Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 569-570
Cập nhật lúc: 18/04/2026 00:01
569
Về đến khách sạn, đã hơn 10 giờ tối.
Vào phòng, Lạc Khê liền giúp Lục Hữu Hành cởi áo khoác bên ngoài, rồi dắt cậu vào phòng tắm bên trong rửa mặt rửa tay, cuối cùng còn giúp cậu rửa chân.
Sau khi làm xong mọi việc, bước ra khỏi phòng tắm, mới phát hiện Lục Lăng Tiêu đã cởi áo khoác và âu phục, đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngồi trong ghế sofa.
Anh cúi đầu nhìn điện thoại trong tay, hình như đang trả lời tin nhắn của ai đó, ánh đèn vàng ấm áp trong khách sạn chiếu từ trên đỉnh đầu xuống, đường nét nghiêng và sống mũi ưu việt của anh đẹp như vẽ ra vậy.
Lục Lăng Tiêu rất trắng, là kiểu trắng trông đã thấy ngay là được chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng chẳng hề nữ tính chút nào.
Ống tay áo sơ mi vắt lên đến tận khuỷu tay, lộ ra cẳng tay với làn da trắng lạnh, trên đó có một đường gân xanh nổi lên khi anh hơi dùng sức, trông đầy gợi cảm.
Nghe thấy tiếng động từ phía phòng tắm, Lục Lăng Tiêu quay đầu lại.
Ánh mắt chạm phải Lục Lăng Tiêu, Lạc Khê giả vờ bận rộn, cố tình lảng tránh.
Cô ngoảnh lại, đỡ lấy Lục Hữu Hành đang đi đôi dép của khách sạn.
Vừa nãy cậu bé vấp phải một cái, chân trái giẫm lên chân phải, may mà Lạc Khê đỡ được khuỷu tay cậu, nên mới không bị ngã.
Tóc mai của Lục Hữu Hành hơi ẩm, ngước mặt lên đầy chờ mong nhìn Lạc Khê.
Lạc Khê lại không hiểu ý cậu nhóc, mà buông cậu ra, quay người lấy áo khoác và túi xách của mình.
Mắc chiếc túi đeo một bên lên vai, cô ngồi xổm xuống chào tạm biệt Hữu Hữu.
“Hữu Hữu, khuya rồi, cô phải về, con ngủ ngon nhé, phải ngoan ngoãn nghe lời bố nhé.”
Lạc Khê muốn dắt Hữu Hữu đi cùng biết bao, tiếc là cô không có quyền này, đành phải đầy mắt luyến tiếc chào tạm biệt cậu.
Lục Hữu Hành bỗng nhiên không vui, cậu cũng không muốn cô Lạc đi.
cô Lạc đâu biết, bố cậu bé chán lắm, cả một buổi tối chẳng mấy khi nói chuyện với cậu bé.
Nhưng cậu lại không thể giữ cô Lạc ở lại, đành phải nhìn về phía bố đang ngồi trên ghế sofa, hỏi ý kiến bố.
Ngay sau đó Lục Lăng Tiêu cũng đứng dậy khỏi ghế sofa, anh đi đến sau lưng Lạc Khê, nói: “Vòi hoa sen ở khách sạn của em sửa xong chưa?”
Chuyện này Lạc Khê thực sự không rõ.
Trước khi ra ngoài, nhân viên lễ tân khách sạn đã hứa với Lạc Khê là sẽ sửa nhanh nhất có thể, sửa xong sẽ gọi điện thông báo.
Nhưng mãi đến tận bây giờ, Lạc Khê vẫn chưa nhận được cuộc gọi nào từ phía khách sạn.
Lục Hữu Hành cuối cùng cũng bắt được cơ hội, lập tức nói thêm:
“Thế có phải là không thể tắm được không ạ? cô Lạc, hay là cô ở lại đi, cô có thể tắm trong phòng của con, con có thể bảo bố con sang phòng khác mà.”
Lục Lăng Tiêu giây trước còn đang thầm nghĩ, con trai lớn rồi.
Thế mà giây sau, lại trở về hình dạng cũ, trông chẳng giống con ruột lắm…
Lạc Khê e ngại làm phiền họ, vội vàng từ chối: “Khỏi cần đâu, ra ngoài cả ngày rồi, cô đoán chắc cũng sửa xong rồi, sáng mai cô còn phải đi gặp đối tác bên kia, ở đó cũng gần hơn.”
Thực ra đây chỉ là lời thoái thác thôi, cô sao có thể mặt dày ở lại đây được nữa.
Hữu Hữu là con trai cô, cô không muốn rời xa con dù chỉ một phút.
Nhưng cậu cũng là con trai của Lục Lăng Tiêu mà.
Cô không thể ích kỷ như vậy.
Lạc Khê vừa dứt lời, Lục Lăng Tiêu đã tự ý nói: “Tối nay Hữu Hữu muốn ngủ cùng cô, thì cô cứ ở lại, tôi sang mở một phòng khác cũng được.”
