Sau Khi Mang Thai Con Của Phản Diện Long Quân, Ta Bỏ Trốn - Chương 157: Âm Âm, Giúp Ta (phiên Ngoại 1)
Cập nhật lúc: 09/01/2026 06:56
Cảnh tượng trong thành này quá mức ly kỳ, bất quá chỉ trong nháy mắt liền truyền khắp toàn bộ Tu Tiên giới. Ngay cả Long Vương, Long Hậu cùng một đám lão rồng đang ôm nhãi con rồng và Béo Củ Cải ghé vào bên cửa sổ, nhìn đầy trời Tiên quân kia cũng kinh hãi. Hảo gia hỏa, bọn họ đảo muốn nhìn xem, rốt cuộc là ai mà phô trương thế này còn lớn hơn cả Long tộc bọn họ!
Nhãi con rồng nhìn bộ dáng ý chí chiến đấu sục sôi của bọn họ, cũng uy phong lẫm liệt ngửa mặt lên trời trường khiếu, "ngao ô ngao ô" muốn run rẩy đôi chân ngắn đứng lên, cái đuôi nhỏ vẫy cực kỳ vui sướng.
Nhãi con rồng lớn lên vốn cực nhanh, hai nhãi con này lại được một đám lão rồng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, mỗi ngày ăn ngon uống tốt các loại linh bảo linh thảo, hiện tại đã từ kích thước bằng con chuột nhỏ biến thành to bằng cái chậu nhỏ, mỗi ngày đi theo sau Cố Ngôn Âm bò nhanh như bay.
Một chúng lão rồng ôm nhãi con rồng hùng hổ lao ra khỏi khách điếm, chỉ thấy trên trời gần như rậm rạp tất cả đều là các lộ Tiên quân cùng với thần thú, đen nghìn nghịt một mảnh, liếc mắt một cái gần như không nhìn thấy điểm cuối, chỉ xét về quân số, đối phương đã thắng rồi.
Thật là náo nhiệt a, trên trời thế mà có nhiều Tiên quân như vậy sao?
Nhiều năm như vậy, hắn cũng chưa từng thấy có người phi thăng, hắn còn tưởng rằng tiên nhân ở Tam Thập Tam Thiên rất ít đâu.
Càng miễn bàn đến linh thạch và trân bảo rơi xuống tùy ý kia, một đám lão rồng vốn định đi tìm cớ gây sự, lại không ngờ rằng, rất nhanh liền bị những châu báu bắt mắt kia làm lóa mắt!
Nhãi con rồng càng là nhìn đến mắt đều thẳng.
"Ngao ô ngao ô" kêu gào giãy giụa trong lòng Hồng Long muốn đi nhặt đá quý!
Sáng quá! Sáng quá! Mỗi một viên đá quý đều sáng quá!
Những châu báu rơi xuống kia giống như vô số ngôi sao, dưới ánh nắng và tuyết trắng chiếu rọi rạng rỡ sinh quang!
Xem đám lão rồng hô hấp gia tốc, đầu váng mắt hoa.
Một đám lão rồng rất nhanh liền quên mất mục đích ban đầu, gia nhập đại chiến đoạt đá quý. Hồng Long nhặt lên một viên đá quý, hắn cười tủm tỉm đưa viên đá quý kia cho nhãi con rồng, vừa ngẩng đầu, lại thấy một bóng dáng quen thuộc đi qua trong đám người, hắn vội vàng hô: "Thái nãi nãi!"
Trong nháy mắt, lại thấy Cố Ngôn Âm đã nhanh ch.óng biến mất trong biển người mênh m.ô.n.g.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn khựng lại, hắn gần như tưởng mình nhìn lầm rồi, chỉ thấy một bóng người cao lớn mặc hắc y đi theo sau Cố Ngôn Âm, biến mất ở cùng một góc. Nam tu hắc y kia cao hơn người khác gần một cái đầu, dù chỉ lẳng lặng đứng trong đám người, đều cực kỳ nổi bật.
Hắn dụi dụi mắt, Lam Long bên cạnh nhận ra hắn thất thần, cười hắc hắc một tiếng, thân hình xoay chuyển, liền thuận tay cuỗm luôn Hắc Nhãi Con trên vai hắn, cười hì hì chạy vào trong bầy rồng.
Hồng Long lập tức bất chấp cái khác, mắng to một tiếng, liền đuổi theo nhãi con rồng chạy vào biển rồng!
