Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 473-474
Cập nhật lúc: 02/03/2026 04:28
473
Buổi tối, Tăng Vân đến một lần.
Anh mang theo rau củ và trái cây mà Lạc Khê thích ăn, còn mang theo một ít t.h.u.ố.c bổ cho bà ngoại.
Lạc Khê không tiện từ chối, đành mời anh vào nhà.
bà ngoại nhìn Tăng Vân từ trên xuống dưới mấy lượt, cười tủm tỉm.
Khí chất nho nhã và tanh hình cao lớn của Tăng Vân rất được lòng bà ngoại.
bà ngoại đương nhiên không hồ đồ, bà nhìn ra được tình cảm của Tăng Vân dành cho Lạc Khê.
Tăng Vân cũng rất kiên nhẫn, ngồi trò chuyện chuyện nhà cửa với bà ngoại, dỗ bà vui vẻ không tả xiết.
Sau khi Tăng Vân rời đi, bà ngoại kéo tay Lạc Khê hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, cho đến khi nghe nói Tăng Vân có một cô con gái, bà cụ mới thấy có chút tiếc nuối.
Tuy nhiên, trong mắt bà cụ, tướng mạo và tính cách của Tăng Vân vẫn rất hợp với Lạc Khê, nếu Lạc Khê chấp nhận thì bà cụ cũng rất mừng.
Lạc Khê lấy cớ là gần đây cô không có ý định này, bà ngoại mới thôi không gặng hỏi nữa.
Khi tiễn Tăng Vân ra về, hai người đã trò chuyện rất nhiều.
Tăng Vân biết được hoàn cảnh gia đình phức tạp của Lạc Khê, cũng hiểu được tình thế hiện tại của cô.
Tăng Vân im lặng một lát, hỏi Lạc Khê:
“Nếu đã như vậy, chắc bà ngoại cũng muốn gặp Lạc Tố Tố phải không? Án tù của Lạc Tố Tố chắc chắn sẽ không ngắn, mà bà cụ thì tuổi đã cao rồi…”
Tăng Vân không nói hết lời, Lạc Khê cũng tự nhiên hiểu ý.
Có lẽ đây sẽ là lần gặp mặt cuối cùng trong đời này.
Tăng Vân thấy Lạc Khê do dự, liền nói tiếp: “Chuyện này có cần anh giúp gì không? Anh quen một vài người bạn trong sở cảnh sát, nếu nhờ họ nói giúp, có lẽ sẽ sắp xếp cho mọi người gặp cô ta một lần.”
Lạc Khê suy nghĩ một chút, không từ chối.
Không chỉ vì bà nội, Lạc Khê cũng muốn gặp cô ta một lần.
Về chuyện đứa bé, cô muốn đích thân hỏi cho rõ.
…
Không lâu sau khi Tăng Vân đi, Lục Hữu Hành đến.
Khi hai bố con Lục Lăng Tiêu, một lớn một nhỏ, đứng ở cửa, ngay cả bà ngoại cũng ngây người.
Lạc Khê vẫn đang rửa ly tách trong bếp, bà ngoại là người ra mở cửa.
Lục Hữu Hành nanh ra bà ngoại ngay lập tức, cậu bé ngẩng chiếc cằm nhỏ lên gọi một tiếng rõ ràng: “Bà ơi.”
bà ngoại thấy Hữu Hữu, vẻ mặt mừng rỡ, vội cúi xuống hỏi: “Là Hữu Hữu phải không? Sao con lại đến đây?”
Vừa dứt lời, bà cụ nhìn thấy Lục Lăng Tiêu đứng phía sau Lục Hữu Hành.
Mấy năm không gặp, bà ngoại nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, mới nhận ra.
“Cậu là… cậu là, Tiểu Lục?”
bà ngoại có chút không chắc canh, liệu có phải mình già rồi mắt kém nhìn nhầm không.
Lục Lăng Tiêu và bà ngoại không xa lạ gì nhau, tuy thoạt đầu nhìn thấy bà ngoại có hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó anh cũng phản ứng kịp, gọi một tiếng: “Bà ngoại.”
Tiếng "bà ngoại" này, bà lão không đáp lời.
Cùng lúc đó, Lạc Khê cũng bước ra khỏi bếp.
Cô vừa lau khô tay, nhìn thấy hai bố con đứng ở cửa, biểu cảm cũng có chút thay đổi.
“Hữu Hữu, con đến rồi à?” Lạc Khê chào.
“Con chào cô Lạc.” Cậu bé vô cùng ngoan ngoãn.
“Con cũng khỏe nhé.”
Chào hỏi Lục Hữu Hành xong, Lạc Khê mới ngẩng đầu nhìn Lục Lăng Tiêu phía sau cậu bé.
Lạc Khê không chủ động nói chuyện với anh, Lục Lăng Tiêu mở lời trước: “Hữu Hữu không yên tâm, hai ngày nay thằng bé cứ lo bệnh của cô chưa khỏi, cứ đòi phải đến tận mắt xem mới tin.”
Lạc Khê đáp một tiếng.
Tiếp theo, Lục Lăng Tiêu lại nói: “Nếu cô không bận, làm ơn trông giúp Hữu Hữu một lát, tôi có một cuộc xã giao, không có thời gian chăm sóc thằng bé.”
