Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 51-54
Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:11
Ông cụ Lục vừa uống t.h.u.ố.c xong, mí mắt nặng trĩu.
Nghe người hầu khẽ nói bên tai:
“Lão gia, Tứ thiếu gia đến rồi.”
Trong hàng cháu chắt, Lục Lăng Tiêu xếp thứ tư.
Nhà họ Lục vốn đông đúc phức tạp: ông cụ cả đời cưới bốn bà vợ, sinh bốn trai hai gái, con cháu đời sau lại càng nhiều không kể xiết.
Tranh chấp giữa các phòng từ bao năm nay chưa từng dừng lại.
Giờ bệnh tình của ông cụ ngày một xấu, bề ngoài các phòng còn tỏ vẻ hòa thuận, nhưng sau lưng lại toan tính ngấm ngầm từng bước.
Ông cụ tuy tuổi cao sức yếu, nhưng đầu óc vẫn tinh tường.
Nghe nhắc đến Lục Lăng Tiêu, ông mới chậm rãi mở mắt.
Lục Lăng Tiêu bước tới giường bệnh, lặng lẽ đối diện ánh mắt già nua kia.
Ông cụ gầy gò đến chỉ còn da bọc xương, trong đôi mắt vẩn đục tích tụ một luồng tử khí cạn khô.
“Con đến rồi à?”
Lục Lăng Tiêu khẽ gật, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, hai tay đặt trên đầu gối.
Ông cụ dặn người hầu:
“Được rồi, ra ngoài đi.”
Người hầu bưng bát t.h.u.ố.c lặng lẽ lui xuống.
Trong phòng chỉ còn lại hai ông cháu, cùng tiếng máy điều hòa rì rì vang đều.
Tháng sáu oi nóng, nhưng trong phòng lại bật chế độ sưởi. Ông cụ lạnh buốt đến độ phải sưởi ngay giữa hè.
Im lặng thật lâu, ông mới khẽ cất giọng:
“Đám người ngoài kia… đều đang nhăm nhe chỗ di sản còn sót lại của ta, phải không?”
Lục Lăng Tiêu mặt không đổi sắc:
“Đúng vậy.”
Nghe thế, ông cụ khẽ cười, yếu ớt quay đầu:
“Còn con thì sao?”
Khóe môi Lục Lăng Tiêu cũng nhếch nhẹ:
“Con cũng vậy.”
“Ha… tốt! Ta thích cái sự thẳng thắn này. Còn hơn mấy kẻ giả nhân giả nghĩa ngoài kia. Chẳng ai thực lòng quan tâm ta, tất cả chỉ đợi xem bao giờ ta tắt thở.”
Lục Lăng Tiêu im lặng. Đúng là sự thật, chẳng cần biện minh.
Cả đời tung hoành thương trường, ông cụ đâu dễ bị lừa. Người giả dối hay thành thật, một ánh mắt là đủ nhìn thấu.
Ông cụ run run đưa bàn tay khô gầy đầy đốm đồi mồi, định nắm lấy tay cháu.
Lục Lăng Tiêu liền cúi xuống đỡ lấy.
Ông khàn giọng:
“Bố con đã kể ta nghe chuyện Tôn Tư Ninh. Con bé ấy kết cục bi thảm, nhưng cũng coi như một lời cảnh tỉnh dành cho con.”
“Vâng.” Lục Lăng Tiêu đáp ngắn gọn.
“Cho nên… ta bây giờ lo nhất chính là con. Tổ quy nhà họ Lục từ xưa đến nay đều có luật, di sản chia đều cho con cháu. Người ở phòng Nhị vốn ít, chúng định chặn hết đường lui của con…”
Ông cụ thở dốc, Lục Lăng Tiêu siết chặt bàn tay ông để truyền thêm lực.
“Ta e chẳng còn sống bao lâu nữa. Con phải sẵn sàng tâm lý. Giờ quyền quyết định trong tập đoàn nằm trong tay con, tất cả đều dòm ngó.
Theo quy củ, ta không thể thiên vị quá cho con. Mà mấy anh con… đều chẳng phải hạng dễ đối phó.”
“Con biết.”
Ông cụ lại nhắm mắt, thoáng chốc tưởng chừng như hôn mê.
Lục Lăng Tiêu vẫn lặng lẽ ngồi đợi.
Vài phút sau, ông mở mắt lần nữa, nhìn lên trần, thì thào:
“Kỳ thực, ngày ta giao quyền quyết sách cho con và Hằng Bách, trong lòng đã phân vân rất nhiều.
Để một mình con đối đầu với cả công ty, ta biết con thế đơn lực mỏng, mà ta lại không giúp nổi… Giá như con có một đứa con…”
Câu nói bỏ lửng, hơi thở ông cụ yếu dần, chẳng còn sức để tiếp tục.
Lục Lăng Tiêu khẽ đặt bàn tay già nua ấy vào trong chăn, kéo chăn đắp kín, rồi đứng dậy rời đi.
Lục Lăng Tiêu trở lại phòng khách, anh cả Lục Chinh Vinh liền đứng bật dậy từ sofa.
Hắn hỏi thẳng:
“Em Tứ, ông nội đã nói gì với cậu?”
