, hôm nay cậu cũng tận mắt nhìn thấy bộ dạng Hoắc Bồi Học vung tiền như rác vì Hoắc Dục khiến người khác phải ghen tị nhưng nghĩ như thế nào cũng thấy không hợp lý lắm.
Hoắc Bồi Học là “thật sự yêu thương Hoắc Dục” hay là “muốn người khác nhìn thấy ông ta rất yêu thương Hoắc Dục”?
Hạ Vãn không thể biết được.
Nhưng từ cuộc nói chuyện của hai người Hoắc Lâm và Hoắc Dục vào tối qua cùng giọng điệu mơ hồ chứa đựng sự uy h.i.ế.p thì mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như bên ngoài.
Cả nhà đều là ảnh đế luôn, lừa “nhóm Tô Đường” đến mức xoay vòng vòng.
“Hôm qua Vãn Vãn vất vả rồi,” Phó Linh ở trên nghe chuyện say sưa nên cũng bò xuống giường dưới, “Hôm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, cơm trưa hôm nay để tớ đi mua cho.”
“Tuyệt!” Tô Đường làm vẻ mặt bị tình cảm của bạn cùng phòng cảm động, giơ ngón tay cái cho Phó Linh, “Tớ muốn thịt kho tàu, rau xào cay thập cẩm, gà bí đao, cộng thêm một phần dưa leo giòn cùng một phần cơm, cậu thì sao, Vãn Vãn?”
“Tôi muốn thịt kho tàu,” Hạ Vãn nghe thấy thịt kho tàu thì lực chú ý liền bị hấp dẫn, “Còn cả …..”
“Không được,” Tô Đường cắt lời cậu, “Cậu phải ăn thanh đạm.”
Hạ Vãn: ……
Không được, phải giải thích chuyện này cho rõ ràng.
“Là như thế này …..” Hạ Vãn hơi nâng giọng lên.
Trong ký túc xá bốn bề yên tĩnh, ba cặp mắt lại đồng thời nhìn thẳng cậu lần nữa.
Hạ Vãn nở một nụ cười mỉm ấm áp như mùa xuân: “Tôi không kết hôn.”
“À ~” Phó Linh phản ứng lại đầu tiên, làm vẻ mặt 'cái gì tui cũng hiểu', “Không kết hôn, cậu không kết hôn.”
“Đúng vậy,” Tô Đường tiếp lời, “Cậu chỉ là đến nhà Hoắc Dục ngủ qua đêm một buổi thôi.”
Phải, không sai.
Hạ Vãn nhẹ nhàng thở ra, liên tục gật đầu.
Không ngờ sắc mặt Tô Đường vẫn nghiêm túc như cũ: “Vậy cũng phải ăn thanh đạm.”
Hạ Vãn: …..
Được rồi, ăn thì ăn.
“Ừm ~” Phó Linh do dự một lát mới hỏi ra vấn đề đã đè ở dưới đáy lòng từ lâu, “Vãn Vãn, chuyện kia …. Thoải mái không?”
*
Khi bên Hạ Vãn ồn ào đến không thể ồn hơn thì Hoắc Dục cũng vừa ra khỏi Lang Kiều.
Trên màn hình có mấy thông báo, trong đó phần lớn đều đến từ Hoắc Bồi Học và bí thư.
Hoắc Dục nhìn dãy số kia, khóe miệng lộ ra ý cười khó hiểu, thật lâu sau đó thì mới chạm đầu ngón tay lên màn hình.
“Tiểu Dục.” Điện thoại được nhận, giọng nói tràn đầy sự từ ái của Hoắc Bồi Học truyền đến, “Hôm nay lại đến phòng triển lãm sao?”
Lang Kiều là một phòng triển lãm mà Hoắc Dục đã thích đến từ lúc còn nhỏ.
Chẳng qua tuy Lang Kiều bây giờ vẫn còn gọi là Lang Kiều nhưng bề ngoài đã khác rất nhiều so với lúc trước.
Từ khi bị người khác mua lại mấy năm trước, từ một phòng sưu tập loại nhỏ không có danh tiếng gì thì Lang Kiều đã phát triển thành chuỗi các phòng triển lãm nổi tiếng trải rộng toàn cầu.
Không chỉ như thế, nó còn trở thành nơi mà họa sĩ mới trên toàn cầu muốn gia nhập và ký hợp đồng.
