Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Nổi - C21
Cập nhật lúc: 21/07/2026 13:04
Hạ Thành Chương còn chưa đi ngủ, đang ngồi ở phòng khách đóng giày cho người ta, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt có chút tang thương lộ ra nở nụ cười trìu mến: “Sao về sớm vậy?”
Nhưng chỉ mới nói được một câu, ông lại cúi đầu ho khù khụ.
“Sao lại càng ngày càng ho nhiều hơn thế này?” Hạ Vãn vội vàng bỏ đồ trong tay xuống mà đi qua, đến gần Hạ Thành Chương thì dừng bước lại: “Ba, sao ba lại cạo tóc?”
“Trời nóng quá.” Hạ Thành Chương bình thường trở lại, cười nói: “Ba để kiểu tóc giống với chú Trương của con.”
Hạ Vãn mỉm cười, lại nhìn bốn phía xung quanh: “Dì Tôn đâu? Không phải đã nói là tới cuối tuần khi con về nhà thì dì ấy mới đi sao?”
Hạ Thành Chương buông dụng cụ trong tay xuống, thản nhiên nói: “Đi thì đi thôi.”
“Nhưng bên cạnh ba sao có thể không có ai được?” Hạ Vãn cau mày.
“Khác với trước kia à?” Hạ Thành Chương cười, nói: “Lúc ở quê, khi con đến trường chẳng phải ba cũng ở một mình sao?”
“Làm sao có thể giống nhau được?” Hạ Vãn không đồng ý: “Trước kia là nhà trệt, bây giờ là nhà lầu, không có người giúp đỡ, lỡ như ngã xuống thì làm sao bây giờ?”
“Ban đêm, một người tàn tật như ba đi xuống lầu làm gì?” Hạ Thành Chương mỉm cười trấn an cậu: “Hơn nữa, ba cũng không thấy thoải mái khi bà ấy ở đây.”
Hạ Vãn không nói nữa, im lặng mở máy tạo độ ẩm rồi cắm điện, một làn sương trắng mong phun ra, trong không khí có chút hương vị ẩm ướt.
“Đừng buồn.” Hạ Thành Chương dỗ dành cậu, nhịn một chút nhưng vẫn là không nhịn được: “Cũng đừng phí tiền mua những thứ này, tiền tiêu vặt của con có hạn, còn phải mua b.út và giấy vẽ nữa. "
Hạ Vãn gật đầu, mũi có chút khó chịu.
Trước kia, cậu không có khả năng hiếu thảo với cha mẹ và ông nội của mình, cũng chỉ có thể làm nũng dùng những lời nịnh nọt dỗ dành bọn họ, mãi đến sau này, cậu vẫn cảm thấy vô cùng hối hận.
Vì thế nên cậu vô thức mà chuyển sự tiếc nuối cùng tình cảm này lên người Hạ Thành Chương.
“Ba, con không thiếu tiền.” Hạ Vãn ngồi bên cạnh Hạ Thành Chương: “Buổi tối ba ăn cái gì?”
“Ăn mì." Hạ Thành Chương cười ha ha, nói: “Chú Trương cùng ba ăn xong mới về.”
“Ừm” Hạ Vãn gật đầu: “Ba, chờ con kiếm được tiền sẽ đổi một dì khác cho ba.”
Dì Tôn là do cha con Hạ Thành Lâm cùng Hạ Dương sắp xếp tới đây, bình thường thái độ cực kỳ kiêu ngạo.
Hạ Thành Chương chưa từng kể qua, nguyên chủ trước đây cũng không nghĩ tới nhiều như vậy nhưng hiện tại Hạ Vãn lại biết, bà ta được cử đến đây chăm sóc cho Hạ Thành Chương là chuyện thứ yếu, quan trọng nhất có lẽ là giám sát hai cha con bọn họ.
Hạ Thành Chương vui vẻ nở nụ cười, cảm thấy hôm nay Hạ Vãn đặc biệt hiểu chuyện: “Ba có thể đợi, đừng vội.”
Ông vừa nói xong lại ho khan vài tiếng, dường như tiếng ho ấy phát ra từ một nơi sâu bên trong đến mức trên mặt ông hiện lên một mảng đỏ bừng.
Hạ Vãn không khỏi có chút lo lắng: “Ngày mai con đưa ba đi bệnh viện khám thử.”
“Không cần.” Hạ Thành Chương nói: “Hôm nay, chú Trương của con đã đưa ba đi bệnh viện một chuyến, nguyên nhân là bệnh viêm phế quản cũ thôi.”
“Dì Tôn không đi cùng ạ?” Hạ Vãn hỏi.
“Sao hôm nay lại đ.á.n.h chủ ý lên bà ấy?” Hạ Thành Chương buồn cười: “Là ba không cho bà ấy đi theo.”
“Dạ.” Hạ Vãn gật đầu.