Lục Lăng Tiêu liếc mắt nhìn anh trai, chẳng đáp, chỉ lặng lẽ bước thẳng về phía cửa.
Lục Chinh Vinh giận dữ gầm lên:
“Cậu có thái độ gì thế hả? Tôi là anh cả, đang hỏi cậu đấy!”
Bước chân Lục Lăng Tiêu khựng lại. Một tay đút túi, anh chậm rãi quay đầu, khóe môi nhếch cười mỉa:
“Anh cả thật sự nghĩ tôi sẽ nói thật cho anh nghe sao?”
Một câu đ.á.n.h thẳng vào chỗ hiểm khiến Lục Chinh Vinh nghẹn họng, đứng c.h.ế.t trân.
Lục Lăng Tiêu cười nhạt:
“Thế thì anh hỏi câu đó để làm gì?”
Nói rồi, ánh mắt anh lướt qua một vòng đám người trong phòng khách, xoay người rời đi.
“Chú hai, chú xem nó…”
Lục Chinh Vinh tức tối quay sang tố cáo với Lục Trấn Vũ.
Lục Trấn Vũ vốn đã phiền muộn, sắc mặt càng thêm trầm, chỉ gượng gạo xua tay:
“Thôi, tính nó vốn thế, con việc gì phải so đo?”
Lục Chinh Vinh có cảm giác như dồn hết sức mà nện vào bông gòn, vừa đau vừa bất lực.
Đành hậm hực quay lại ngồi xuống sofa, trong lòng c.h.ử.i thầm:
Cái lão già ấy sao còn chưa tắt thở? Còn định chống chọi đến bao giờ nữa?
…
6 giờ chiều.
Lạc Khê bước vào quán cà phê Sen Lộc theo đúng hẹn.
Từ ngoài cửa kính, cô đã thấy một dáng người mặc đồ đen ngồi sẵn bên trong.
Triệu Mộ Vân vận một bộ âu phục công sở đen, ngoài bốn mươi, gương mặt nghiêm nghị nhưng được chăm chút kỹ càng, làn da gần như không lộ dấu vết tuổi tác.
Vừa thấy Lạc Khê, bà lập tức đặt tách cà phê xuống, đứng dậy chào:
“Xin chào Lạc tiểu thư, tôi là Triệu Mộ Vân.”
Thực ra, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lạc Khê, Triệu Mộ Vân đã hơi sững sờ.
Vẻ đẹp của Lạc Khê vượt xa ngoài tưởng tượng của bà, thậm chí không hề thua kém vị “Chuẩn Lục phu nhân” nay đã thành người thực vật.
Hơn nữa, khí chất nho nhã toát ra từ Lạc Khê càng giống như được nuôi dưỡng từ khuê các.
Hai người bắt tay xong, Triệu Mộ Vân mời cô ngồi xuống đối diện.
Lạc Khê đặt túi sang một bên, mở lời:
“Cô Triệu gấp gáp muốn gặp tôi, rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Triệu Mộ Vân không trả lời ngay.
Bà cúi xuống, rút từ cặp công văn ra một tập hợp đồng, đặt lên bàn.
Trên trang bìa, bốn chữ “Thỏa thuận Bảo mật” nổi bật đập ngay vào mắt Lạc Khê.
“Đây là gì?” cô cau mày hỏi.
Triệu Mộ Vân đẩy tài liệu về phía cô, trầm giọng:
“Đây là tài liệu Tổng giám đốc Lục ủy thác tôi đưa đến. Liên quan đến… đứa con giữa cô và ngài ấy—”
Chưa dứt lời, điện thoại Lạc Khê đột ngột reo vang.
Ngó xuống màn hình, cô thấy cuộc gọi từ bệnh viện nơi bà ngoại nằm điều trị.
Không muốn làm gián đoạn câu chuyện, Lạc Khê bấm từ chối, ngẩng đầu nói:
“Xin lỗi, mời cô tiếp tục.”
Thế nhưng điện thoại lại rung lên lần nữa.
Triệu Mộ Vân khẽ cười:
“Không sao, cô cứ nghe đi.”
Liên tiếp hai cuộc gọi gấp gáp khiến Lạc Khê không khỏi lo lắng.
Cô đành đứng dậy, nói nhanh:
“Xin cô chờ tôi một chút.”
“Vâng, cô cứ tự nhiên.”
Lạc Khê đi ra một góc, bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông vang lên:
“Xin hỏi, đây có phải cô Lạc không? Tôi là Nhậm Mẫn, bác sĩ điều trị chính của bà Thúy Bình.”
Lạc Khê lập tức căng thẳng:
“Chào bác sĩ Nhậm, tôi biết là ông. Giờ này gọi cho tôi, có phải bệnh tình của bà ngoại tôi thay đổi rồi sao?”
Bác sĩ Nhậm nói:
“Đúng vậy. Bà Lư từ tối qua đã đột ngột sốt cao, suốt cả đêm không hạ. Hiện tại tình trạng vô cùng nguy kịch. Xin cô lập tức tới bệnh viện, chúng tôi cần bàn bạc trực tiếp với cô về hướng điều trị tiếp theo.”
