Sau Khi Ly Hôn, Tôi Chinh Phục Ba Người Đàn Ông - Chương 6
Cập nhật lúc: 06/09/2026 13:01
Chương 6
"Trong mắt chị, mọi thứ em làm đều chỉ để lấy được khế ước người yêu sao? Tiêu Tiêu, chị không thể nghĩ về em như vậy. Tuy em là thú nhân, nhưng cũng có cảm xúc của loài người, chúng ta giống nhau."
Anh ta nắm tay tôi, đặt lên n.g.ự.c mình. Tôi cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng, cũng cảm nhận nhịp tim đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta.
"Cảm nhận được không? Nhịp tim tăng nhanh là đập vì chị."
Mặt anh ta hơi đỏ, ngay cả vành tai cũng trở nên hồng hồng. Nhưng tôi vẫn rút tay ra.
"Tôi sợ bị fan của cậu nuốt mất, nhưng tôi cũng không thể khuyên cậu từ bỏ ước mơ. Cậu nói không sai, tuy cậu là thú nhân, nhưng những mặt khác cũng chẳng khác con người chúng tôi. Tôi không có tư cách, cũng không có quyền quyết định tương lai của cậu."
"Tôi cũng không muốn nửa kia vì tôi mà phải từ bỏ bất cứ điều gì. Cậu đi con đường của cậu, tôi đi con đường của tôi. Có thể gặp nhau ở cùng một điểm hay không thì cứ để tùy duyên."
Lục Tinh Dao cười khổ một chút, dùng cằm cọ cọ tay tôi.
"Vậy chị có thể đợi em không? Cho em thêm ba năm, đợi em đứng vững trong giới nhạc, đợi em lui về hậu trường, đợi em... không còn lưu luyến sân khấu và ánh đèn."
"Cậu vốn nên tỏa sáng. Nếu đã làm, thì hãy làm người rực rỡ nhất."
Lục Tinh Dao rời bệnh viện lúc trời gần sáng. Nếu không lại sẽ gây náo động. Tạ Nhược Châu vẫn luôn nửa khép mắt, nhận ra tương tác giữa chúng tôi, nhưng anh không nói gì. Cho đến trời sáng.
9
Mấy ngày sau đều không có chuyện gì xảy ra. Châu Nghiễn không xuất hiện trong phòng bệnh nữa. Nghe y tá nói, hình như xin nghỉ bệnh. Cũng lạ thật, lần đầu tôi nghe chuyện một bác sĩ xin nghỉ bệnh. Tôi còn tưởng anh là kiểu người không bao giờ biết bệnh chứ. Bên cạnh tôi chỉ có Tạ Nhược Châu và hoa tươi Lục Tinh Dao nhờ người đưa tới. Không biết Viên Nhân canh ở cửa bệnh viện từ lúc nào. Sau khi tôi xuất viện. Lại nhét một tấm thiệp mời vào tay tôi.
"Tiêu Tiêu, tuy hơi ngại, nhưng cô và Châu Nghiễn đã là quá khứ. Thứ Sáu tuần sau là hôn lễ của tôi và Châu Nghiễn, cô với anh Tạ có tiện đến không?"
"Không tiện."
Tạ Nhược Châu trực tiếp nhận lấy, ngay trước mặt tôi ném vào thùng rác. Mặt Viên Nhân xanh cả rồi nhưng vẫn cố gượng cười. Tạ Nhược Châu lại không muốn để ý cô ta, ôm vai tôi muốn rời đi. Nhưng tôi không bỏ lỡ nụ cười âm hiểm thoáng qua của Viên Nhân. Không ngờ vừa đi chưa được hai bước. Tôi và Tạ Nhược Châu đã bị phóng viên chen chúc bao vây. Bọn họ giơ máy quay, chĩa microphone vào tôi.
"Xin hỏi cô là cô Khương phải không? Trên mạng đồn cô và tân ca vương Lục Tinh Dao đã bí mật đăng ký kết hôn, là quan hệ vợ chồng đúng không? Vậy vị bên cạnh cô là ai? Cũng là bạn trai cô sao?"
"Cô có phải bắt cá nhiều tay trong thời gian yêu đương không?"
