Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 47+48
Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:11
Xem hết đoạn video, ấn tượng của Lục Lăng Tiêu về cô quả thật có thay đổi.
Anh cầm điện thoại, gọi cho Tiêu Kỳ.
Ngay trước mặt Lạc Khê đang ngủ say, giọng anh lạnh nhạt vang lên:
“Tiêu Kỳ, gọi xuống công ty con, cho một người tên Bạch Cường – giám đốc dự án – làm thủ tục sa thải. Nếu hắn hỏi lý do, cứ nói là ý của tôi.”
“Rõ, Lục tổng.” – Tiêu Kỳ lập tức đi làm.
Lục Lăng Tiêu liếc nhìn Lạc Khê thêm lần nữa, đặt điện thoại của cô lên tủ đầu giường rồi xoay người vào phòng tắm.
Nước ấm xối xuống, nhưng chỉ cần nhắm mắt, hình ảnh người phụ nữ đang nằm ngoài kia lại tràn ngập trong đầu anh.
Anh vốn chưa bao giờ thích xen vào chuyện của người khác, vậy mà cứ hễ gặp cô, lại bất giác bị cuốn vào, không thoát ra được.
Tắm xong bước ra, cảnh tượng trước mắt khiến anh giận sôi—
Trên chiếc giường mới tinh của anh, Lạc Khê say rượu… nôn thẳng ra!
Mùi rượu xộc lên, Lục Lăng Tiêu hận đến mức muốn bóp c.h.ế.t cô cho xong.
Anh ghét bỏ túm lấy ga giường, kìm nén cơn giận gọi xuống lễ tân:
“Cho người lên đổi ga giường ngay, và mở thêm cho tôi một phòng khác.”
“Thưa ngài, tổng thống suite đêm nay đã hết rồi.”
“Phòng nào cũng được.”
Anh chỉ muốn tống cái người phụ nữ này ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, nhân viên phục vụ mang ga giường mới tới.
Nhưng nhìn thấy cô gái đang say mềm trên giường, họ nhất thời khó xử, quay sang chờ chỉ thị.
Lục Lăng Tiêu im lặng, không nói gì.
Một nam phục vụ bèn bước lên, định bế Lạc Khê dậy.
Nhưng ngay khoảnh khắc tay hắn vừa chạm vào, Lục Lăng Tiêu nghiến răng:
“Thôi, đừng động vào. Tôi tự làm.”
Anh cau mày, bước tới, cúi người ôm lấy cô.
Vừa vào vòng tay anh, Lạc Khê lập tức bám dính như con bạch tuộc, ôm chặt đến nỗi gân xanh trên trán anh cũng nổi lên.
Máy lạnh trong phòng thổi ào ào, thân nhiệt anh lại ấm, Lạc Khê trong mơ hồ liền dụi mặt vào sát hơn, đôi môi mềm lướt qua khóe miệng anh, rồi dừng lại ở hõm cổ—nơi vừa ấm vừa an toàn.
Cơ thể Lục Lăng Tiêu cứng đờ.
Đợi đến khi giường được thay mới, hệ thống thông khí bật lên, mùi rượu mới tan bớt.
Nhân viên cung kính hỏi:
“Lục tổng, có cần đưa vị tiểu thư này sang phòng kế bên không ạ?”
“Dẫn đường. Tôi đưa cô ấy sang đó.”
Theo chân phục vụ, anh tới phòng bên cạnh.
Nhưng chưa kịp vào, bộ đàm của quản lý vang lên, phía lễ tân báo có khách phàn nàn hệ thống thông khí.
Lục Lăng Tiêu lạnh nhạt:
“Ở đây không cần nữa, đi làm việc của cô đi.”
Cửa đóng lại, căn phòng yên tĩnh.
Anh đặt Lạc Khê xuống giường, toan quay đi, nhưng đôi tay cô lại siết chặt cổ anh, sống c.h.ế.t không buông.
Khó khăn lắm mới gỡ ra được, mồ hôi trên lưng anh đã ướt đẫm.
Chưa kịp bước, cô lại vươn tay kéo chặt lấy vạt áo choàng tắm.
Lục Lăng Tiêu nghiến răng, tách từng ngón tay cô ra.
Nhưng ngay lúc anh xoay lưng, cô bất ngờ ôm từ phía sau, áp má vào lưng anh, giọng nũng nịu mơ màng:
“Đừng đi… ở lại với em một lúc thôi, được không…”
Trái tim Lục Lăng Tiêu khẽ run, thứ cảm giác mềm nhũn kỳ lạ lan ra, khiến anh bất giác dừng bước.
48
Khó khăn lắm mới xoay người lại, đối diện với người phụ nữ cứ quấn lấy không buông, Lục Lăng Tiêu nghiến răng nói nhỏ:
“Cô nghĩ tôi dễ dãi lắm phải không?”
