Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 3+4
Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:07
3
Lạc Khê ngồi trong xe, không vội rời đi.
Ngoài trời mưa xối xả, qua lớp kính xe mờ mịt, nước mắt cô như chuỗi hạt ngọc đứt dây, lăn dài trên má.
Trong không gian kín, cô gục xuống vô-lăng, bật khóc nức nở, xả hết nỗi đau dồn nén.
Trước khi rời bệnh viện, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ ruột – Phùng Thanh.
Giọng bà dè dặt, cẩn thận:
“Lạc Khê à, em gái con – Tố Tố – cuối cùng cũng tìm được công việc mới rồi. Cả nhà định ăn mừng một bữa, con có tiện về không?”
Phùng Thanh vốn là mẹ ruột của Lạc Khê, nhưng trong lòng bà, vị trí số một luôn là cô con gái nuôi – Lạc Tố Tố.
Bởi suốt 20 năm đầu đời, Lạc Khê bị trao nhầm, lớn lên cùng bố mẹ nuôi ở quê.
Cùng mang họ Lạc, nhưng số phận hai người hoàn toàn trái ngược.
Lạc Tố Tố được nuôi nấng như công chúa ngọc ngà.
Còn Lạc Khê phải oằn lưng gánh nợ y tế thay bố mẹ nuôi.
Đến khi đi làm sau đại học, cô mới trả hết nợ. Nhưng đáng thương thay, bố mẹ nuôi lần lượt qua đời, chỉ còn bà nội già yếu ở quê.
Ngày biết sự thật con gái bị ôm nhầm, Phùng Thanh do dự nửa tháng, cuối cùng vẫn không muốn nhận lại.
Bà sợ tổn thương đến tình cảm mẹ con đã có với Tố Tố.
Mãi sau này, khi Lạc Khê kết hôn với Tống Mục Sâm – người thừa kế danh giá ở Lâm Thành – thì nhà họ Lạc mới chịu “nhận lại” cô.
Chính nhờ mối hôn sự ấy, Phùng Thanh và chồng mới miễn cưỡng tỏ ra quan tâm hơn.
Nghe mẹ nói, Lạc Khê khàn giọng:
“Con còn có việc. Mọi người cứ ăn mừng đi.”
Cô không muốn gặp Tố Tố.
Nhưng Phùng Thanh lại thúc giục:
“Việc gì chẳng thể hoãn lại? Em con nói đã chuẩn bị một bất ngờ lớn cho con đấy.”
Bất ngờ… hay cú sốc? Lạc Khê rõ hơn ai hết.
Trốn được mùng một, chẳng trốn nổi rằm. Cô dứt khoát đáp:
“Được. Con về.”
Nghe vậy, giọng Phùng Thanh bỗng vui hẳn:
“Vậy thì nhanh lên, đừng để em con chờ.”
…
Nhà họ Lạc hôm ấy tổ chức rất long trọng để chúc mừng Tố Tố tìm được việc mới.
Phùng Thanh còn đích thân chuẩn bị quà tặng – một đôi khuyên tai ngọc trai hàng hiệu, tinh xảo, xa hoa. Tố Tố thích vô cùng.
Trái lại, hơn hai năm được nhận lại, Lạc Khê chưa từng một lần nhận được quà từ mẹ ruột.
Ngay cả sinh nhật, để phân biệt, Tố Tố luôn được tổ chức theo dương lịch, còn Lạc Khê thì âm lịch.
Sinh nhật Tố Tố, Phùng Thanh luôn nhớ kỹ, quà cáp đầy đủ.
Đến lượt Lạc Khê, bà hoặc bận đến quên, hoặc chỉ tiện tay gửi một cái lì xì qua WeChat.
Trên bàn toàn là món ăn Tố Tố ưa thích. Lạc Khê chẳng nuốt nổi.
Thấy chị không ăn, Tố Tố giả vờ quan tâm:
“Chị, mấy món này không hợp khẩu vị chị sao? Em thấy chị chẳng muốn động đũa.”
Trong đầu Lạc Khê lại hiện lên cảnh tượng cô ta và Tống Mục Sâm quấn lấy nhau… dạ dày càng thêm quặn thắt.
Nhưng Tố Tố làm như không thấy, mỉm cười:
“Chị, ba mẹ đều tặng em quà mừng công việc mới rồi, còn chị? Chị sẽ tặng em gì đây?”
Lạc Khê nhìn thẳng vào mắt cô ta, lạnh giọng:
“Em muốn quà gì?”
Tố Tố cong khóe môi, lấy từ trong túi ra một tờ giấy, đặt trước mặt chị.
Đó là giấy kiểm tra thai sản.
Nụ cười cô ta càng rạng rỡ:
“Nếu chị nói tặng gì cũng được… vậy thì tặng anh rể đi, được không?”
4
Bầu không khí chợt đặc quánh lại.
Lạc Khê dán mắt vào tờ kết quả mang thai, im lặng rất lâu.
Trong n.g.ự.c cô, từng cơn đau nhói dồn dập, nhưng gương mặt lại không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ lạnh lẽo nhìn về phía Phùng Thanh và Lạc Minh Tân.
