Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 561-562

Cập nhật lúc: 18/04/2026 00:00

561

Lạc Khê dường như vừa nghe được một chuyện hài hước.

Nhưng cô chẳng có tâm trạng để cười, chỉ cảm thấy bực mình.

“Tôi và Tống Mục Sâm đã không còn qua lại từ lâu rồi, cô cứ đứng đây canh chừng chỉ để nói với tôi điều này à? 

Nếu thực sự chỉ vậy thì tôi nghĩ cô hoàn toàn không cần phải lo lắng, nói không chừng thì cả đời này tôi không muốn gặp lại anh ta nữa… 

Ồ không, không chỉ anh ta, mà còn tất cả người nhà họ Tống các người nữa.”

Tống Vân Hi bị những lời này của Lạc Khê làm tức không nhẹ.

Bởi trước đây Lạc Khê trước mặt bà ta chưa từng nói chuyện như vậy.

Trước kia Lạc Khê như một chú mèo nhỏ dễ bắt nạt, bà ta muốn nắn thế nào thì nắn, vậy mà bây giờ cũng cứng rắn lên rồi, dám nói chuyện với bà ta như thế này ư?

Đồng nghiệp đang ở gần đó vẫn đang đợi Lạc Khê quay lại, cũng tò mò nhìn sang phía này.

Lạc Khê thấy vậy, hỏi: “Cô còn muốn nói gì nữa không? Nếu không thì tôi đi trước đây, để lãnh đạo của tôi chờ lâu cũng bất lịch sự.”

Lạc Khê tuy ngoài mặt khách sáo, nhưng chẳng có ý khách sáo chút nào với bà ta.

Nói xong những lời này, cô quay người bỏ đi.

Tống Vân Hi thấy Lạc Khê coi thường mình như vậy, liền đứng sau lưng cô nói to: 

“Đừng tưởng tôi không biết cô nghĩ gì, cô chỉ là đang ấm ức, thấy cháu tôi tìm được người tốt hơn cô, cô ghen tị, cố tình chạy từ xa đến đây để làm họ khó chịu thôi.”

Bước chân Lạc Khê bỗng nhiên dừng lại.

Cô quay đầu lại.

Vừa nãy Tống Vân Hi nói, cô chạy từ xa đến đây để làm khó dễ Tống Mục Sâm và Lục Doanh Doanh ư?

Chẳng lẽ, Tống Mục Sâm cũng đến à?

Ý nghĩ này lướt qua trong đầu Lạc Khê.

Người đồng nghiệp nam ở gần đó gọi về phía này: “Lạc Khê, cô xong chưa? Chúng ta đi thôi.”

Lạc Khê lúc này mới bỏ qua chuyện với Tống Vân Hi, đáp lại: “Tôi xong rồi, đến ngay đây.”

Khi Lạc Khê đến trước mặt đồng nghiệp, người đồng nghiệp nam quan tâm hỏi: “Lạc Khê, gặp rắc rối gì à?”

Hóa ra, người đồng nghiệp nam không phải vì sốt ruột đi nên mới gọi cô, mà là thấy người kia đến không có ý tốt, muốn giúp Lạc Khê giải vây thôi.

Lạc Khê đầy mặt cảm kích, lắc đầu: “Không sao đâu.”

Nói xong, cả nhóm lên xe rời đi.

…… 

Trải qua chút chuyện ngoài ý muốn này, tâm trạng của Lạc Khê hơi trùng xuống.

Nhưng rất nhanh sau đó Lục Hữu Hành đã nhắn tin WeChat.

Lạc Khê ngồi trong xe mở WeChat ra, từng tấm ảnh của cậu nhóc ở công viên giải trí hiện ra.

Người đồng nghiệp nam ngồi cạnh Lạc Khê vô tình liếc thấy, cười nói: 

“Bé con dễ thương quá, là con trai cô à?”

Anh đồng nghiệp nam là người mới, không biết Lạc Khê đã kết hôn hay chưa.

Anh ta bỗng nhiên hỏi vậy, hoàn toàn vì thấy ngũ quan của đứa bé hơi giống Lạc Khê.

Biểu cảm của Lạc Khê khựng lại một chút, rồi giải thích: “Không phải, là học trò cũ của tôi.”

Một đồng nghiệp khác quay đầu lại, cười nói: “Tiểu Trịnh, anh đừng có nói bừa, Lạc Khê còn chưa kết hôn đâu.”

Tiểu Trịnh vội vàng xin lỗi Lạc Khê, “Xin lỗi nhé, tôi nhầm rồi.”

Lạc Khê cười nói: “Không sao đâu.”

Biểu cảm của Lạc Khê tuy đang cười, nhưng trong lòng lại thoáng buồn bã, Hữu Hữu vốn là con cô, tiếc rằng, cô cũng chỉ có thể nói dối với người ngoài.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật xa xa đang lùi lại rất nhanh, trên tấm kính phản chiếu khuôn mặt buồn bã của cô.

……

Tống Vân Hi không được việc gì ở chỗ Lạc Khê, về liền tìm Tống Mục Sâm để trút giận.

Tống Mục Sâm vừa dỗ xong Lục Doanh Doanh, đã bị cô gọi ra ngoài c.h.ử.i cho một trận tơi bời.

Tống Vân Hi trước hết trách hắn nuông chiều Lục Doanh Doanh đến nỗi vô lễ với người lớn, lại mắng cậu ta vô dụng, cứ không phân rõ được trong chuyện đàn bà.

Còn cảnh cáo hắn ta rằng: “Sau này ít qua lại với Lạc Khê đi.”