Cái tên Lam Long não tàn này! Thừa rồng gặp nguy a đáng giận!
......
Trong thành náo nhiệt phi phàm, mãn thành ồn ào náo động, nhưng tại góc nhỏ này lại phá lệ yên tĩnh. Bông tuyết trong suốt rơi trên tóc nàng, Cố Ngôn Âm hơi mở to hai mắt, lông mi nàng run rẩy, hô hấp hơi ngưng trệ, nàng gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập mà nhiệt liệt của người nọ.
Hơi thở quen thuộc dần dần tới gần.
Long giác thô ráp cọ qua gò má nàng, mang theo một chút ngứa ngáy. Người nọ vùi đầu vào cổ nàng, trên người hắn còn mang theo hơi lạnh chưa tan.
"Ta đã trở về."
Lông mi Cố Ngôn Âm hơi rũ xuống, không nói gì, người phía sau cũng chỉ gắt gao ôm nàng, như muốn khảm nàng vào tận xương tủy. Trong sự im lặng giữa hai người, thân thể người nọ dần dần trở nên nóng bỏng.
Trước kia hắn luôn mang theo một thân hàn ý, dù là lúc kích động nhất cũng đầy người lạnh lẽo, hiện tại lại hơi thở nóng rực, liên quan đến Cố Ngôn Âm cũng bị nhiễm một tia ấm áp. Cố Ngôn Âm nhận ra một tia không thích hợp, nàng định đẩy Yến Kỳ Vọng ra, sau đó cả người bỗng dưng cứng đờ, nhận ra một tia dị dạng.
Không biết từ lúc nào, hai con quái vật khiến người ta kinh hãi đang hùng hổ để ở sau eo nàng, phảng phất như quái vật hai đầu ngủ đông trong bóng đêm nồng đậm, tùy thời chuẩn bị phá tan phong ấn, chọn người mà phệ.
Trên mặt Cố Ngôn Âm nhiễm một tia tức giận, nàng muốn đẩy Yến Kỳ Vọng ra, lại nghe một tiếng rên rỉ thấp thấp truyền đến từ phía sau. Giọng Yến Kỳ Vọng khàn khàn đáng sợ, mang theo d.ụ.c niệm không kìm nén được: "Đừng nhúc nhích."
Cố Ngôn Âm mím môi đỏ, muốn chờ Yến Kỳ Vọng hơi bình phục, nhưng mà thời gian từng phút từng giây trôi qua, dị dạng phía sau ngược lại càng thêm bột phát, tiếng hít thở vốn bình tĩnh cũng trở nên trầm trọng, hơi thở phả vào cổ nàng mang theo độ ấm thiêu đốt.
Gò má Cố Ngôn Âm nhiễm một tầng huyết sắc, nàng đè thấp giọng: "Yến Kỳ Vọng!" Hiện tại bên ngoài đường phố người đến người đi, phàm là có người tinh ý một chút, đều có thể nhìn thấy sự dị dạng trong góc này...
Đầu ngón tay nàng hơi cuộn lại.
"Ngươi còn như vậy ta thật sự tức giận."
Người phía sau trầm mặc một lát, ngay sau đó hắn mới nhợt nhạt lùi lại hai bước, thấp giọng nói: "Đừng giận." Cố Ngôn Âm xoay người, nhìn về phía Yến Kỳ Vọng mặt vô cảm, dư quang lại không cẩn thận quét qua một đoàn cực kỳ nổi bật kia, nàng vội vàng thu hồi tầm mắt.
Chỉ thấy Yến Kỳ Vọng đứng trong tuyết lớn, gió lạnh cuốn lấy tóc vàng và áo đen của hắn, bay phất phới. Long giác dữ tợn cù kết như muốn xé rách trời cao, rõ ràng khí thế cực lạnh, nhưng khi đôi mắt xích kim sắc kia gắt gao nhìn chằm chằm nàng, tầm mắt lại nóng rực, đáy mắt d.ụ.c niệm mãnh liệt.
Cố Ngôn Âm nhìn hắn một cái, khẽ hừ một tiếng, dẫn đầu đi ra khỏi hẻm nhỏ. Tầm mắt Yến Kỳ Vọng dừng lại trên người nàng một lát, đi theo sau nàng cùng ra ngoài.
Hắn ở Tam Thập Tam Thiên kia, chỉ một ngày không gặp Cố Ngôn Âm, thế giới này cũng đã qua hơn nửa năm, so với trước kia, hiện tại nàng càng thêm lóa mắt.