Trừ cái này ra, sản nghiệp còn liên quan đến cả chuyện thu mua các tác phẩm nghệ thuật cổ đại, triển lãm đủ loại hạng mục. Chủ nhân đứng đằng sau nó có thể nói là sâu không lường được.
Chỉ là cho tới bây giờ thì vẫn không có người nào biết được đối phương là thần thánh phương nào.
“Vâng.” Hoắc Dục lạnh nhạt lên tiếng, “Chút việc nhỏ này còn phải khiến chú nhớ nhung, làm phiền chú rồi.’
Hôm qua hắn vừa làm một đòn ra oai phủ đầu với Hoắc Lâm, lúc này Hoắc Bồi Học liền lập tức đòi về lại.
“Cháu yêu thích nghệ thuật như vậy làm chú rất vui.” Hoắc Bồi Học nói, “Chẳng qua nếu đã về thì cũng nên về nhà một chuyến.”
“Vâng.” Hoắc Dục hời hợt mà đồng ý, “Đêm nay đến bệnh viện thăm ông, ngày mai liền đi thăm chú và thím.”
“Được rồi.” Hoắc Bồi Học nói xong liền cúp điện thoại.
Hoắc Dục cười một tiếng, lười biếng mà bỏ điện thoại sang một bên, sau đó dựa vào ghế lái mà châm một điếu t.h.u.ố.c.
Trong làn sương khói m.ô.n.g lung, điện thoại lại vang lên lần nữa.
“Vừa mới gọi điện thoại cho cậu,” Giọng nói của Thẩm Diễm vang lên, “Sao lại không nhận thế hả?”
“Vừa nãy ở trong phòng triển lãm.” Hoắc Dục nói.
“À.” Thẩm Diễm hơi ngừng lại, cực kỳ hóng hớt mà thử nói, “Tối hôm qua cậu với Hạ Vãn thế nào?”
“Cái gì thế nào?” Hoắc Dục hỏi.
“Nếu là không thế nào thì tại sao đứa nhóc kia lại có thể to gan như vậy?” Thẩm Diễm hừ một tiếng, “Tôi có người nằm vùng ở Học viện Mỹ thuật đấy.”
“Cậu ta làm sao?” Hoắc Dục hơi nhướng đuôi lông mày, vừa nghe Thẩm Diễm lải nhải vừa lôi video trước kia Thẩm Diễm gửi cho khi hắn ở nước ngoài một lần nữa.
Video là khi Hạ Vãn theo Hoắc Lâm tham gia yến hội, Thẩm Diễm coi nó như một trò cười mà quay lại.
Cậu nhóc ăn mặc chỉn chu gọn gàng mà đứng bên cạnh Hoắc Lâm, trên mặt mày toàn là sự luống cuống.
Người khác đều ngồi yên ổn mà cậu lại cứ được một chốc là lại di chuyển, không phải là giúp Hoắc Lâm rót rượt thì là giúp Hoắc Lâm châm t.h.u.ố.c, thậm chí Hoắc Lâm vì thể diện mà rót rượu cho cậu thì dù trên mặt là thống khổ nhưng cậu cũng không dám phản kháng lại một tí nào ……
Video không mở tiếng, cứ như một bộ phim câm, khiến cảm giác áp lực càng nặng nề hơn.
Cách làn khói mỏng, Hoắc Dục chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt kia của Hạ Vãn trong video.
Dù nhìn như thế nào thì cũng không giống với đứa nhóc hắn biết kia.
“Hôm nay cậu ta oai lắm luôn cơ.” Thẩm Diễm nói, “Ở ngoài cổng trường nhục nhã Chu Thủy một trận, nói không phải là có cậu chống lưng thì tôi không tin đâu.”
“Hửm? Tôi không chống lưng cho cậu ấy thì còn chống lưng cho ai chứ?” Khóe miệng Hoắc Dục nhếch lên, sự khó chịu do Hoắc Bồi Học mang lại bị bé mèo hoang nhỏ Hạ Vãn này phá tan thành mây khói.
Hắn giơ tay dập tắt điếu t.h.u.ố.c hút được nửa kẹp giữa ngón tay, trong nói giọng chứa ý cười mơ hồ, “Sau này còn nhiều lắm, cứ chờ đi.”
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Cái gì cũng cho lão bà dùng. Cả bản thân & ký túc xá 666 thế nhưng lại có ba thụ