Hai vợ chồng này… rõ ràng đã biết từ trước.
Phùng Thanh bước tới, giọng vừa khuyên nhủ vừa áy náy:
“Lạc Khê, tuy Tố Tố có hơi bồng bột, nhưng chuyện đã tới nước này rồi, nói gì cũng vô ích. Chi bằng…”
Ánh mắt Lạc Khê chợt lóe lên sự mỉa mai:
“Chi bằng cái gì?”
“Chi bằng con hãy ly hôn với Mục Sâm đi. Dù sao người nó yêu là Tố Tố… Hơn nữa, giờ chúng đã có con, chẳng lẽ để Tố Tố cứ mang danh kẻ thứ ba mà đi theo nó cả đời?”
Lạc Khê bật cười, cười đến rớm máu:
“Thế còn con thì sao?”
Phùng Thanh và Lạc Minh Tân cùng cúi đầu, im thin thít.
“Các người có từng nghĩ cho con chưa? Con mới là con ruột của các người! Các người đã bao giờ đặt con vào mắt đâu?”
“Chị ơi… hay là em bỏ đứa bé đi vậy?”
Lạc Tố Tố ôm lấy Phùng Thanh, khóc như thể chính cô ta mới là người bị ức hiếp.
Phùng Thanh xót xa dỗ dành:
“Không được! Con đang mang thai cốt nhục nhà họ Tống, Mục Sâm cũng sẽ không đồng ý đâu.”
Lạc Tố Tố ngẩng đôi mắt ngấn lệ nhìn chị:
“Chị, anh rể vốn không yêu chị. Chị giữ anh ấy bên mình thì được gì? Chẳng thà buông tay, ai đi đường nấy, không tốt hơn sao?”
“Đúng đấy. Con với Mục Sâm cưới nhau hai năm rồi mà có sinh được đâu. Giờ Tố Tố mang thai, hơn nữa hai đứa lại thật lòng yêu nhau…”
Bên cạnh, Lạc Khuê An cũng lên tiếng hùa theo.
“Các người mơ đi!”
Lạc Khê siết chặt túi xách, tim lạnh băng:
“Ly hôn thì được, nhưng bảo anh ta tự mình đến nói với tôi!”
Nói rồi, cô quay lưng bỏ đi, chẳng thèm nhìn lại một cái.
…
Ra khỏi nhà họ Lạc, Lạc Khê như bị rút hết sức lực.
Cả người tê dại đến mức ngay cả khóc cũng không khóc nổi.
Điện thoại rung lên liên tục, nhưng toàn là số lạ.
Cô chẳng buồn bắt máy.
…
Trong đại sảnh nguy nga như cung điện.
Lục Lăng Tiêu đứng trước cửa sổ sát đất, đã gọi ba lần cho người phụ nữ tên Lạc Khê kia, nhưng bên kia vẫn chẳng bắt máy.
Quản gia Bạch bước đến sau lưng anh, khẽ nói:
“Tiên sinh, người nhà họ Tôn đến rồi.”
Lục Lăng Tiêu nhướng mày, hờ hững ném điện thoại cho trợ lý bên cạnh:
“Cho họ vào.”
Nói xong, anh ngồi xuống sofa, dáng vẻ cao ngạo.
Tôn Phu nhân – Đường Tú Châu – run rẩy tiến lên, dè dặt cất tiếng:
“Con rể…”
Lục Lăng Tiêu hơi chau mày, không đáp, đôi mắt lạnh như d.a.o quét thẳng vào bà ta.
Nhà họ Tôn từng là hào môn một thời, nhưng mấy năm gần đây làm ăn thất bát, giờ chẳng còn mấy uy phong.
Ban đầu, hai nhà có hôn ước, nên nhà họ Lục cũng nể mặt.
Nhưng sau vụ tai nạn khiến Tôn Tư Ninh – vị hôn thê của anh – thành người thực vật, hôn sự đã nên vô vọng.
Lo sợ mất chỗ dựa, Đường Tú Châu mới liều lĩnh bày ra trò dơ bẩn.
Bà ta tính toán sẵn, chỉ cần đứa trẻ ra đời, có kết quả xét nghiệm DNA, nhà họ Lục buộc phải nhận.
Không ngờ lại bị Lục Lăng Tiêu phát hiện từ sớm.
“Gan bà cũng to đấy. Nhưng bà có biết… tôi ghét nhất là bị người khác đùa giỡn không?”
Giọng nói của anh không hề cao, thậm chí chẳng mang chút phẫn nộ nào, vậy mà khiến người nghe lạnh sống lưng.
Đường Tú Châu lập tức quỵ gối, run lẩy bẩy:
“Tôi biết sai rồi, sẽ không dám nữa! Trước kia Tư Ninh luôn nói muốn có con với cậu, tôi mới nảy ra ý định đó… Xin cậu tha cho tôi lần này, con rể…”
Khóe môi Lục Lăng Tiêu nhếch lên, lạnh lùng bật cười:
“Con rể? Bà cũng xứng?”
