Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 573-574
Cập nhật lúc: 18/04/2026 00:02
573
Lục Lăng Tiêu im lặng rất lâu, Lạc Khê không biết anh đang nghĩ gì, chỉ dám nhìn anh một cách dè dặt.
Lạc Khê biết, chắc là anh không vui.
Nhưng vì sao lại nổi giận, Lạc Khê thực sự không đoán được.
Cuối cùng Lục Lăng Tiêu cũng đứng dậy khỏi ghế sofa, lạnh lùng nói: "Tự em đi nói với Hữu Hữu."
Nói xong, anh quay người bước về phía cửa sổ gần đó.
Hữu Hữu vẫn đang trong phòng, anh không tiện hút t.h.u.ố.c, nhưng cơn nghiện t.h.u.ố.c nổi lên, đành ra trước cửa sổ hít thở không khí.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh như có một ngọn lửa, bị Lạc Khê chọc tức.
Lạc Khê thấy Lục Lăng Tiêu không quan tâm đến mình nữa, nhất thời cũng im lặng.
Lạc Khê cũng không biết mình đã nói sai câu nào khiến anh khó chịu, nhưng đó chính là điều cô lo lắng nhất, nói ra rốt cuộc cũng thấy nhẹ nhõm hơn chút.
Lạc Khê thấy Lục Lăng Tiêu cũng không có ý định tiếp tục thảo luận với mình, liền một mình buồn bã vào phòng tắm, cô tắm rất nhanh.
Khi cô ra khỏi phòng tắm, Lục Lăng Tiêu đã quay lại ngồi trước ghế sofa.
Trên bàn trước mặt anh là chiếc máy tính xách tay, vì hầu hết đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại ngủ nhỏ trên đầu giường, nên ánh sáng ở các vị trí khác đều tương đối tối.
Đôi chân dài của anh không biết để vào đâu, đành phải co lại bất đắc dĩ, thân hơi nghiêng về phía trước, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên mặt anh, như tô lên đường nét nghiêng của anh một lớp ánh sáng lạnh, biểu cảm càng thêm lạnh lùng.
Lạc Khê không làm phiền anh, một mình đi đến bên giường.
Trên chiếc giường lớn của khách sạn, Hữu Hữu đang ngủ rất ngon, cậu ngủ say trong tư thế nửa nằm sấp, m.ô.n.g nhỏ hơi chồm lên, làm chiếc quần ngủ màu vàng sữa hằn lên vài nếp nhăn, bàn tay nhỏ xíu trắng hồng nắm c.h.ặ.t đặt hai bên đầu, cái miệng nhỏ bị giường nén hơi biến dạng, nước dãi long lanh còn đọng trên khóe miệng.
Lạc Khê vén một góc chăn, nằm nghiêng bên cạnh nhìn cậu.
Lông mày, mắt và mũi của Lục Hữu Hành gần như giống hệt Lục Lăng Tiêu, lông mi rậm và dài, tuy còn nhỏ nhưng sống mũi cao thẳng đã bắt đầu hình thành, chỉ có cái miệng nhỏ là giống cô, Lạc Khê càng nhìn càng thích, thậm chí không nhịn được đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu.
Lục Hữu Hành như cảm thấy bị làm phiền, khó chịu trở mình, quay lưng lại với Lạc Khê.
Lạc Khê lúc này mới rụt tay về.
Dần dần, mắt Lạc Khê cũng bắt đầu nặng trĩu.
Chẳng biết đã qua bao lâu, cô cũng chìm vào giấc ngủ.
Cô mơ một giấc mơ khá đẹp, trong mơ cô dắt Hữu Hữu đi dự đám cưới của Khương Niệm.
Hữu Hữu mặc một bộ âu phục nhỏ, tóc chải bóng mượt, thành cậu bé cầm hoa ai cũng khen đẹp.
Lạc Khê vô cùng tự hào.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Lạc Khê thấy lạnh.
Cô mơ màng đắp chăn lại cho Hữu Hữu, vừa quay người đã đ.â.m sầm vào một vòng tay.
Vòng tay ấy rất ấm, ôm lấy cô, thoải mái vô cùng.
Lúc đầu, cô vẫn còn hơi phân không biết là mơ hay thực.
Eo cô không hiểu sao hình như cũng có thêm một bàn tay lớn.
Bàn tay lớn ấy chẳng đứng đắn tí nào, trước hết mân mê trên làn da ở eo cô, mân mê một lát vẫn chưa thỏa mãn, lại thò vào trong áo choàng tắm của cô.
Lạc Khê khẽ hừ một tiếng, để bày tỏ sự không hài lòng của mình.
Rất nhanh sau đó, bàn tay ấy liền dừng lại.
Bàn tay nhỏ trắng trẻo của Lạc Khê sờ soạng khắp nơi, sờ thấy một cánh tay rắn chắc, trong mũi cũng là mùi sữa tắm quen thuộc.
Khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi này không đủ để cô suy nghĩ.
Cô chỉ hơi kháng cự một chút, theo động tác siết c.h.ặ.t t.a.y của người đàn ông, cô lại được kéo vào lòng.