Lạc Khê chẳng hiểu anh nói gì, ánh mắt vô tình lướt qua khe hở áo choàng tắm, bỗng nhớ đến lần trước nhìn thấy anh không mặc gì.
Cô ngẩn người, nhìn chằm chằm chỗ không nên nhìn. Một lát sau, cô lại liều mạng đưa tay định kéo ra.
Bàn tay vừa chạm, đã bị anh giữ chặt, ép xuống giường, ánh mắt sắc bén phủ xuống:
“Cô chán sống rồi hả?”
Lạc Khê lại khúc khích cười khờ dại.
Cười một hồi, ngón tay cô nhẹ nhàng vẽ vòng trên n.g.ự.c anh, giọng khàn khàn:
“Danh dự đã mất sạch rồi… thì mạng sống còn đáng gì nữa?”
Ánh mắt Lục Lăng Tiêu như bốc lửa.
Anh là một người đàn ông hoàn toàn khỏe mạnh, mà cô thì liên tục khiêu khích, chẳng lẽ muốn thử giới hạn nhẫn nại của anh?
Anh nắm hai tay cô ép lên đỉnh đầu.
Khoảnh khắc tiếp theo, một nụ hôn nóng bỏng bất ngờ phủ xuống.
Lạc Khê mở to mắt, ở khoảng cách gần ấy, cô thấy rõ bên đuôi mắt anh có một vết bớt màu đỏ nhạt, giống hệt một đóa hoa phượng nhỏ, mờ mờ mà đẹp lạ thường.
Cô sững lại chốc lát, rồi lý trí tan biến, điên cuồng đáp trả, cùng anh quấn chặt lấy nhau.
Bản năng thúc đẩy, cô chẳng còn để ý hậu quả gì nữa. Dù sao cũng đã ly hôn, còn sợ gì?
Nhưng trong giây phút ấy, cô lại thấy mắt mình nóng lên, như muốn khóc.
Cho đến khi bàn tay kia đang dần lột bỏ áo cô, cái lạnh bất ngờ lướt ngang bụng, Lạc Khê chặn lại, thì thầm:
“Chờ đã…”
Hơi thở Lục Lăng Tiêu dồn dập. Chờ cái gì trong lúc này chứ?
Khi nụ hôn lướt xuống vành tai, cô khẽ chớp đôi mắt mơ màng:
“Hình như… tôi tới tháng rồi.”
Khao khát đang bùng cháy, phút chốc bị dội gáo nước lạnh.
Anh cúi xuống nhìn, rồi hất mạnh chăn ra—trên ga giường loang đỏ một mảng.
Vài phút sau, anh ngồi nặng nề ở mép giường, mặt tối sầm, cầm điện thoại gọi xuống lễ tân:
“Băng vệ sinh ban đêm, mang lên phòng 3207.”
Nói xong, không buồn ngoái lại, anh đứng dậy bỏ đi.
Lạc Khê nằm đó, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Áo váy đã nửa rơi, bờ vai trắng ngần phơi dưới ánh đèn vàng, sáng đến chói mắt.
Đến giờ phút này, cô vẫn không hiểu, rốt cuộc mình vừa làm cái gì…
Sáng hôm sau, Lạc Khê tỉnh dậy trong căn suite của khách sạn.
Đầu đau như muốn nứt.
Cô với lấy điện thoại, thấy đầy cuộc gọi nhỡ. Có mấy cuộc là của Khương Niệm, còn lại đến từ “Tổng giám đốc Bạch”.
Vừa nghĩ đến anh ta, đầu óc cô càng thêm nhức nhối.
Ký ức đêm qua, sau khi rời khỏi phòng của lão ta… hoàn toàn trống rỗng.
Cố gắng gượng dậy, điện thoại lại reo. Là Bạch tổng.
Cô bắt máy, đầu dây bên kia giọng hoảng hốt:
“Lạc tiểu thư, tôi… tôi mù mắt không biết nhìn người, là tôi sai rồi.
Xin cô tha cho tôi một con đường sống! Tôi thề, đây tuyệt đối là lần cuối, sau này tôi không dám nữa.
Cô giúp tôi nói với Lục tổng, tha cho tôi một lần, được không? Sau này tôi đích thân đến xin lỗi cô, tôi thật sự không thể mất công việc này…”
Lạc Khê càng nghe càng mơ hồ:
“Bạch tổng, anh… đang nói cái gì vậy?”
Đầu dây bên kia run rẩy:
“Tối qua tôi quả thật không nên làm thế với cô… hay là cô giúp tôi xin Lục tổng một câu, tha cho tôi đi? Tôi quỳ xuống cảm ơn cô cũng được, tôi… tôi thật sự chịu không nổi mất chức đâu…”
