Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Nổi - C24

Cập nhật lúc: 21/07/2026 13:05

Tuy nhiên, sau khi đăng lên không lâu, cậu biết được bệnh tình của Hạ Thành Chương từ Hạ Dương. Cậu làm gì còn tâm tình đâu mà xem lại bức tranh đó cơ chứ?

Bên tai loáng thoáng có tiếng ho yếu ớt của Hạ Thành Chương, cậu nghiêng người nghe một lúc, đợi đến khi yên tĩnh hẳn cậu mới mở trang mạng xã hội lên.

Khi đăng bài, cậu cũng không gắn thêm hiệu ứng gì, chỉ đơn giản là một bức tranh được chèn thêm một bản nhạc để làm nền nhưng số lượng bình luận bên dưới đã vượt quá năm trăm. Hầu hết đều là khen ngợi, lượng người hâm mộ cũng từ một chữ số nhanh ch.óng biến thành ba chữ số.

Hạ Vãn có hơi kinh ngạc, cậu không ngờ bức tranh ngẫu hứng của cậu lại được nhiều người yêu thích như vậy.

Cậu luôn biết mình giỏi hội họa. Thậm chí mẹ cậu còn nói rằng Chúa đã đóng cánh cửa sức khỏe của cậu nhưng lại mở ra cho cậu một cánh cửa khác. Chỉ là trước đây cậu chưa từng đăng tải tác phẩm của cậu ra ngoài, đây là lần đầu tiên.

Hạ Vãn đọc từng lời khen của cư dân mạng, khóe môi từ từ cong lên.

Cậu luôn cảm thấy bản thân là một kẻ vô dụng, vào giờ phút này, dù chỉ là cảm giác thỏa mãn nho nhỏ thôi nhưng làm cho cậu biết được rằng cậu thực sự cũng không vô dụng lắm.

*

Ly cà phê đã cạn mà người hẹn thì vẫn chưa tới. Hoắc Dục có hơi sốt ruột, hắn gõ gõ ngón tay xuống bàn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đã đến giờ ăn tối, từng đôi tình nhân đi ăn theo nhóm hai ba người nhưng vẫn không thấy Hạ Vãn đâu cả. Hắn giơ cổ tay lên xem giờ, rồi bấm vào ứng dụng liên lạc.

Hình đại diện của Hạ Vãn nằm lặng lẽ ở hàng đầu cửa sổ trò chuyện, đó là một chú Pikachu dễ thương đang ngước nhìn hắn với nụ cười rạng rỡ.

Có phần giống với ánh mắt của Hạ Vãn khi cậu nhìn hắn, đôi mắt to tròn hơi cong, dịu dàng và không hung dữ.

Hoắc Dục dừng lại một lát rồi bấm vào khung trò chuyện, nhập tin nhắn.

[Hoắc Dục: Đã trễ hẹn 15 phút rồi.]

Tin nhắn vừa được gửi đi, điện thoại trong tay hắn vang lên.

Đôi mày đang cau lại của hắn giãn ra một chút, Hoắc Dục cầm điện thoại lên chấp nhận kết nối.

"Hoắc Dục." Giọng nói trong điện thoại không phải Hạ Vãn mà là Thẩm Diễm.

Vốn dĩ đôi lông mày của Hoắc Dục đã giãn ra lại một lần nữa lộ ra vẻ bực bội.

“Sao cậu lại gọi cho tôi vào lúc này?” Hắn hỏi bằng giọng điệu không quan tâm lắm, lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người ở bên kia có vẻ sửng sốt: "Bình thường tôi gọi cho cậu cũng đâu có hẹn trước."

Hoắc Dục quay đầu lại, có hơi buồn cười nhếch môi rồi nói: “Tôi đang đợi một người, tôi tưởng là cậu ấy.”

“Ồ." Thẩm Diễm cố ý kéo dài giọng trêu chọc: “Cậu đang đợi Hạ Vãn sao?”

“Ừ.” Hoắc Dục không phủ nhận.

“Nghe nói cậu đưa cậu ấy về nhà họ Hoắc à?” Ngay lập tức, Thẩm Diễm bật chế độ hóng chuyện, anh ta hỏi: “Không phải là cậu thật lòng đó chứ?"