Giống như một đoàn lửa cháy tươi đẹp, dọc theo đường đi, vô số nam tu phảng phất như hắn không tồn tại, đều không dấu vết nhìn về phía Cố Ngôn Âm, đáy mắt là kinh diễm không che giấu.
Yến Kỳ Vọng mặt vô cảm nhìn bóng lưng Cố Ngôn Âm, lại thấy nàng bước đi uyển chuyển nhẹ nhàng, mái tóc đen theo động tác của nàng lắc lư rơi phía sau, vài sợi tóc dính bên má trắng như tuyết. Yến Kỳ Vọng vân vê đầu ngón tay, ánh mắt hắn tối sầm lại, chỉ cảm thấy quanh thân một trận bực bội, một cơn táo ý dâng lên trong lòng, khiến hắn vô cớ có chút bực bội.
Khi hai người đi ra khỏi hẻm nhỏ, chỉ thấy một dòng linh tuyền trong vắt từ trên trời chậm rãi chảy xuống hạ giới, linh lực xung quanh trong nháy mắt nồng đậm. Linh tuyền chảy qua mỗi góc nhỏ trong thành, rửa sạch những dơ bẩn. Tu sĩ trong thành ngẩn ngơ nhìn kỳ cảnh này, ngay sau đó hoan hô ra tiếng. Dị tượng này dẫn tới vô số tu sĩ sôi nổi chạy tới tòa thành nhỏ hẻo lánh này.
Bọn họ vốn tưởng rằng là Thiên Hậu trong miệng những Tiên quân kia đang lịch kiếp ở đây, những Tiên quân này tới đón tiếp Thiên Hậu trở lại Tam Thập Tam Thiên, nhưng sau một hồi hỏi thăm, lại phát hiện căn bản không ai từng gặp Thiên Hậu trong truyền thuyết kia.
"Đây là có chuyện gì? Các ngươi tới đây tìm Thiên Hậu?" Cố Ngôn Âm nghe người xung quanh thảo luận, nàng nhìn về phía đầy trời Tiên quân và thần thú, cũng có chút tò mò.
Yến Kỳ Vọng nhìn bộ dáng lạ lẫm của nàng, hơi nghiêng đầu, cơn tức giận ban nãy tức khắc ngừng lại, hắn thấp giọng nói: "Không biết." Giọng nói vẫn hơi có chút khàn khàn.
Yến Kỳ Vọng đi sau Cố Ngôn Âm, thần sắc hắn dần dần có chút vi diệu, hiếm khi không có vẻ lạnh lùng ngày xưa, ngược lại có chút nôn nóng khó tả, ngay cả vành tai giấu dưới mái tóc vàng đều nhiễm một tầng huyết sắc, yết hầu hắn lăn lộn, trong cổ họng một mảnh khô khốc.
Ngay cả trước mắt, đều phủ lên một tầng ám quang mơ hồ.
Chân Yến Kỳ Vọng khựng lại, ngay sau đó hắn sải bước tiến lên, kéo cổ tay Cố Ngôn Âm. Cố Ngôn Âm ngẩn ra, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, khi mở mắt ra lần nữa, lại phát hiện nàng đã bị kéo vào căn phòng quen thuộc.
Nàng chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, liền bị một bàn tay to bóp eo, ôm ngồi lên bệ cửa sổ, hơi thở nóng rực trong nháy mắt tới gần. Yến Kỳ Vọng như mất đi lý trí, có chút mất khống chế vùi vào cổ trắng như tuyết của nàng, gặm c.ắ.n xương quai xanh tinh xảo của nàng.
Hành động bất thình lình khiến nàng có chút luống cuống, sau một lát thất thần, liền chỉ có thể bị động thừa nhận sự tấn công mãnh liệt của hắn.
Yến Kỳ Vọng kia lại vẫn chưa thỏa mãn, tiếp tục tham lam công lược thành trì.
"Yến Kỳ Vọng..." Nàng lời còn chưa dứt, liền bị chặn lại môi đỏ.
Giữa mày Cố Ngôn Âm nhíu lại, đáy mắt xinh đẹp nổi lên một tầng thủy quang liễm diễm nhàn nhạt, trên môi đỏ của nàng còn vương thủy quang tinh lượng, giống như quả anh đào chín mọng, mê người hái xuống. Vài sợi tóc ướt dầm dề dính bên má trắng như tuyết của nàng, tôn lên khuôn mặt nhỏ càng thêm trắng nõn.