“Đổi lại là con.” Hạ Thành Chương lại nói: “Không phải kể có một bạn trai rất tốt sao? Đã hơn một tháng rồi, cũng nên đưa về để ba gặp chứ.”
“Dạ.” Hạ Vãn cười rộn lên, hai người đã chia tay hơn một tháng nhưng cũng không cần phải cho Hạ Thành Chương biết, dù sao cậu đã vô tình liên tưởng đến một người khác: “Nhưng gần đây anh ấy có chút bận, chờ ngày nào có thời gian rảnh, con sẽ dẫn anh ấy đến cho ba gặp, nhất định ba sẽ hài lòng.”
Hôm nay, miệng lưỡi Hạ Vãn ngọt ngào, nói chuyện cũng nhiều hơn bình thường một chút, không giống như trước, vừa trở về liền vào phòng mình, tâm tình Hạ Thành Chương cũng thoải mái hơn nhiều.
“Đi ngủ đi.” Hạ Thành Chương xoa đầu, nói: “Con vẫn còn đang lớn.”
“Dạ.” Hạ Vãn đáp lại nhưng vẫn giúp Hạ Thành Chương đi tắm rửa, sau đó đi vào phòng ngủ giúp ông cởi giày và quần áo rồi mới trở về phòng mình.
Khi cửa phòng đóng lại chỉ còn lại mảng tối đen, Hạ Thành Chương nhịn không được mà đỏ bừng mắt.
Ông nâng tay lên che mắt, tựa như đang vui mừng hay vì điều gì khác.
Sau khi trở về phòng của mình, Hạ Vãn mở tập tài liệu mà Hoắc Dục đã đưa cho mình. Bên trong có hai bản tài liệu đã được đóng dấu của Hoắc Dục.
Ban đầu Hạ Vãn nghĩ rằng mình đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng nhưng khi cầm hai bản tài liệu này trên tay, đầu ngón tay Hạ Vãn vẫn cảm thấy nóng ran, đến nỗi sau khi đặt nó lên bàn, cậu không nhịn được mà xoa nhẹ đầu ngón tay của mình.
Ngoại trừ quyền lợi và nghĩa vụ tương ứng cũng như giá cả, không có điều khoản nào khác trong hai bản tài liệu này có sự khác biệt quá lớn.
Sau khi đọc qua từng điều một, Hạ Vãn lại chú ý đến mục giá cả của hai bản tài liệu.
Mặc dù cả hai bản hợp đồng đều là giả nhưng giá của hai bản này lại chênh lệch rất lớn, chênh gấp năm lần. Hạ Vãn do dự một chút, cuối cùng cậu mang bản "Yêu đương" đặt trước mặt của mình.
Mặc dù tiền không nhiều nhưng chỉ cần là yêu, cậu sẽ không có nghĩa vụ phải thường xuyên ở nhà Hoắc Dục, tương đối tự do.
Với tình hình hiện tại của cậu và Hạ Thành Chương, số tiền đó cũng đủ cho họ tạm thời rời bỏ nhà họ Hạ, sau này cậu hoàn toàn có thể tự kiếm tiền được.
Sau khi hạ quyết tâm, Hạ Vãn đặt tài liệu vào ngăn kéo bàn học của mình. Để cho an toàn cậu đã khoá ngăn kéo lại.
Suốt cả đêm, tiếng ho của Hạ Thành Chương ngắt quãng, gần như không ngừng nghỉ.
Kiếp trước, Hạ Vãn bệnh lâu năm thành y, cậu hiểu rõ nhiều triệu chứng cụ thể trên cơ thể người, cậu mơ hồ cảm thấy tiếng ho của Hạ Thành Chương lần này không bình thường.
Tuy nhiên, hầu hết các chuyên gia cấp trưởng khoa trong bệnh viện sẽ không khám bệnh vào vào cuối tuần.
Cậu vẫn phải sắp xếp công việc để đưa ông đến bệnh viện kiểm tra thật kỹ, Hạ Vãn không thể không suy nghĩ trước khi chìm vào giấc ngủ.
Cậu không ngủ được bao lâu thì bị tiếng ồn từ ngoài nhà đ.á.n.h thức.
Hạ Vãn dụi mắt, lắng nghe một lúc nhưng không còn thấy tiếng ho của Hạ Thành Chương nữa.
Cậu lạnh lùng mặc quần áo và mở cửa ra, vừa mở cửa đã nhìn thấy dì Tôn đang rửa rau trong bếp, chiếc chậu inox chạm vào bồn rửa kêu leng keng.
"Dì Tôn." Hạ Vãn đi về phía bà ta, dựa vào cửa bếp: "Đêm qua ba tôi không ngủ được, dì nhỏ tiếng một chút."
"Nhà nào mà làm việc chẳng có tiếng ồn." Dì Tôn nghe thấy vậy thì càng thêm bực tức: "Cậu có muốn thử xem nó như thế nào không?"