"Biết đâu." Hoắc Vũ lại tiếp tục trả lời thờ ơ.

Hắn không có ý định nói cho ai biết về Hạ Vãn, kể cả Thẩm Diễm.

Thứ nhất, loại chuyện này không tốt cho danh tiếng của Hạ Vãn. Thứ hai, chỉ cần có người thứ ba biết thì tất nhiên cũng sẽ có người thứ tư biết.

"Không phải chứ? Anh trai, cậu thật sự không nói thì thôi mà đã nói thì sẽ làm cho người khác chấn động." Thẩm Diễm có chút khoa trương nói.

"Thế nào?" Hoắc Dục hỏi: "Cậu có ý kiến?"

“Tôi nào dám.” Thẩm Diễm nói: “Tôi chỉ nghĩ gia thế của hai người không xứng với nhau, nếu vậy thì Hoắc Lâm sẽ đính hôn với Khâu Khởi sao?”

“Gia thế của tôi thế nào?” Hoắc Dục lạnh lùng hỏi, sau đó nói tiếp: “Nếu không có gì quan trọng thì tôi cúp máy đây."

"Đừng." Thẩm Diễm cuối cùng cũng nói về công việc: "Báo cáo tài chính của Thần Châu và Lang Kiều đã được gửi vào hộp thư cho cậu rồi. Ngoài ra còn có tài liệu quy hoạch cho một số dự án mới. Cậu xem qua nếu không có vấn đề gì thì quay về ký giúp tôi."

“Biết rồi.” Hoắc Dục nói xong thì lập tức cúp điện thoại.

Quả nhiên trên màn hình có một thông báo nhưng Hạ Vãn vẫn chưa trả lời.

Hoắc Dục suy nghĩ một chút rồi mở hộp thư ra. Hắn xem tài liệu rất tập trung, không hề ngước mắt lên cho đến khi nghe thấy tiếng cửa mở.

Tưởng là Hạ Vãn tới, không ngờ lại là một khuôn mặt vô cùng tuấn tú và đẹp trai.

Ánh mắt Hoắc Dục trở nên lạnh lùng, lặng lẽ tắt màn hình điện thoại: “Ai cho cậu vào đây?”

“Tôi không có ý gì đâu.” Tôn Bạch Giang đứng dựa vào cửa, dùng đầu ngón tay trắng nõn giữ lấy vành mũ lưỡi trai: “Tôi vừa nhìn thấy xe của cậu nên muốn tới chào hỏi cậu một tiếng.”

“Chào xong chưa?” Hoắc Dục ngả người ra sau, mặt hơi ngẩng lên, dáng vẻ uy nghiêm nói: “Hiện tại có thể ra ngoài được rồi phải không?”

"Tiểu Dục." Tôn Bạch Giang không có đi ra ngoài, ngược lại kéo ghế ngồi đối diện Hoắc Dục, trong mắt hiện lên một chút đau lòng khó có thể thấy được: "Cậu đang đợi Hạ Vãn à?"

“Tôi đợi ai thì liên quan gì đến cậu?” Gương mặt Hoắc Dục không có biểu cảm gì mà nhìn anh ta.

“Tôi chỉ quan tâm đến cậu thôi.” Giọng Tôn Bạch Giang trầm xuống: "Cậu thật sự muốn ở bên Hạ Vãn sao?"

“Liên quan gì đến cậu?” Hoắc Dục vẫn như vậy, trong mắt không có chút ấm áp nào: “Còn nữa, tôi không chịu nổi sự quan tâm của cậu đâu.”

Vành mũ bị ngón tay của Tôn Bạch Giang bóp cho méo đi. Anh ta đã đứng trên sân khấu vô số lần, có thể bình tĩnh và tự tin ngay cả trước hàng nghìn khán giả. Thế nhưng khi đối mặt với người đàn ông này, anh ta lại lo lắng đến mức nói năng cũng lộn xộn.

"Nghe nói hôm qua cậu đưa Hạ Vãn về nhà họ Hoắc, cậu cũng biết chú Hoắc nhất định sẽ không đồng ý." Tôn Bạch Giang nói hết tất cả chỉ trong một hơi thở, giống như sợ Hoắc Dục sẽ ngắt lời anh ta: "Chưa kể cậu ta đã ở bên Hoắc Lâm được một thời gian, mục đích ở bên Hoắc Lâm cũng không đơn giản. Hạ Vãn không phù hợp với cậu, hơn nữa tôi nghe người khác nói nếu Hoắc Lâm không đính hôn, chắc chắn cậu ta sẽ không từ bỏ..."