Ánh mắt ám trầm của Yến Kỳ Vọng dừng lại trên mặt nàng, ánh mắt sâu thẳm, hắn hít sâu một hơi, hô hấp hơi có chút trầm trọng.
Cố Ngôn Âm được nửa điểm khe hở, nàng bị Yến Kỳ Vọng ôm ngồi trên bệ cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống Yến Kỳ Vọng, môi đỏ khẽ mở, hơi thở như lan: "Ngươi hiện tại trộm chuồn ra, không sợ bị bọn họ phát hiện sao, cẩn thận trở về Thiên Đế trị tội ngươi."
Yến Kỳ Vọng nhìn khuôn mặt nhỏ trắng nõn của nàng, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói có chút khàn khàn: "Sợ."
Yến Kỳ Vọng tạm dừng một lát, ngay sau đó nâng khuôn mặt hơi nóng lên của nàng, hơi ngẩng đầu, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên khóe miệng nàng: "Càng sợ không gặp được em."
Hơi thở nóng rực phả vào cổ nàng, bức nàng không nhịn được muốn trốn thoát. Cố Ngôn Âm ngồi thẳng dậy, không nhịn được hơi lùi về phía sau, người trước mặt lại được đà lấn tới mà lần nữa tới gần, từng tấc từng tấc xâm chiếm lãnh địa của nàng.
Yết hầu Yến Kỳ Vọng lăn lộn, ánh mắt nồng liệt của hắn dừng lại trên cổ trắng như tuyết của Cố Ngôn Âm. Cổ nàng sinh cực kỳ xinh đẹp, thon dài trắng nõn, giờ phút này lại mang theo chút dấu vết ái muội. Vừa rồi khi ở bên ngoài, hắn liền muốn làm như vậy.
Hô hấp Yến Kỳ Vọng càng thêm trầm trọng, hắn vốn là giống loài cực kỳ trọng d.ụ.c và khả năng tự khống chế rất kém, với hắn mà nói, Cố Ngôn Âm chính là rượu mạnh nhất, có thể dễ như trở bàn tay làm tan rã sự tự chủ của hắn, lại làm hắn vui vẻ chịu đựng.
Lại thêm lúc trước vì chế phục tiểu Kỳ Lân kia, hắn trực tiếp nuốt Vãng Sinh Lôi vào bụng. Vãng Sinh Lôi vốn là thần vật chí cương chí dương trời sinh, dễ dàng làm tăng thêm ý niệm trong cơ thể hắn nhất, hơn nữa kim viêm quanh thân hắn thôi hóa, ý niệm kia thế tới hung mãnh, làm hắn ẩn ẩn có chút mất khống chế, thậm chí ngay cả trước mắt hắn đều phủ lên một tầng sương mù.
Cố Ngôn Âm hơi nhíu mày, lại cảm nhận được một bàn tay to nóng bỏng nắm lấy đầu ngón tay nàng, giọng người nọ ám ách: "Giúp ta."
"Âm Âm."
Giọng nói kia tựa hồ tràn ra từ trong cổ họng hắn, khàn khàn đáng sợ, nghe khiến lòng Cố Ngôn Âm run lên, ẩn ẩn có loại dự cảm bất hảo.
Sắc mặt Cố Ngôn Âm đỏ bừng, nàng muốn lùi về phía sau, lại bị gắt gao giam cầm ở vòng eo, hơi thở nóng cháy lại bao trùm nàng, phía sau là cửa sổ lạnh băng, khiến nàng căn bản trốn không thể trốn. Thỉnh thoảng có từng tia gió lạnh từ khe hở chui vào trong phòng, phất qua tấm lưng đơn bạc của nàng. Cố Ngôn Âm hơi rụt vai, đầu ngón tay nàng đặt trên cánh tay rắn chắc của Yến Kỳ Vọng, không nhịn được hơi cuộn lại.
Nàng ngẩng đầu, liền nhìn thấy một đôi mắt xích kim sắc, giờ phút này, trong đôi mắt kia sóng triều kích động, mang theo ý niệm khiến người ta kinh hãi.
Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, không khí trong phòng dường như cũng trở nên loãng đi vào giờ phút này. Cố Ngôn Âm bị nhiệt khí nồng đậm kia làm cho hô hấp cứng lại, lông mi nàng run rẩy, đáy mắt liễm diễm nổi lên thủy sắc nhàn nhạt.