"Nghe nói cô còn là người từng qua một đời chồng đúng không? Mẹ cô vì tinh thần thất thường g.i.ế.c c.h.ế.t cha cô. Nghe nói chồng cũ của cô cũng là bác sĩ. Xin hỏi cô biết mình có bệnh tâm thần nên mới tìm bác sĩ làm chồng sao?"
"Cô Khương, nghe nói cô tự mở một công ty thiết kế nội thất, nhưng gia cảnh bình thường. Cô dựa vào ai để mở được công ty lớn như vậy?"
"Cô Khương, chồng cũ biết cô có bệnh tâm thần nên mới ly hôn với cô sao? Cô có từng cố gắng làm hại chồng cũ không?"
Tôi nhìn những microphone càng lúc càng ép gần. Nghe những câu truy hỏi ch.ói tai ấy, chỉ cảm thấy sợi dây trong lòng đột nhiên đứt phựt. Chuyện của tôi, những phóng viên này sao lại biết? Vệ sĩ của Tạ Nhược Châu ngay lập tức tiến lên, đẩy những người đó ra. Anh che chở tôi lên xe. Sau khi lên xe, thấy trán tôi toàn mồ hôi lạnh. Anh nhíu mày, lấy điện thoại ra bắt đầu gọi.
"Bắt đầu xử lý truyền thông, gỡ hết mọi hot search bất lợi cho Tiêu Tiêu. Còn đám truyền thông kia, điều tra xem rốt cuộc ai là người tung tin. Ừm, kiểm tra Lục Tinh Dao trước."
Cảm giác buồn nôn trong n.g.ự.c nhanh ch.óng biến mất. Tôi nắm cổ tay Tạ Nhược Châu.
"Không phải Lục Tinh Dao, anh ta sẽ không phanh phui chuyện của tôi."
Tạ Nhược Châu bất mãn: "Vậy chính là Châu Nghiễn, tên chồng cũ bác sĩ của em." Tôi nhíu mày: "Điều tra anh ta và vị hôn thê Viên Nhân của anh ta. Tôi đoán chắc là cô ta." Nói xong những lời này. Cuối cùng tôi thở phào một hơi. Trên đường về, tôi mơ mơ màng màng, cả người lạnh buốt, là Tạ Nhược Châu ôm tôi vào lòng.
"Mẹ tôi không có bệnh tâm thần, cũng không g.i.ế.c cha tôi."
Chúng tôi là gia tộc truyền thừa theo dòng mẹ, chỉ sinh con gái, mà phụ nữ trời sinh có năng lực điều khiển thú nhân. Trên thế gian gia tộc có thể điều khiển thú nhân đã không còn nhiều. Nghe nói tổ tiên chúng tôi lấy linh hồn làm vật hiến tế. Dường như mỗi thế hệ chúng tôi đều được định sẵn sẽ vướng mắc không dứt với thú nhân. Mà mẹ tôi là loài người, cha tôi lại là thú nhân. Chỉ là cha là thú nhân hệ sói. Năm ba mươi lăm tuổi, ông đột nhiên thú hóa, cuồng bạo không ngừng, suýt bóp c.h.ế.t tôi. Là mẹ kịp thời cứu tôi. Nhưng lúc tôi tỉnh lại, cha đã toàn thân đầy m.á.u nằm trong phòng khách. Toàn thân ông mọc lông người sói, đã không duy trì được hình người nữa. Sau đó mẹ bị một đám người đưa đi. Sau đó nữa, tôi được một nhóm người lạ đón đi chăm sóc, đi học, làm việc giống người bình thường. Nhưng tôi vẫn luôn biết. Tôi đã định sẵn không có cách qua lại với người bình thường, bởi vì tôi mang huyết mạch nửa người nửa thú. Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể sụp đổ tinh thần mà phát điên, làm ra hành động tổn thương người khác. Mà lần đó, tôi dị hóa. Toàn thân tôi mọc lông trắng, phát cuồng lao loạn xạ đến mức mình đầy thương tích, m.á.u me khắp người. Tôi không dám quay về nhà của bạn cùng phòng sống chung. Chỉ có thể tìm một con hẻm trốn vào, lặng lẽ l.i.ế.m vết thương. Lúc tôi tuyệt vọng nhất. Châu Nghiễn xuất hiện.
