Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Nổi - C25.2
Cập nhật lúc: 21/07/2026 13:05
Hạ Vãn mím môi không nói gì.
Như cảm nhận được sự do dự của cậu, Hoắc Dục nhẹ nhàng nói: “Trong hai ngày tới phòng ngủ dành cho khách sẽ được dọn dẹp sạch sẽ.”
“Ùm.” Hạ Vãn gật đầu, rất ngoan ngoãn.
Bộ dạng của cậu khiến Hoắc Dục không khỏi mềm lòng, hắn giơ tay rung chuông kêu phục vụ.
“Ngày mai đi đăng kí kết hôn.”
“Ngày mai?” Hạ Vãn nhướng mày: “Sớm như vậy?”
Hoắc Dục không nói gì, hắn hơi ngẩng đầu lên, tỏ ra hứng thú.
Món bít tết đã được dọn ra, mùi thơm tràn ngập. Hạ Vãn bận rộn cả một buổi chiều nên rất đói, vội vàng cầm d.a.o nĩa trong tay.
Động tác của cậu vừa tự nhiên vừa khẩn trương, khiến người khác không thể bình tĩnh.
“Ngày mai tôi có hẹn rồi.” Cậu nói, giọng rất nhẹ nhàng: “Có thể trễ hai ngày được không?”
"Hẹn ai? Quan trọng hơn chuyện kết hôn sao?" Hoắc Dục cẩn thận lau d.a.o nĩa rồi hỏi.
Nghe vậy lông mày Hạ Vãn hơi cong lên, cảm thấy có chút buồn cười.
“Đi gặp dì.” Cậu cắt miếng bít tết và nói: “Việc này cũng quan trọng như việc kết hôn phải không.”
“Cậu còn có dì à?” Hoắc Vũ nhướng mày: “Hôm khác đi gặp dì không được sao?"
Hạ Vãn đưa miếng bít tết thơm phức vào miệng, vẻ mặt giống như đang thưởng thức.
Cậu vừa nhai như một con hamster, vừa giải thích: “Trước đây người bảo mẫu đó là do anh họ tôi sắp xếp. Bây giờ tôi muốn đổi cho ba một bảo mẫu khác chu đáo hơn."
"Ừm." Lông mày Hoắc Dục dịu lại: "Có cần tôi giúp không?"
Hạ Vãn lắc đầu. Nói thật, cậu ấm như Hoắc Dục thì biết cái gì? Chưa chắc bên trong mạnh mẽ hơn cậu.
"Chờ tôi tìm được dì rồi đi." Hạ Vãn nói: "Sẽ sớm thôi. Nếu lo lắng, anh có thể đợi lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi mới chuyển tiền cũng được."
Nếu Hạ Thành Chương còn khỏe thì cậu cũng sẽ không sốt ruột như vậy. Nhưng trong hoàn cảnh này, cậu không muốn làm Hạ Thành Chương khó chịu dù chỉ một ngày.
Đối tượng khách hàng chính của các nhà hàng gần trường đều là sinh viên nên đồ ăn cũng sẽ chỉ ở mức trung bình.
Hoắc Dục ăn được hai miếng liền muốn bỏ d.a.o nĩa xuống nhưng nhìn Hạ Vãn ăn ngon lành như vậy không khỏi làm cho miệng người khác cử động.
Hoắc Dục lại cầm d.a.o nĩa lên, do dự một lát, sau đó vô thức c.ắ.n thêm vài miếng.
“Cậu có từng nghĩ qua...” Hắn nhịn không được trêu chọc cậu: “Cậu thực sự rất thích hợp làm mukbang không?”
“Hả?” Hạ Vãn thu lại miếng mì ý đang định đưa lên miệng như nhớ ra chuyện gì quan trọng, ánh mắt lấp lánh: “Đúng lúc tôi có chuyện muốn bàn với anh.”