474
Nghe là biết đó là một cái cớ, làm sao nhà họ Lục lại không có người chăm sóc Lục Hữu Hành được?
Hầu hết là do cậu bé không nghe lời, cứ làm ầm lên đòi gặp cô.
Đã vậy, Lạc Khê cũng không tiện từ chối trước mặt bà, đành đồng ý.
Sau khi giao Lục Hữu Hành cho Lạc Khê, Lục Lăng Tiêu liền quay lưng rời đi.
Đợi Lục Lăng Tiêu đi rồi, cậu bé đã quen đường đi lối lại bước vào, cởi chiếc áo khoác nhỏ của mình ra, rồi cởi cả quần.
bà ngoại thích trẻ con, nhất là những đứa trẻ xinh xắn như Hữu Hữu, không nhịn được cứ trêu chọc cậu bé.
Cậu bé hòa hợp với bà ngoại vô cùng, khi Lạc Khê đang cắt trái cây cho hai bà cháu trong bếp, thỉnh thoảng lại có tiếng cười vang lên từ phòng khách.
Tâm trạng cô cũng theo đó mà tốt lên rất nhiều.
Lạc Khê đưa một miếng cam nhỏ cho Lục Hữu Hành, cậu bé vừa gặm vừa bị chương trình hoạt hình trên TV thu hút sự chú ý.
Thấy vậy, bà ngoại liền gọi Lạc Khê ra một bên, hỏi: “Vừa nãy bà không nhìn nhầm chứ? Người đưa Hữu Hữu đến… là Tiểu Lục phải không? Chuyện này là sao vậy?”
Thấy tình hình này, Lạc Khê đành nói thật.
Khi bà ngoại biết Lục Hữu Hành là con trai của Lục Lăng Tiêu, cả người bà ngây ra.
Mặc dù bà ngoại rất thích đứa bé Hữu Hữu này, nhưng bà cũng không khỏi có chút oán giận với Lục Lăng Tiêu.
Nếu tính theo thời điểm Hữu Hữu ra đời, thì khi mẹ đứa bé m.a.n.g t.h.a.i nó, Lục Lăng Tiêu vẫn đang theo đuổi Lạc Khê.
Chỉ nghĩ đến điều này, bà cụ đã tức giận không thôi.
bà ngoại nói: “Mặc dù nó có tiền có quyền, nhưng sao nó có thể làm như vậy? Tuy nhà mình không phải là đại gia giàu có gì, nhưng cũng là người trong sạch, sao lại bị nó lừa gạt xoay vòng, nó ở bên con mà lại còn có người phụ nữ khác…”
Về đoạn quá khứ này, Lạc Khê không muốn nhắc lại nữa.
bà ngoại thấy Lạc Khê có vẻ thất vọng, liền không nói thêm gì.
Bà quay đầu lại, nhìn về phía cậu bé đang ngồi trên sofa ăn hết cam lại gặm dưa lưới.
Bà cụ không khỏi thở dài, “Tuy cha nó không ra gì, nhưng đứa bé này lại không có lỗi gì, từ nhỏ đã không được cha yêu mẹ thương bị bỏ mặc trong viện điều dưỡng, cũng là một đứa trẻ đáng thương.”
Về điều này, Lạc Khê không nói gì.
…
Lục Lăng Tiêu kết thúc cuộc xã giao thì đã gần 11 giờ đêm.
Lục Hữu Hành đã ngủ say trên giường của Lạc Khê, ngủ đến mức chảy cả nước dãi.
Cậu bé đã tìm không biết bao nhiêu lý do để được ngủ lại đây, cuối cùng ngay cả Lạc Khê cũng hiểu ý cậu bé, miễn cưỡng nói:
“Con muốn ở lại cũng được, nhưng bây giờ bà nội đến rồi, con e là chỉ có thể ngủ cùng cô thôi.”
Lục Hữu Hành cứ tưởng mình nghe nhầm, đây là chuyện mừng rỡ gì thế này? Cậu bé mong còn không được!
Thế là cậu bé đồng ý không chút suy nghĩ, tắm rửa sớm, chỉ mặc chiếc quần lót nhỏ leo lên giường Lạc Khê.
Trước khi ngủ còn mè nheo Lạc Khê kể liền mấy câu chuyện, lúc này mới mãn nguyện ngủ thiếp đi.
Trước khi ngủ, cậu bé nhìn Lạc Khê rất lâu, mắt không chớp.
Lạc Khê bị cậu bé nhìn đến mức sởn gai ốc, không nhịn được hỏi: “Sao con lại nhìn cô như thế?”
Lục Hữu Hành đột nhiên cảm thán, nói: “Nếu con có một người mẹ như cô thì tốt biết mấy.”
Lạc Khê sững người, sau đó an ủi: “Có lẽ mẹ con có lý do bất đắc dĩ nào đó nên không thể ở bên con, nhưng con phải tin rằng, mẹ con nhất định rất yêu con.”
“Thật không ạ?” Lục Hữu Hành nửa tin nửa ngờ.
Lạc Khê gật đầu, “Ừm, thật đấy.”
Lạc Khê không lừa cậu bé, vì cô rất rõ, dù con cô bây giờ đang ở đâu.
Dù cô còn chưa biết mặt mũi con mình ra sao, nhưng cô vẫn yêu thương con mình vô bờ bến.
Chỉ cần nó được lớn lên bình an, khỏe mạnh, mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa.