Tống Mục Sâm không hiểu, chuyện này lại liên quan gì đến Lạc Khê cơ chứ?

562

Lạc Khê vừa về đến khách sạn đã gọi điện cho quầy lễ tân.

Hóa ra vòi hoa sen trong phòng tắm của Lạc Khê bị hỏng, mãi không ra nước nóng.

Quầy lễ tân cử thợ sửa lên xem, nhưng sửa thế nào cũng không xong.

Chẳng may các phòng khác trong khách sạn đã kín hết, nhất thời cũng chẳng thể chuyển cô sang phòng khác, đang băn khoăn thì chuông cửa lại reo.

Lạc Khê ra cửa, mở ra, một lớn một nhỏ đang đứng ngoài.

Hai cha con Lục Lăng Tiêu và Lục Hữu Hành rõ ràng là vừa từ công viên giải trí về, áo khoác ngoài của Lục Hữu Hành ướt gần nửa, chẳng may ngã vào đài phun nước của công viên giải trí, được Lục Lăng Tiêu xách một tay về.

Nhìn thấy Hữu Hữu vẫn còn đang run lên, Lạc Khê xót xa vô cùng, vội vàng ngồi xổm xuống hỏi:

 “Sao thế? Sao ướt thế này?”

Hữu Hữu ngập ngừng nhìn Lạc Khê, không nói một lời.

Khi Lạc Khê ngước mắt lên, Lục Lăng Tiêu cũng mặt mày ủ dột.

Nhưng anh vẫn lên tiếng: “Làm phiền cô chăm sóc Hữu Hữu một lát, tôi đi gặp một khách hàng.”

Ngay cả Lạc Khê cũng không ngờ, Lục Lăng Tiêu đến đây, lại cũng là vì công việc ư?

Nhưng nếu là đi công tác, sao lại dắt theo Hữu Hữu?

Lạc Khê nghĩ mãi không thông.

Ngay sau đó, Lục Lăng Tiêu để ý thấy nhân viên sửa chữa trong phòng Lạc Khê.

Anh hỏi: “Sao thế?”

Lạc Khê ngoảnh đầu nhìn lại, nói: 

“À, vòi hoa sen trong phòng tôi bị hỏng, thợ sửa gần nửa tiếng rồi vẫn chưa xong, bên khách sạn lại không có phòng khác để đổi cho tôi…”

Nói đến đây, Lạc Khê hơi băn khoăn.

Trời lạnh thế này, áo của Hữu Hữu lại ướt gần nửa, lẽ ra phải nhanh ch.óng tắm nước nóng để tránh bị cảm lạnh, nhưng tình hình hiện tại, e là cũng không thể được.

Lục Lăng Tiêu do dự một lát, rồi liền tiện tay lấy thẻ phòng khách sạn của mình đưa cho Lạc Khê.

“Tôi gọi xe, em và Hữu Hữu qua phòng tôi trước đi.”

Đây là mệnh lệnh, không cho Lạc Khê cơ hội phản đối nào.

Thấy thẻ phòng khách sạn nằm trong lòng bàn tay mình, Lạc Khê lại cúi xuống nhìn Hữu Hữu, đành phải đồng ý. 

Lạc Khê mặc áo khoác, cầm ví lên và cùng hai cha con ra khỏi cửa.

Trước cửa, chiếc xe Lục Lăng Tiêu gọi cũng đã đến.

Lục Lăng Tiêu nhìn Lạc Khê và Hữu Hữu lên xe xong, đưa mắt tiễn họ đi.

Anh quả thực có gặp một khách hàng cũ ở đây, đã hẹn nhau qua uống chút rượu.

Nhìn mẹ con họ lên xe, lòng anh cũng yên, lại gọi thêm một xe nữa, mình đi nhận lời hẹn.

……

Đến khách sạn của Lục Lăng Tiêu, Lạc Khê dùng thẻ phòng mở cửa, rồi bế Hữu Hữu vào trong tắm.

Tắm nước nóng xong, cậu nhóc được quấn trong chiếc khăn tắm bế ra ngoài, thơm tho mềm mại.

Đồng thời, đồ giao nhanh Lạc Khê đặt mạng cũng đã đến.

Cô mua khá nhiều thứ, có hoa quả, một ít thực phẩm, còn mua một cái cốc tự làm nóng.

Ở đây không có bếp, điều kiện có hạn, Lạc Khê không muốn Hữu Hữu toàn ăn đồ nhiều dầu mỡ không tốt cho sức khỏe, liền dùng cốc tự làm nóng nấu cháo táo đỏ ngân nhĩ cho cậu.

Hữu Hữu ăn không biết bao nhiêu là ngon.

Cùng lúc đó, Lạc Khê cũng phát hiện mấy bộ quần áo Hữu Hữu mang theo đều bị bẩn, chất đống ở đó chưa được giặt.

Lạc Khê lại mở vali của Hữu Hữu ra, kết quả bên trong vẫn còn gắng gượng đủ một bộ.

Thế là, trong lúc cậu nhóc xem hoạt hình, cô đã giặt sạch tất cả số quần áo đó.

Tiếc rằng, khách sạn phơi đồ bất tiện, máy sấy công cộng, Lạc Khê cũng chê không sạch, đành phải treo tạm trong phòng tắm, để chúng khô tự nhiên.

Nhưng nhất thời Hữu Hữu chẳng còn gì để mặc nữa.

Lạc Khê suy nghĩ một lát, đến trước mặt Hữu Hữu, cậu nhóc đã ăn gần hết cháo ngân nhĩ, vẫn còn ôm cốc tự làm nóng trong lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.