Không biết vì sao, Hoắc Dục có linh cảm đây không phải chuyện tốt.
“Chuyện gì?” Hắn thận trọng hỏi.
Hạ Vãn đặt d.a.o nĩa xuống, trông còn nghiêm túc hơn, ngay cả điện thoại ở trên bàn reo, cậu cũng không buồn trả lời: “Tôi muốn mở tài khoản để làm mukbang, anh thấy được không?”
Hoắc Dục:...
Sao hôm nay hắn lại lắm lời như vậy chứ?
Nhưng Hạ Vãn lại nhìn hắn với ánh mắt nghiêm túc và mong đợi, đôi môi đỏ mọng mím thành một đường mỏng, món ăn yêu thích của cậu cũng không thèm động tới.
Hoắc Dục im lặng, cũng chưa kịp phản ứng đã nói ra hai chữ lạnh lùng: “Tuỳ ý."
Dù trời lạnh nhưng Hạ Vãn vẫn mỉm cười vui vẻ, để lộ hàm răng trắng như tuyết, đầy sức hút.
"Anh thật tốt!" Cậu dùng giọng điệu dịu dàng nói: "Tôi lo anh sẽ không đồng ý."
Thật sự Hoắc Dục không muốn đồng ý, đối tượng của hắn ở bên ngoài là một mukbang, thật sự cảm thấy có chút kì quái.
"Tôi chỉ thuận miệng nói, không phải cậu xem đó là thật chứ?" Hắn đặt d.a.o nĩa xuống nói, không muốn ăn nữa.
“Trước đây tôi đã rất nghiêm túc suy nghĩ về việc này." Hạ Vãn giải thích: “Tôi phải nghĩ cách kiếm thật nhiều tiền.”
"Ồ, có phải cậu cho rằng tôi trả rất ít không?" Hoắc Dục mỉm cười, ý tứ không rõ ràng.
Quả thực là không ít nhưng với tình hình hiện tại của Hạ Thành Chương, có sẵn nhiều tiền vẫn sẽ tốt hơn rất nhiều.
“Không phải.” Hạ Vãn thành thật nói: “Kiếm càng nhiều càng tốt.”
Hoắc Dục không nói nữa nhưng có cảm giác tiếc cho viên ngọc trắng có một vết nhỏ lại ùa về.
Chỉ là nụ cười của Hạ Vãn quá đẹp, đối với đại đa số người mà nói, niềm vui thuần khiết như vậy kỳ thực rất hiếm thấy.
Hắn không muốn làm gián đoạn.
Điện thoại lại vang lên, Hạ Vãn quay đầu nhìn, sau đó lấy một quả cà chua bi trên đĩa salad ăn rồi mới nhấn nút nghe.
Để không ảnh hưởng đến việc ăn uống, cậu bật loa ngoài.
Kỳ thật trên đường tới đây, Hạ Dương liên tục gọi điện thoại tới, cũng chính là vì việc này.
Cà chua bi đỏ tươi áp sát vào đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng nõn c.ắ.n nhẹ, khóe môi dính chút nước từ cà chua, trong trẻo mà gợi cảm...
Một bức tranh với bố cục hoàn mỹ hiện lên trong đầu Hoắc Dục.
"Anh." Giọng điệu Hạ Vãn rất nhẹ nhàng.
So với giọng điệu nhẹ nhàng của Hạ Vãn, giọng điệu của đối phương lại tràn đầy tức giận: "Cậu đang đùa tôi đấy à?"
Hạ Vãn ung dung ăn nửa quả cà chua bi còn lại, sau đó hỏi: "Anh nói gì thế? Sao em nghe chẳng hiểu gì cả?"
"Cậu giả điên phải không?” Hạ Dương nghiến răng nghiến lợi: “Không phải tôi đã nói với cậu ở phía bên kia hạn ch.ót là chiều nay sao?"