“Tôn Bạch Giang.” Hoắc Dục lạnh lùng cảnh cáo: “Hạ Vãn là người tôi yêu, dù em ấy có làm gì thì cũng trong sạch và cao quý hơn cậu rất nhiều.”

Tôn Bạch Giang dừng lại, mím môi im lặng.

Tôn Bạch Giang biết rõ anh ta đến đây sẽ tự rước nhục vào thân nhưng anh ta phải đến, dù sao cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi.

"Cậu tới đây chỉ để nói những lời này?" Hoắc Dục lạnh nhạt cười một tiếng, tay lấy ra một điếu t.h.u.ố.c, cúi đầu châm lửa: "Nói xong rồi thì đi đi. Đi về gặp chú Hoắc của mình để báo cáo đi."

Tôn Bạch Giang sửng sốt một lát mới hiểu được ý tứ của hắn, sắc mặt tái nhợt.

“Tôi không có theo dõi cậu.” Anh ta nói: “Con của quản lý tôi đang học ở đây. Tôi đi cùng cô ấy nên tình cờ nhìn thấy xe của cậu thôi."

“Không sao.” Hoắc Dục nghiêng đầu thổi ra một làn khói trắng: “Cậu có như thế nào tôi cũng không thèm quan tâm."

Tôn Bạch Giang giống như làn khói trắng đó, anh ta ở trong lòng hắn đã tan đi hết từ lâu rồi.

Cánh cửa lại bị đẩy ra, Hạ Vãn nắm tay nắm cửa cúi người xuống thở hổn hển.

Vốn dĩ cậu hẹn Hoắc Dục gặp nhau ở đây nhưng sau giờ học cậu thấy vẫn còn sớm nên đã dành thời gian lên mạng tra cứu các trường hợp và phương án điều trị những bệnh giống với bệnh mà Hạ Thành Chương đang mắc phải, xem thử tình hình phục hồi sau phẫu thuật như thế nào. Đến khi nhìn lại thì đã muộn mất rồi.

Nếu không có tin nhắn của Hoắc Dục, cậu gần như đã quên mất buổi hẹn này.

Cậu thở dốc một lúc, định ngẩng đầu lên xin lỗi thì nhận ra còn có người khác ở đây.

Mặc dù đêm đó ở kinh đô, Hạ Vãn không nhìn rõ khuôn mặt của Tôn Bạch Giang nhưng hai ngày vừa qua cậu đã quen thuộc với khuôn mặt này rồi.

Tôn Bạch Giang là một nhân vật có lượng tìm kiếm hàng đầu trong làng giải trí, là một người vừa đẹp trai vừa giàu có. Anh ta cũng rất ít khi xuất hiện trước công chúng, danh tiếng lại vô cùng tốt. Mấy ngày vừa qua Hạ Vãn đã thấy rất nhiều quảng cáo của Tôn Bạch Giang trên màn hình lớn.

Nhìn thái độ của Hoắc Dục đối với Tôn Bạch Giang vào đêm đó lúc ở kinh đô, Hạ Vãn nhớ tới đạo lý kẻ thù của bạn là kẻ thù, cậu ngay lập tức đổi giọng.

“Ông xã.” Cậu mỉm cười với Hoắc Dục, mái tóc đen dính trên vầng trán trắng như tuyết, đôi mắt trong sáng và dịu dàng: “Em đã phải chạy đua với thời gian để có thể đến đây gặp anh sớm hơn đó.”

"Đến đây." Hoắc Dục giơ tay.

Hạ Vãn mím môi đi tới trước mặt hắn, vừa mỉm cười vừa hỏi: “Có phải nên được thưởng hay không?"

“Ừm.” Hoắc Dục cười lên, đôi mắt sâu thẳm dường như nhuốm màu nhẹ nhàng, dịu dàng đưa tay lau đi giọt mồ hôi trên trán cậu: “Tối nay, tôi sẽ chiêu đãi em thật tốt.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.