570
Lạc Khê há miệng không nói nên lời, ngoảnh đầu nhìn Lục Lăng Tiêu.
Lời khách sáo cô không nói ra được, dù sao Lục Lăng Tiêu chẳng thiếu tiền, nhắc đến tiền càng như chế giễu anh.
Lạc Khê chỉ nói: “Thế không phiền hai người quá chứ?”
“Không phiền.”
Lục Lăng Tiêu nói mà chẳng nhìn cô, cầm áo vest khoác lên đi về phía cửa.
Trước khi ra ngoài, anh không quên quay lại, nói với Lục Hữu Hành:
“Trước khi đi ngủ không được ăn gì nữa, tối nay con ăn đủ rồi.”
Mắt Lục Hữu Hành cong lên vì vui, có cô Lạc ở lại chơi cùng, không ăn vặt cũng chẳng sao.
Lục Lăng Tiêu nói xong, liền mở cửa bước ra ngoài.
Lạc Khê lúc này mới thu hồi tầm mắt, ngoảnh đầu nhìn Lục Hữu Hành.
Nhìn đôi mày mắt vui vẻ của cậu nhóc, chính Lạc Khê cũng bật cười.
……
Lục Lăng Tiêu từ thang máy bước ra, không đi đến quầy lễ tân ở sảnh khách sạn, mà đi thẳng ra ngoài.
Anh đứng dưới màn đêm, ngửi thấy mùi biển mằn mặn, tâm trạng khá tốt.
Anh cúi xuống rút một điếu t.h.u.ố.c hút, chẳng đi mở căn phòng mới nào.
Hút xong một điếu, tính toán thời gian cũng tạm ổn, liền quay trở lại, vào thang máy.
Về đến cửa căn phòng, anh giả vờ gõ cửa.
Khi Lạc Khê ra mở cửa, anh nói: “Lễ tân bảo, khách sạn không còn phòng trống nào nữa.”
Lạc Khê sững người.
Khi cô định thần lại, liền nói: “Thế thì tôi về vậy.”
Nào ngờ câu nói này vừa vặn bị Lục Hữu Hành ở phía sau nghe thấy.
Lục Hữu Hành mặc bộ đồ ngủ màu vàng sữa, đầy mặt không thể tin nổi nhìn bố đang đứng ở cửa.
Bố cậu chẳng phải sang phòng khác rồi sao? Sao lại quay về?
Lạc Khê vội vàng giải thích với Hữu Hữu: “Hữu Hữu, cô xin lỗi nhé, cô e là không thể ở lại đây được, bố con bảo khách sạn hết phòng trống rồi, ngày mai cô lại đến chơi với con nhé, có được không?”
Đương nhiên là không ổn.
Lục Hữu Hành nhìn chằm chằm vào bố mình, cái thuyết khách sạn hết phòng nhảm nhí đó, cậu chẳng tin một chút nào.
Chiều nay cậu còn thấy bên cạnh có rất nhiều phòng trống, sao nhanh thế đã hết rồi ư?
Hai cha con nhìn nhau, chẳng ai vạch trần ai.
Lục Hữu Hành không vui là thật, đầy mặt thất vọng với bố mình.
Đáng lẽ cậu có thể sống trong thế giới riêng với cô Lạc, vậy mà lại bị bố cậu phá hỏng.
Thấy mặt cậu nhóc đã nhăn như cái bánh bao, Lạc Khê định khuyên tiếp thì nghe thấy Lục Lăng Tiêu sau lưng nói: “Làm thế này đi, hai người ngủ giường, tôi ngủ sofa.”
“Được ạ!”
Chưa kịp để Lạc Khê đồng ý, Lục Hữu Hành đã đồng ý thay cô rồi.
Hữu Hữu nắm c.h.ặ.t t.a.y Lạc Khê, sợ cô đi, dù sao chỉ cần không để cô Lạc đi, cậu chấp nhận yêu cầu thấp hơn một chút thế này cũng được.
Ngược lại, Lạc Khê thì đầy mặt khó xử.
Lục Lăng Tiêu thấy vậy, khóe miệng lộ ra một nụ cười khó phát hiện.
Anh cố tình nói: “Nếu cô Lạc thực sự muốn về, tôi cũng chẳng biết làm thế nào, nhưng cũng không được để nó khóc suốt nửa đêm như lần trước nữa đấy.”
Lạc Khê sửng sốt.
Ngay cả Lục Hữu Hành cũng sửng sốt.
Bao giờ cậu bévì cô Lạc đi mà khóc suốt nửa đêm?\
Bố rõ ràng là đang nói dối mà!
Tuy nhiên, cậu nhóc cũng nhanh trí không kém, lập tức ấm ức lên, sắp khóc đến nơi.
Lạc Khê nghe nói Hữu Hữu vì xa cô mà khóc suốt nửa đêm, vốn đã xót lắm rồi.
Bây giờ cậu lại sắp khóc, Lạc Khê bỗng nhiên luống cuống.