“Ồ, là về chuyện này à.” Hạ Vãn nhướng mày, vừa cắt bít tết vừa nói: “Nhưng lúc đó em chỉ hứa sẽ suy nghĩ, cũng không có nói nhất định sẽ đi.”
Hạ Dương như bị nghẹn lại, lát sau mới mở miệng nói: "Ra ngoài nói chuyện."
“Em ra ngoài ăn tối rồi.” Hạ Vãn nói: “Anh đang ở trường em à?”
“Vậy tôi đợi cậu.” Hạ Dương tức giận nói: “Ăn nhanh lên.”
“Vâng.” Hạ Vãn nói: “Vậy anh đợi em chút.”
Quán ăn cách trường học không xa lắm, chỉ có năm phút lái xe, Hạ Vãn nhìn thấy Hạ Dương đang đứng ở cổng trường.
Xe dừng ở bên đường, Hạ Vãn nhảy xuống xe trước, đi về phía Hạ Dương.
“Dì ơi.” Tô Đường cũng đang ngồi trong xe, nhìn thấy Hạ Vãn qua cửa sổ xe: “Kia là bạn cùng phòng mà cháu đã nói với dì đó."
Ôn Vận Chi theo động tác của cậu ấy nhìn sang, chỉ nhìn thấy một mảng nhỏ trắng như tuyết trên mặt Hạ Vãn.
"Là người của Hoắc Dục đó à?" Bà ấy hỏi.
“Vâng.” Tô Đường nói: “Dì, dì thấy Hoắc Dục thế nào?”
Mặc dù mẹ cậu ấy là Ôn Hành Chi cũng ở đây nhưng rõ ràng cậu ấy vẫn có thể trò chuyện với Ôn Vận Chi rất thoải mái.
"Dì cũng không rõ lắm." Ôn Vận Chi mỉm cười: "Có điều lúc còn nhỏ dì có biết ba mẹ của cậu ta, họ đều là những người rất tốt."
"Cậu ta là con trai của Hoắc Bội Phong à?" Ôn Hành Chi hỏi một câu.
"Ừm." Ôn Vận Chi gật đầu: "Đáng tiếc cả hai vợ chồng đã qua đời, đứa trẻ còn quá nhỏ, nếu không nhà họ Hoắc cũng sẽ không rơi vào tay Hoắc Bồi Học."
Tô Đường đang gặm chân giò, nghe vậy nhịn không được hỏi: "Có ý gì vậy ạ?"
“Thế hệ các cháu cũng không biết được.” Ôn Vận Chi nói: “Hoắc thị là do Hoắc Bồi Phong thành lập, theo lý mà nói thì bây giờ nó phải thuộc về Hoắc Dục nhưng Hoắc Bồi Học đã nắm giữ lâu như vậy, đại đa số mọi người đã sớm quên chuyện này rồi."
Tô Đường không có ý định gặm chân giò nữa: “Vậy bạn cùng phòng của cháu chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao?”
Cậu ấy nói xong thì liền nhìn thấy Hạ Vãn đã dừng lại ở cổng trường, đang nói chuyện với một người đàn ông có chiều cao tương đương cậu nhưng rõ ràng khỏe hơn rất nhiều.
Hình như nói chưa được vài câu, người đàn ông đó đã ép Hạ Vãn vào góc tường.
Tô Đường nhìn thấy liền vứt chân giò đi, định xắn tay áo đi tới giúp đỡ. Mãi đến khi Ôn Vận Chi lôi cậu ấy lại thì cậu ấy mới nhìn thấy Hoắc Dục cũng đang đi tới.
Dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, thân hình Hoắc Dục cao lớn cân đối, động tác có một sức hấp dẫn kỳ lạ, khiến rất nhiều bạn học đi ngang qua nhịn không được mà nhìn một cái.
Hắn bước thẳng đến chỗ hai người đang tranh cãi, trực tiếp kéo Hạ Vãn vào trong lòng, ý muốn bảo vệ cậu.