Lạc Khê do dự một lát, liền ôm vật cứng đó chìm lại vào giấc mộng, ngủ một giấc ngon lành suốt đêm.
574
Sáng sớm, khi Lạc Khê tỉnh dậy, Hữu Hữu vẫn đang ngủ.
Tất cả chăn đều bị cậu nhóc vo thành một cục, đè dưới người.
Tóc cậu rối bù, đồ ngủ nhăn nhúm, ngay cả nước dãi trên khóe miệng cũng đã khô, trên gối để lại một mảng nước.
Lạc Khê mơ hồ cảm thấy đêm qua cô đã mơ vô số giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, cô như một con cá bị xiên trên lửa nướng, vừa nóng vừa khát, may mà nửa chừng lại như trời âm u, cô như được ngâm mình trong đại dương ấm áp, lênh đênh bất định, thoải mái muốn thốt lên thành tiếng, làn nước ấm áp như vòng tay ôm lấy cô, khiến cô chìm đắm không muốn dứt ra.
Nghĩ đến những điều này, cô không khỏi nghi hoặc.
Đột ngột nhìn về phía bên kia.
Nơi đó trống rỗng. Hóa ra, đúng là mơ...
Nhìn xung quanh nữa, cũng không thấy bóng dáng Lục Lăng Tiêu đâu.
Căn phòng khách sạn yên tĩnh lạ thường, chỉ có cô và Hữu Hữu ở đây.
Lạc Khê vừa thay quần áo xong thì điện thoại reo, là đồng nghiệp gọi đến.
Vì sáng nay còn phải đi gặp đối tác để bàn bạc chi tiết, đồng nghiệp gọi đến hỏi trước: "Lạc Khê, cậu dậy chưa? Mười phút nữa tớ qua tìm cậu, chúng ta chuẩn bị xuất phát nhé."
Lạc Khê xem giờ, vội vàng nói: "Xin lỗi nhé, tối qua tớ không ngủ ở khách sạn, tớ sẽ bắt taxi đến điểm hẹn gặp các cậu ngay, chắc sẽ không muộn đâu."
Đồng nghiệp sững người, mãi sau mới nhận ra: "Ồ, thế thì được, vậy chúng tớ không đợi cậu nữa, chúng tớ đến điểm hẹn gặp nhé."
"Ừ, ừ."
Lạc Khê kết thúc cuộc gọi, vội vàng lục mỹ phẩm trong túi ra trang điểm.
Vừa sửa soạn xong thì Lục Lăng Tiêu đã về.
Hóa ra, Lục Lăng Tiêu đã dậy từ rất sớm, anh mặc bộ đồ thể thao, tập thể d.ụ.c một tiếng trong phòng gym của khách sạn, rồi tiện thể ra ngoài mua bữa sáng về.
Lục Hữu Hành không thích đồ ăn sáng trong khách sạn, thích đồ ăn vặt bên ngoài hơn.
Lục Lăng Tiêu vừa đẩy cửa bước vào đã thấy Lạc Khê hớt hải đi về phía cửa.
Lạc Khê thấy Lục Lăng Tiêu về cũng thở phào nhẹ nhõm:
"Anh về đúng lúc quá, em chuẩn bị đi rồi, em phải đi làm, không đi nữa sẽ muộn mất, gửi Hữu Hữu cho anh nhé."
Lạc Khê nói xong, chẳng kịp đợi Lục Lăng Tiêu đáp lại.
Dù sao anh là bố của đứa trẻ, bao năm nay con vẫn ở bên cạnh anh, Lạc Khê chẳng có gì phải lo lắng.
Vì thế cô nói xong liền vòng qua anh, mở cửa bước ra ngoài, không dừng lại nhìn Lục Lăng Tiêu thêm một giây nào.
Lục Lăng Tiêu quay người lại, nhìn bóng lưng vội vã bỏ đi, c.ắ.n răng đau nhói.
Lục Lăng Tiêu không khỏi khinh lạnh trong lòng, cô đi thật sạch sẽ dứt khoát.
Chẳng còn cái dạng đêm qua bám lấy người anh, đòi anh ôm mới ngủ nữa.
Nghĩ đến cảnh tượng đêm qua, Lục Lăng Tiêu càng tức hơn.
Cô chui tọt vào lòng anh thì thôi đi, đôi tay nhỏ ấy cứ sờ soạng khắp nơi không ngừng.
Cô thì chẳng sao, xác định môi trường an toàn là nằm xuống ngủ ngay, khổ nỗi anh suốt đêm không chợp mắt.
Tất nhiên là anh không ngủ được, gái đẹp trong lòng, lại còn cọ qua cọ lại trong lòng anh, thằng đàn ông bình thường nào mà chịu nổi, cơ thể căng cứng suốt cả đêm, làm sao anh ngủ được?
Đành phải sáng sớm trời chưa sáng đã dậy đi tập gym.
Ở phòng gym nhấc tạ hơn một tiếng đồng hồ, cơn tà hỏa trong người mới dần lắng xuống.
Cô thì khỏe, chọc cho anh một đống tà hỏa lên người, rồi vỗ m.ô.n.g bỏ đi.
